Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi, hãy để con tự quyết định cuộc đời của mình

2019-09-09 01:27

Tác giả: Hạ Tử Vy

blogradio.vn - Mẹ đã dành cả cuộc đời mình cho con, giờ cũng đến lúc con nói với mẹ rằng: "Mẹ ơi, đến lúc con phải trưởng thành rồi, đừng thay con gánh trách nhiệm nữa”.

***

Năm nay con đã 18 tuổi đứng trước sự lựa chọn của cánh cửa cuộc đời nhưng con lại không được lựa chọn bởi vì con có một người mẹ quá hoàn hảo. Mẹ đã giúp con chọn và thay con quyết định luôn tương lai của bản thân con.

Từ lúc con còn nhỏ đã được mẹ dạy dỗ lúc nào cũng là người hoàn hảo trong mắt người khác, con có một lớp vỏ bọc đó chính là sự ngoan hiền, lễ phép, học hành thì giỏi, ai nói gì con cũng nghe, lúc nào cũng dạ dạ vâng vâng chưa hề chống đối với mẹ điều gì. Vì thế mẹ luôn lấy con chính là niềm tự hào của mẹ đối với mọi người xung quanh. Cũng chính vì cái gọi là tự hào đó mà mẹ luôn hướng cho con làm tất cả những gì mẹ muốn. Mẹ luôn hiện điện trong thế giới của con, mẹ luôn ý kiến với những điều con làm mẹ không cho con có ý kiến riêng của mình. Mẹ luôn quyết định cho con mọi thứ từ cách ăn mặc, học tập, vui chơi. Con không biết mẹ có thấy mệt không khi làm điều đó nhưng con thật sự thấy rất mệt.

Con mệt vì không được sống theo chính mình được làm những gì mình thích mà sống trong một vỏ bọc được mẹ đặt ra và bảo vệ. Có thể  lúc nhỏ con không biết gì mẹ muốn quản con thế nào cũng được bởi vì khi đó suy nghĩ của con chưa hoàn chỉnh. Con nhớ năm con chuẩn bị vào lớp 6 mẹ đã  thay con đặt cho bản thân con mục tiêu là phải thi đậu vào lớp chọn. Mẹ biết không con cảm thấy rất là áp lực với những gì mẹ đặt ra cho con, con lo sợ bản thân con làm không được lại làm mẹ thất vọng, ngay cả trường mà con học mẹ cũng thay con chọn và quyết định mẹ chưa từng hỏi là con muốn học một ngôi trường như thế nào, mà thay vào đó mẹ điều quyết định tất cả cho con bởi vì mẹ nghĩ mọi quyết định của mẹ điều tốt cho con.

Cũng may mắn là năm đó con đã thi đậu vào lớp chọn như điều mẹ muốn không làm mẹ thất vọng. Bốn năm học cấp 2 của con chính là học và học, tất cả con điều thuận theo sự sắp xếp của mẹ. Bởi vì lớp con là lớp chọn nên đa phần các bạn đều có học lực khá giỏi nếu con không nổ lực phấn đấu thì chắc chắn sẽ bị bỏ lại phía sau.

Cái danh lớp chọn này và mọi quyết định của mẹ nó khiến con cảm thấy rất nghẹt thở. Trong bốn năm cấp 2 con lấy một giờ nào là thời gian riêng của mình cả hầu hết điều là học. Sáng 7h – 11h30 con học chính khóa ở lớp buổi còn lại từ 1h – 6h con dành học các môn phụ ở trường và đi học thêm, tối khi về nhà thì con lại tiếp tục chuẩn bị bài cho ngày hôm sau, ngày chủ nhật thì sáng học tiếng Anh chiều học Lí, Toán.

Năm học mà con thấy mệt  mỏi và áp lực nhất chính là năm lớp 9. Có thể nói lớp con là lớp học tốt nhất trường nên mỗi bạn trong lớp điều cố gắng tham gia thi học sinh giỏi một môn hoặc một hoạt động nghệ thuật nào đó do trường tổ chức. Năm đó con cũng đăng kí thi một môn  mà con cho rằng mình học tốt nhất và chọn đã chọn thi môn Địa lí, đó là lần đầu mà con tự mình quyết định không có sự can thiệp của mẹ. Nhưng đến khi con nói cho mẹ biết điều con chọn lựa thì mẹ lại bảo là “tại sao con không hỏi ý mẹ, con nên thi môn tự nhiên”. Từ khi đó con đã cố gắng học để thi và chứng minh cho mẹ thấy điều con chọn là đúng và con sẽ làm được, lớp 9 đối với con chính là nối tiếp những kì thi, thi vòng trường, thi vòng huyện, thi vòng tỉnh, tất cả các vòng thi đó con đều đạt giải con muốn chứng minh con lựa được con làm được con muốn mẹ công nhận con, thừa nhận ý kiến của con nhưng mẹ lại không làm vậy mẹ phớt ngang kết quả mà con đạt được mẹ lại đặt ra mục tiêu cho con tiếp tục là thi tuyển vào lớp 10 là phải vào lớp chọn tiếp tục.

Học tập của con mẹ thay con quyết định con chấp nhận nhưng cả đến cuộc sống đơn thuần của con mẹ cũng muốn quyết định thay con. Con kết giao bạn như thế nào mẹ cũng ý kiến, con xin mẹ đi chơi với bạn mẹ cũng không cho mẹ sợ con gặp nguy hiểm, nhưng đến quần áo, giày của con mẹ đều tự mua cho con nhưng chưa bao giờ mẹ hỏi rằng bản thân con có thích không. Con cảm thấy mình không có tự chủ riêng của bản thân.

Mẹ ơi, hãy để con tự quyết định cuộc đời của mình

Khi con vào lớp 10 con đã thi tuyển đậu vào lớp chọn như mẹ mong muốn, mẹ lại thay con sắp xếp mọi việc từ việc học cho đến trật tự trong cuộc sống của con, con cần học thêm môn gì cần phụ đạo môn nào mẹ cũng đều sắp xếp từng thời gian để con đi học nhưng mẹ chưa bao giờ hỏi rằng nó có cần thiết với con không. Bởi vì mẹ luôn cho rằng mọi quyết định của con điều không tốt cho con chỉ có quyết định của mẹ là tốt cho con mà thôi. Chính vì thế mà ba năm cấp 3 của con tất cả điều thuận theo ý của mẹ, con không chống đối bởi con tin đến khi con 18 tuổi mẹ có thể sẽ cho tự quyết định con đường của con. Nhưng tất cả niềm tin của con điều vụt tắt khi con vừa lấy được tốt nghiệp  chuẩn bị bước vào đại học, nghĩ rằng bản thân sẽ có thể chọn trường và ngành học mà con yêu thích vậy mẹ con lại tiếp tục quyết định tương lai cho con, mẹ chọn và dọn sẵn một con đường và bắt con phải đi theo ý mẹ.

Con biết tất cả những điều mẹ làm là muốn tốt cho con muốn con sống một cuộc sống sung túc. Con có thể hiểu và biết cảm giác của mẹ là tất cả điều muốn tốt cho đứa con bé bỏng này. Mẹ sợ phải nhìn con vấp ngã, sợ con phải gánh trách nhiệm với những điều mà con lựa chọn, mẹ sợ con sẽ hối hận mẹ sợ con đi sai đường, tất cả những suy nghĩ hành động của con điều hiểu và biết. Mẹ đã dành cả cuộc đời mình cho con, giờ cũng đến lúc con nói với mẹ rằng: "Mẹ ơi, đến lúc con phải trưởng thành rồi, đừng thay con gánh trách nhiệm nữa”.

Mẹ không thể nào đi với con hết cuộc đời con được, cũng không bảo vệ con suốt đời mãi. Con muốn tự quyết định con đường của con, con muốn vấp ngã, con muốn biết cảm giác của thành công, con muốn chịu trách nhiệm với những gì mình đưa ra. Mẹ hãy yên tâm nhé, hãy yên tâm về quyết định của con dù đúng dù sai con sẽ tự chịu trách nhiệm với nó. Mẹ đã lo lắng cho con cả cuộc đời rồi đã đến lúc mẹ nên yên tâm và tin tưởng con rồi: "Mẹ ơi, hãy để con tự quyết định cuộc đời của mình".

© Hạ Tử Vy – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Mẹ ơi con gái nhớ mẹ

Hạ Tử Vy

thích bình yên sống nhẹ nhàng theo cảm xúc của bản thân.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mãi mãi là một lời nói dối

Mãi mãi là một lời nói dối

Gió vẫn rả rích từng cơn, anh và em rồi sẽ hạnh phúc sau giông bão, chỉ là không cùng nhau mà thôi.

Nợ anh một lời yêu

Nợ anh một lời yêu

Càng yêu anh em càng cảm thấy có lỗi, một tình cảm do chính em làm đạo diễn nhưng rồi cuối cùng lại tự biến mình trở thành diễn viên chính trong chuyện tình đầy đau khổ. Rồi ngày mà em lo sợ nhất cũng đến, anh chính thức tỏ tình với em qua một bức thư đặc biệt trong đêm Giáng Sinh…

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lách vào từng nhà, mỗi ngõ, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp đến rồi.

Đoán mệnh sướng khổ qua hàm răng

Đoán mệnh sướng khổ qua hàm răng

Người có răng khỏe, số lượng nhiều chứng tỏ năng lực tư duy nhạy bén, làm việc hiệu quả, vậy may và phúc khí lớn.

4 kiểu người tuyệt đối không được đắp tội kẻo phúc phận tiêu tan

4 kiểu người tuyệt đối không được đắp tội kẻo phúc phận tiêu tan

Mang ơn tức là mắc nợ mà mắc nợ thì phải trả, nếu không trả được còn quay ngược lại hãm hại như bất hiếu với bố mẹ, bất nghĩa với ân nhân, điều này khiến nợ chồng nợ, nặng nề vô cùng.

Gửi nắng cho anh

Gửi nắng cho anh

Em muốn gửi sợi nắng hòa nỗi nhớ Về bên anh ấm áp trái tim hồng

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Tự hào quá Việt Nam ơi!

Bao năm khát cháy mong chờ Hôm nay đã đến bến bờ vinh quang

Chúng ta là những nhà vô địch!

Chúng ta là những nhà vô địch!

Dạ thưa ngài Park kính yêu Hôm nay ngài đã ra chiêu tuyệt vời

Có ai muốn bán tình yêu không?

Có ai muốn bán tình yêu không?

Những nụ cười của hai người, tôi cũng muốn bán. Nụ cười mỗi khi gặp nhau, nụ cười mỗi khi trêu đùa, tôi sẽ mang để trong chiếc hộp màu hồng. Mong rằng khi người ta mang đi, sẽ giữ cẩn thận.

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

60 năm chờ đợi, 10 năm hy vọng và 90 phút huy hoàng tại SEA Games 30

Vinh quang nào mà chẳng phải vượt qua những trở ngại, gập ghềnh. Bước đường để giành vinh quang về cho Tổ quốc nơi U22 Việt Nam cũng không phải là ngoại lệ. Đó là thành quả của những nỗ lực, cố gắng hiện tại, và cả ý chí vượt lên trên những thất bại, vấp ngã từ quá khứ.

back to top