Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình có phải là con đẻ?

2016-06-16 01:27

Tác giả:


Hồi còn bé có ai có những suy nghĩ như những đứa bé dưới đây không? 20 kiểu suy nghĩ kinh điển của trẻ con về việc mình có phải là con đẻ.

***

1. Gọi điện thoại cho ba: “Alo, chào ba!” Ba: “Alo, ai thế?”


2. Lúc học tiểu học có vẽ tặng mẹ một bức tranh, mẹ nói: “Ồ, không tệ nha!”, sau đó liền thuận tay ném vào thùng rác!!!

3. Mẹ già luôn muốn tôi dẫn trai về xem mắt: “Chị mày có đồng nghiệp nam…” Tôi thấy phiền hết sức liền nói: “Bây giờ con không có hứng thú với con trai.” Bà im lặng một lúc rồi tắt máy. Hôm sau mẹ già lại gọi tới: “Chị mày có nữ đồng nghiệp…”

4. Lúc chưa về nhà, ba mẹ đều nói nhớ tôi. Sau khi về nhà mới phát hiện, họ là đang nhớ mắng tôi mới đúng. Thức dậy trễ bị chửi, xem tivi bị chửi, chơi điện thoại bị chửi, ở nhà không ra ngoài cũng bị chửi, ra ngoài chơi càng bị chửi,…

5. Mẹ già luôn thúc giục tôi kết hôn, tôi nói: “Mẹ đừng vội, mẹ phải tin rằng, vẫn luôn có một người đang đợi con xuất hiện.” Mẹ già suy nghĩ một chút rồi nói: “Diêm Vương hả?”

6. 11 rưỡi tan học không ai đón. Đi bộ 12h về đến nhà thấy bố mẹ ngồi xỉa răng. Ức bảo sao bố không đi đón. Bố bảo: “Bố đang định đi đón mày đây.”

7. Bị ngã xe, gọi về cho mẹ. Mẹ: “Đi đứng thế à, thế xe có làm sao không???”

8. Về mở tủ lạnh thấy gói xôi khúc ăn dở, hỏi mẹ: “Xôi này ăn được không hả mẹ?” Mẹ: “À tao định mang về cho chó, mày ăn thì ăn.”

9. Lúc đó mới 9-10 tuổi. Đang phụ mẹ làm bánh bán, người bị sốt, cảm, chóng mặt quá….nằm vật xuống. Mẹ ngồi nói mỗi câu: “Ơ, thế ốm thật àh?”

10. “Hồi mày mới đẻ, thấy mày ở thùng rác thấy tội quá đem về nuôi chứ có phải con tao đâu.” hoặc “Biết đẻ mày ra thế này ta đẻ ra quả trứng ăn còn sướng hơn.”

Mình có phải là con đẻ?

11. Mình nấu cơm cháy thì kêu “Con gái con đứa, có nấu nồi cơm không cũng không xong, nấu cơm còn thế huống chi chuyện học hành” sau này đi học đại học về nhà, mẹ nấu cơm cháy thì nói “cái nồi này bị hỏng rồi, blu,..bla…” ôi, mẹ!

11. “Con nhà người ta” Đứa hoàn hảo nhất trong mắt bố mẹ.

12. Mình: “Mẹ! Con ôm mẹ cái nha!”Mẹ: “Mày hôi muốn chết. Xê ra đi!”

13. Lưu tên mình trong điện thoại: “Đòi nợ” ft. nuôi 1 con chó ~~~

14. Mẹ tui: “Mai mốt có gả chồng thì bảo nhà chồng mày “hàng nhận rồi không được hoàn trả trong mọi tình huống”” Tui: *đơ đơ* *suy nghĩ mình được nhặt trong thùng rác nào* Mẹ tui: “À mà chắc gì đã có ai chịu nhận hàng mà đòi trả lại” Tui: *gào khóc trong lòng*

15. Nhớ hồi lớp 6 cô giáo gọi điện về nhà hỏi: “Cho hỏi đây có phải là nhà em Trang không ạ?” Ba mình trả lời: “Không nhà có ai tên Trang đâu.” “Thế đây có phải số của phụ huynh em Trang không ạ?” Vì lí do nào đó mà lúc đó ba mình mình nhớ ra con gái mình tên Trang.

16. Trước khi đi học xa nhà mình nói mẹ giữ dùm phòng, nhớ lau dọn, giặt giũ giúp con… Tết về thì y như cái nhà kho, chứa cả cám, gạo…

17. Năm lớp 11 ba mình có đi họp phụ huynh cho mình, hồi giờ toàn nhờ họ hàng. Ba gọi điện: “Mày học lớp nào? Học lớp 11 rồi cơ à?” Rồi đến lúc viết giấy tờ cũng gọi về “Sinh ngày mấy nhớ không? Năm 9 mấy?”

18. Mẹ mình lúc nào cũng chê mình không đẹp… bằng mẹ, nào là da xấu quá không trắng không mịn được như tao, tóc chỉ được mỗi cái dày chứ không mượt như tóc tao, người gầy như con mắm thế không có da có thịt được như tao, sao chân tay nhiều lông thế tao có miếng nào đâu, răng xấu, mặt xấu, dáng xấu, ngực lép,…blah blah blah… Những lúc ấy mình chỉ có 2 kiểu trả lời: 1/ ai biểu mẹ đẹp mà lấy bố xấu trai chi , 2/ mẹ đẹp thế mà chẳng di truyền cho con tí nào, quá bất công. Căn bản thì mẹ mình thích được người ta khen đẹp lắm.

19. Hồi lớp 5, thứ 6 trường cắt phần ăn bán trú, về nhà thì bố bảo chuẩn bị bài cho buổi chiều. Đợi tới 1h chiều không thấy bố gọi ra ăn cơm, hỏi thì bố bảo: “Tưởng mày vừa học vừa ăn rồi!”

20. Mình khẳng định là chưa bao giờ bố mẹ nói với mình như thế, kể cả khi đùa

Theo www.truyencuoiviet.com

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

back to top