Mẹ ơi, chồng con đang khóc…
2012-05-23 09:50
Tác giả:
Blog Việt
Mọi người đều nói hôn nhân cũng giống như bóc vỏ hành, sẽ có một ngày khiến ta chảy nước mắt khi mới chỉ kịp bóc lớp vỏ đầu tiên. Nhiều khi ta muốn phá vỡ nó để tìm cho ta một cuộc sống riêng, một cuộc sống tự do. Ta đâu biết rằng, khi ta chấp nhận bước chân vào hôn nhân là ta phải chấp nhật tất tần tật những gì đẹp đẽ cũng như những gì xấu xí của một gia đình. Bởi nếu trong gia đình, ai cũng cho mình là đúng thì gia đình đó sẽ đi về đâu? Cuộc sống là phải biết chia sẻ, phải biết hi sinh, phải biết nhẫn nhịn để mọi thứ có thể trôi qua một cách tốt đẹp.
Tiêu Mai trong “Mẹ ơi, chồng con đang khóc…” tưởng rằng cuộc hôn nhân của mình đã đi vào bế tắc khi sống chung cùng Tiêu Mai dưới một mái nhà, ngoài chồng cô, người mẹ kế của chồng cư xử nhã nhặn, cô em chồng ghẻ lạnh khó đối phó ra, còn có người mẹ chồng luôn bất hòa với người mẹ kế của chồng cô và còn vô cùng để ý, soi mói. Ba người đàn bà này làm đảo lộn cuộc sống sau hôn nhân của Tiêu Mai…

Cuốn sách nhỏ đã có mặt tại các hiệu sách trên toàn quốc vào chiều ngày 23/05/2012
Sống giữa trận chiến của hai bà mẹ chồng, cô không ít lần bị lạc đạn. Do hai bà vì hiềm khích với nhau nên luôn khiến đối phương phải sống trong đau khổ. Cô luôn phải nghe những lời cay độc của hai bà mẹ chồng dành cho nhau: “Ta làm sao mà không tôn trọng bản thân, hả? Ta nói sai chỗ nào? Năm đó người đàn ông của ta có phải bị con hồ ly tinh là cô làm cho mê muội? Chỉ cần cô cắm một cái que là đã khiến cho vợ chồng người khác chia rẽ mỗi người một nơi, giờ mà cô vẫn còn nói lý cơ đấy.”
“Chị đúng là cả đời ăn nói hàm hồ, xem ra chị có sống tới 100 tuổi cũng không biết mình đã sai ở đâu. Lý do thực sự chia rẽ chị và anh Trịnh không phải ai khác, mà chính là bản thân chị!” – (Trích trong tiểu thuyết “Mẹ ơi, chồng con đang khóc…”)
Là người ở giữa chiến tuyến Tiêu Mai đã mệt mỏi lắm rồi, cô luôn phải giữ mình ở tư thế phòng thủ, để tránh những phiền toái không đánh có khi sống trong gia đình có tới tận hai bà mẹ chồng. Ngoài ra, cô còn mệt mỏi hơn khi cô luôn bị sự ghanh ghét của cô em chồng dành cho cô. Ngay từ khi mới bước chân về nhà chồng cô đã bị cô em chồng cho một màn phủ đầu khiến Tiêu Mai sợ hãi: ““Tiêu Mai.” Trịnh Hân Di liếc nhìn Trịnh Sảng, lại liếc sang Tiêu Mai, cười ngọt một cái, bước lên trước đưa một chiếc hộp nhỏ màu đen bằng gỗ có hoa văn cho cô nói, “cái này tặng cô, mở ra xem có thích hay không?”
Hey, có chút ngạc nhiên, không biết cô em chồng này muốn giở trò gì?
Tiêu Mai ngồi dậy, đưa mắt nhìn Trịnh Hân Di đang cười tươi, trong lòng do dự mở chiếc hộp ra, trong chiếc hộp đen sì sì này có chứa thứ gì không biết? Cô vẫn thật sự có chút tò mò.
“A…”
Chiếc hộp bị hất rơi xuống đất, một con nhện đen sì to đùng giống thật đang nhe nanh giơ vuốt ra nằm gọn bên trong hộp.
“Trịnh Hân Di! Em làm gì thế?” Trịnh Sảng phẫn nộ hét lên.

Bìa cuốn sách Mẹ ơi, chồng con đang khóc
Tiếng hét của Tiêu Mai khiến Cao Hiểu Cương bước tới, người giúp việc Thu Nhi cũng ngơ ngác nhìn ở bên ngoài, khi cô nhìn ra con nhện đen giống thật rơi dưới đất kia, bèn vỗ ngực mình, hóa ra là bị dọa cho một vố.” – (Trích trong tiểu thuyết “Mẹ ơi, chồng con đang khóc…”)
Sống trong một gia đình đầy mâu thuẫn và hiềm khích, Tiêu Mai như một con “lật đật” khi bị ngả sang bên này, khi bị nghiêng sang bên kia. Rất may bên cô luôn có người chồng biết thông cảm, và là vị “Bao Công” sáng suốt luôn đứng giữa để giải quyết mọi vụ bất hòa giữa mẹ chồng và con dâu, giữa chị dâu và em chồng một cách thấu đáo nhất –““Nhà mình đừng cãi nhau như thế này nữa có được không?” Trịnh Sảng nhìn Cao Hiểu Cương và Ân Tú Chi, đứng dậy rót nước cho cả hai người, “gia hòa vạn sự hưng, chúng ta cùng nhau chung sống hòa thuận có được không ạ?”” – (Trích trong tiểu thuyết “Mẹ ơi, chồng con đang khóc…”). Chính Trịnh Sảng đã làm thay đổi ý nghĩ muốn rời bỏ cuộc sống gia đình đầy phức tạp này của cô và chính anh là người dạy cho cô biết được “hãy yêu thương sẽ được yêu thương”. Và sau khi lảo đảo đi qua những ngày tháng mới kết hôn đầy những mâu thuẫn, gà bay chó chạy xung đột không ngừng, cuối cùng Tiêu Mai cũng nhận ra sau mỗi trận cãi cọ, người một nhà vẫn là người một nhà. Lúc tình yêu đến gần, dù cho là vợ chồng, hay là mẹ chồng nàng dâu, điều quý nhất vẫn là biết thấu hiểu và bao dung.
Tất cả những người phụ nữ làm mẹ chồng, làm nàng dâu, làm cô em chồng khó tính, và cả những người đàn ông bị ép ngạt thở trong mối quan hệ rắc rối đó, hãy cùng đọc tiểu thuyết “Mẹ ơi, chồng con đang khóc…”để sau sau những trận khóc trận cười, bạn hiểu ra được chân lý của hạnh phúc, hạnh phúc chính do bạn dành được chứ không phải tự nhiên mà có. - “Trong nhà lại một màn mới của sân khấu cuộc sống lại được vén lên, hoặc cũng có thể ngày sau sẽ lên biểu diễn tiếp, người trong cùng một nhà sống với nhau làm sao có thể không xảy ra bất kỳ mâu thuẫn nào?
Mọi ưu phiền xưa cũ đã qua đi, nhưng phiền phức mới cũng có thể đang đến, điều không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người chính là những ưu phiền.
Nhưng sau khi cãi cọ xong, người một nhà vẫn là người một nhà.

Để tình yêu luôn ở nơi cửa sổ của tâm hồn và cùng gạt bỏ ưu phiền, cùng đón chào làn gió của niềm vui và hạnh phúc!
Vì vậy, dù cho là vợ chồng, hay là mẹ chồng nàng dâu, điều quý nhất vẫn là biết thấu hiểu và bao dung.
Để chúng ta…
Dùng sự thấu hiểu đặt ở tâm hình tròn,
Lấy sự bao dung dùng làm bán kính,
Lấy tình yêu để vẽ nên một hình tròn thật lớn,
Cùng kết nối tình yêu, tình thân, tình bạn vào trong một vòng tròn,
Để tình yêu luôn ở nơi cửa sổ của tâm hồn và cùng gạt bỏ ưu phiền, cùng đón chào làn gió của niềm vui và hạnh phúc!” - (Trích trong tiểu thuyết “Mẹ ơi, chồng con đang khóc…”)
|
Thông tin dành cho bạn: Tiểu thuyết Mẹ ơi, chồng con đang khóc… do Nhà xuất bản Hồng Đức ấn hành Giá bán: 85.000Đ Đơn vị phát hành độc quyền: Công ty TNHH Văn hóa và Truyền thông Trí Việt - 70 phố Trung Liệt, Quận Đống Đa - Hà Nội - Tel: 04.35626332; 0983607160
|
- HTT
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

