Mở cửa trái tim để biết có người yêu thương em hơn chính bản thân mình
2014-11-27 01:05
Tác giả:
Trời chiều đang đổ xuống, màn đêm như muốn nuốt chửng cái thành phố nhỏ bé này, trên cái ban công đã úa màu sơn có một người con gái mà tôi vẫn thường thầm yêu trộm nhớ hằng đêm, đưa đôi mắt buồn tênh về phương xa ấy.
Này cô gái ơi! Tôi biết em đang trải qua một cú sốc nghiệt ngã nhất trong cuộc đời em, có lẽ là vậy. Bởi những ngày tháng qua, em vẫn một mình chôn chân trong căn phòng vắng đến quạnh hiu và cái ban công cũ kĩ đầy màu rêu ấy.
Có lẽ vì tôi dành cho em quá nhiều yêu thương và quan tâm trong đó nên trong ánh mắt này, trái tim này luôn đập loạn nhịp mỗi khi thấy em mỉm cười hay khóc một mình.
Tôi biết, em từng yêu một chàng trai cạnh nhà, thực ra tôi và cậu ấy từng chơi thân với nhau nhưng có lẽ cậu ấy may mắn hơn tôi, giỏi giang hơn tôi nên cậu ấy đã chiếm đoạt được trái tim mềm mỏng và ngoan hiền của em.
Nhưng rồi cậu ấy đã bỏ em mà đi, không biết mấy trăm triệu giây, mấy triệu phút, bao nhiêu giờ, số ngày mà cậu ta bỏ em đi rồi nhỉ? À mà chẳng cần biết làm gì cả, bởi một kẻ đã bỏ ta mà đi một cách phũ phàng như con dao đâm sâu vào tim nghiền nát đến đớn đau như thế thì không nên nhớ thương làm gì cả.

Những ngày thiếu vắng cậu ta, em chẳng buồn ngó ngàng đến chiếc đàn năm xưa em vẫn miệt mài điêu luyện đôi tay mềm mại trên các phím như một người chơi đàn chuyên nghiệp vậy. Tôi từng điếng người khi nghe giai điệu bản nhạc “River Flows in you” của Yiruma cất lên, từng thanh âm trong trẻo ngân vang và hết đỗi nhẹ nhàng bay vút lên không trung hoà cùng tiếng gió làm tim tôi như muốn nhảy loạn lên.
Những ngày thiếu vắng cậu ấy, em trở nên trầm lắng hơn bất kì lúc nào hết, tôi vẫn nhớ em – Nhớ cái khoảnh khắc em vừa tưới những khóm chậu cây hoa vừa hát vang, tôi chỉ chực chờ lúc 5h30 sáng ngồi nhìn em qua khung cửa sổ căn phòng toà nhà đối diện em mà thôi. Phải nói giọng em không hề cao, khoẻ như người này người nọ, nhưng tôi yêu chút gì đó rất thân thương và ngọt ngào trong đó. Tôi từng đùa với em rằng: “Anh sẽ không bao giờ mua vé đi xem ca nhạc, bởi anh chỉ cần ngồi nhìn và nghe em hát là quá đủ”
Những lúc tôi nói như thế, em chỉ cười mỉm và quay mặt đi, tôi chưa bao giờ nói dối lòng mình khi đứng trước mặt em, khi nhìn thấy ánh mắt đó, đôi môi đó, nụ cười này bỗng dưng tôi lại thấy mình hoàn toàn mềm yếu và hiền lành một cách lạ thường.
Này cô gái nhỏ!
Tôi xin em, đừng tự giày vò bản thân mình được nữa không? Tôi không chịu nổi đâu mỗi khi em đứng một mình xa xăm trên cái ban công đã úa màu rêu ấy.
Tôi ghét mỗi sớm mai không được nghe em vừa cười vừa đùa với chú mèo mun đáng yêu mập ú như con heo đất mà tôi mua tặng em mùa sinh nhật năm ấy.
Tôi chán lắm khi thấy em chỉ lững thững đưa đôi mắt về một chân trời xa xôi nào đó, có lẽ em đang nghóng chờ một bức thư, một tin nhắn hồi âm từ chuyến tàu ngoài sân ga ấy ư?
Cậu ấy đã bỏ em đi thật rồi, cậu ta chưa từng yêu em như em nghĩ, chỉ chăng vì em quá yêu cậu ấy mà thôi. Còn tôi, trái tim này vẫn luôn hướng về em, vẫn chờ một ngày không xa, em sẽ mở cửa trái tim và đón nhận một nửa tim này của tôi, được chứ?
Tim này dù không bao la, rộng lớn như đại dương, cũng không mạnh mẽ, phi thường như ai kia... Nhưng tim này luôn biết bảo vệ em mỗi khi em gặp khó khăn, sẽ ở cạnh em mỗi khi em cô đơn, sẽ chẳng bao giờ bỏ em lại sau lưng khi trước mắt là những điều xa hoa, lộng lẫy, bởi với tôi đó xa hoa nhưng lại xa vời mà thôi.
Tôi chỉ cần ngồi nghe em đàn, cùng em nhấm nháp ly capuccino nóng hổi vừa thổi vừa xoa xoa bàn tay nhỏ cho đỡ lạnh vào trời đông giá rét này. Tôi chỉ muốn cùng em đùa vui với con mèo mập đáng ghét, thi thoảng gãi gãi cho nó ngủ mê rồi đuổi nó ra khỏi nhà, mặc nó đứng ngoài kêu gào thảm thiết.
Hãy mở khoá trái tim dịu ngọt nhưng băng đá ấy đi em, nếu em cứ lì lợm rồi lâu ngày nó sẽ biến tướng đi thành màu đen của nỗi buồn vô tận, nỗi nhớ đến đau khổ và rỉ ra giọt máu của đau thương, liệu em có đáng để làm điều đó không hả cô gái?
Tôi sẽ kéo em ra khỏi cái không gian chật chội đến nghẹt thở của căn phòng ấy, và chiếc ban công đã cũ rích. Rêu xanh đã mọc um tùm nhưng vết xước đã loang lổ trên ấy khiến nó thật thảm thương, có chăng đó là vết xước của nhớ thương, chờ đợi mòn mỏi?
Tôi chẳng muốn thế đâu, tôi sẽ cùng nắm tay em băng qua những con phố, con đường, cùng em rong ruổi mọi ngõ ngách để em thấy được ngoài này còn có nhiều thứ để em đáng quan tâm hơn là chỉ gặm nỗi buồn ở chiếc ban công đã ngả màu kia.
Hãy mở cửa trái tim để em còn biết có người yêu thương em hơn chính bản thân mình. Để em biết: “À thì ra, cuộc sống vẫn có đầy người yêu thương mình và đáng để mình lưu tâm.”
- Hải Văn
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.


