Những mẩu chuyện cười ra nước mắt
2016-06-02 01:29
Tác giả:
"Chưa bao giờ thấy đàn ông trần truồng à mà nhìn?"
Tài xế mím môi đáp:
"Chỉ thắc mắc anh sẽ rút tiền từ đâu ra thôi."
1.
Ngày xửa ngày xưa, Bạch Tuyết bị mụ phù thuỷ hãm hại phải trốn vào rừng sâu. Tại đây nàng may mắn được bảy chú lùn cưu mang chăm sóc. Họ rất tốt bụng và yêu thương nàng, tuy nhiên vì họ vừa lùn vừa xấu lại không giàu có gì, Bạch Tuyết kiên nhẫn chờ đến khi Hoàng Tử xuất hiện. Tiếc là Hoàng Tử không có hứng thú với con gái, thế là Hoàng Tử và bảy chú lùn sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.
2.
Chị tôi đi phỏng vấn tại một công ty lớn. Vòng cuối cùng chỉ còn hai người trụ lại, cả hai đều rất xuất sắc nên giám khảo quyết định mời hai người hôm sau đến phỏng vấn lần nữa. Trước lúc ra về, giám khảo đột nhiên làm rơi chiếc bút, chị tôi nhanh nhẹn cúi xuống nhặt. Thế mới biết tiểu tiết quyết định thành công. Vào khoảng khắc chị tôi cúi xuống đó, giám khảo chợt nhận ra chị ấy có bộ ngực phẳng lì. Thế là hôm sau cô gái kia được nhận.
3.
Chồng đưa vợ đi chụp ảnh x-quang. Lúc người chồng cầm tấm ảnh lên xem, bác sĩ đột nhiên bảo:
"Không phải là của anh."
Cô vợ nghe thế xanh mặt, lắp bắp nói:
"Thế cũng nhìn ra được à?"
Người chồng bèn cho vợ một tát, người vợ sợ hãi khóc lóc:
"Em sai rồi, anh tha lỗi cho em."
Bác sĩ cau mày đưa ra tấm ảnh khác bảo:
"Cái này mới là của anh."
4.
Nhân viên cứu hoả cố ngăn một chàng trai lại:
"Không được vào, bên trong cực kì nguy hiểm."
Anh ta giãy giụa:
"Bỏ tôi ra, không thể trơ mắt nhìn đám lửa thiêu cháy hết mọi thứ thế kia được."
Nhân viên điên tiết quát:
"Muốn vào cũng được thôi, nhưng anh vứt mấy xâu thịt xiên trước đi đã."

5.
Cô gái chạm lên vết sẹo trên mặt chàng trai, âm yếm hỏi:
"Cái này là sao anh?"
Chàng trai hồi tưởng lại:
"Hôm ấy anh cố ngăn mấy thằng côn đồ định làm nhục một cô gái..."
Cô gái ngưỡng mộ nói:
"Anh thật dũng cảm. Sau đó đám ấy ngồi tù hết chứ anh?"
Chàng trai ngơ ngác:
"Không, người đâm anh là cô gái đó mà."
Đến lượt cô gái sửng sốt:
"Sao cô ta lại đâm anh?"
Chàng trai mỉm cười trả lời:
"Vì anh bảo mấy thằng đó "Tao là đại ca, tao xơi trước.""
6.
Cô gái:
"Thiền sư, sao chồng con lại đi ngoại tình, trong khi con hết mực yêu chiều chăm sóc anh ấy."
Thiền sư:
"Trước tiên con ăn cái bánh này đi."
Cô gái ăn xong, thiền sư hỏi:
"Ngon không?"
"Có ạ."
"Muốn ăn nữa không?"
"Có ạ."
"Bây giờ con hiểu lý do rồi chứ?"
Cô gái gật gù đáp:
"Vâng ạ, lòng người tham lam, không có giới hạn."
Thiền sư vội lắc đầu quầy quậy:
"Không không, do con béo quá rồi đó."
7.
"Tối qua mình mơ thấy gặp Tiên, Tiên cho mình một điều ước."
"Cậu ước gì?"
"Mình lôi quả địa cầu ra, bảo là cầu mong thế giới hoà bình, loài người không còn chiến tranh nghèo khổ."
"Tiên bảo sao?"
"Tiên bảo khó quá, Tiên không làm được. Kêu mình ước cái khác."
"Thế cậu ước gì nữa?"
"Mình bèn lôi ảnh của cậu ra, nhờ Tiên biến cậu thành hoa hậu thế giới."
"Cậu tốt với mình quá, cảm ơn nha."
"Nhưng Tiên bảo đưa quả địa cầu ra Tiên làm thử xem sao."

8.
Nửa đêm một chàng trai trần truồng lao ra đường vẫy taxi. Tài xế taxi trợn mắt nhìn anh ta chằm chằm. Anh ta bực quá quát:
"Chưa bao giờ thấy đàn ông trần truồng à mà nhìn?"
Tài xế mím môi đáp:
"Chỉ thắc mắc anh sẽ rút tiền từ đâu ra thôi."
9.
Hôm nay bạn gái làm tôi vô cùng xúc động. Lúc nằm trên giường bệnh chờ phá thai, cô ấy rưng rưng nước mắt thì thào:
"Anh à, em không cần, nếu đó không phải là con anh."
10.
Vợ gọi điện cho chồng:
"Hôm nay em trai em về chơi nên em qua nhà bố mẹ ngủ nha. Anh nhớ ngủ sớm.
"Chồng cúp máy xong, chán nản thở dài, rúc vào chăn nói:
"Chị em lại nói dối kìa, buồn quá, em an ủi anh đi."
11.
Vợ thi đỗ bằng lái xe, chồng bèn dành nguyên ngày cuối tuần đưa vợ dạo quanh các gian hàng trưng bày siêu xe. Vợ sung sướng âm ỉ, coi như kiếp này không uổng một đời người, lấy được anh chồng xứng đáng. Sau khi xem xong, chồng quay ra bảo vợ:
"Mấy con xe đó nhớ kĩ chưa em, sau này ra đường tuyệt đối đừng đụng vào nhé, bán cả anh đi cũng không đền nổi đâu."
12.
Nhân lúc thằng bạn không để ý, tôi bèn đổi tên mình trên danh bạ di động của nó thành Bố. Sau đó nhắn tin cho nó:
"Con trai, về nhà ngay, học hành làm cái của nợ gì nữa. Bố vừa trúng 30 tỷ đây."
Thằng bạn liếc màn hình vài giây bèn bật dậy, lao ra ngoài. Cô chủ nhiệm gọi với theo:
"Có chuyện gì thế?"
Nó không buồn quay đầu lại, chỉ hét lên một câu:
"Cút đi!"
Nguồn: Weibo
Dịch: Kiem Duong
Có thể bạn quan tâm: Tật xấu khến người yêu phát hoảng của 12 cung hoàng đạo nữ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.






