Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ hãy cười thật nhiều nhé!

2015-12-09 03:22

Tác giả:


blogradio.vn - Dành cho mẹ, một lời nói không thể đong đầy. Nhưng con vẫn muốn cảm ơn và xin lỗi mẹ vì những dại khờ mà bấy lâu nay con đã vô tình làm mắt mẹ phải buồn đến thế. Mẹ nhé, hãy cười thật nhiều, vì con, vì cuộc sống còn rất nhiều niềm vui dành cho mẹ.

***

Hôm nay, Hà Nội trở gió đầu đông mẹ ạ. Đã một tháng nay, đài báo rét mạnh nhưng không khí vẫn chẳng khác nào mùa thu. Hôm nay, đã lạnh hơn một chút.

Những tưởng rằng con có thể mạnh mẽ hơn thế, nhưng bây giờ và cho đến nhiều năm về sau nữa, con vẫn chỉ là đứa con gái nhỏ bé bỏng muốn trở về trong vòng tay mẹ sau những bon chen xô bồ ngoài xã hội. Bảy tháng rồi – bảy tháng con không được nằm ngủ thật ngon trên chiếc giường của riêng mình, bảy tháng gót chân con không nhuốm đỏ màu đất bazan, bảy tháng con không được chạm vào đôi tay chai sần của mẹ.

Có phải 18 tuổi là đã tự lập và có quyền quyết định cho tương lai của mình? Ngày ấy, con đã lựa chọn con đường thật khó khăn để bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống con cho rằng nhất định sẽ “bình yên”. Đến bây giờ, mẹ vẫn chưa một lần hỏi con tại sao con lại lựa chọn ra Hà Nội học thay vì Sài Gòn. Không bạn bè, không người thân, mẹ cũng biết rằng quãng đường 1200km sẽ khiến con thực sự cách xa gia đình, rời xa mẹ. Mặc cho anh chị phản đối, mẹ vẫn ủng hộ con. Lúc ấy, con không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy tự hào với bạn bè vì ba mẹ dễ tính và tôn trọng quyết định của con. Và hơn hết, lúc ấy, con muốn trốn chạy tất cả. Trốn chạy gia đình mình với những mảnh vỡ chẳng thể nào hàn gắn được, trốn chạy những cảm xúc mâu thuẫn trong tình yêu đầu đời đã đến lúc dừng lại. Lựa chọn đi thật xa – con chỉ mong mình sẽ để lại tất cả - để bắt đầu một cuộc sống mới không còn nước mắt. Nhưng mẹ ơi, con đã chẳng biết rằng, con đã để lại đó bao nhiêu nước mắt cho mẹ - người con yêu thương.

Sống ở một thành phố không ai thân quen, từ giọng nói, cách sống đến cách nghĩ cũng khác biệt, con thực sự mệt mỏi. Có những ngày con lang thang trên tuyến phố Thái Hà mà vô định – không biết mình đang đi về đâu. Có những hôm cãi nhau với mấy đứa cùng phòng, con chạy ra ngồi bệt ở cái hồ bé trước cổng trường mà khóc thật to. Giá như con có thể gọi điện cho mẹ, có thể nghe thấy giọng mẹ lúc này, một chút thôi chắc con cũng sẽ cảm giác bản thân không cô đơn đến thế.

Nhưng mẹ đừng lo cho con nhé. Vì đó đã là con của ngày hôm qua rồi. Sống ở đây, con biết tự chăm lo cho mình, biết dùng nỗi nhớ làm động lực để tiến lên, biết dựa vào bản thân. Con của mẹ, đã tự làm thật nhiều thứ. Và con cũng đang lớn lên từng ngày.

nụ cười của mẹ

Mẹ có nhớ cái đêm tháng bảy – cuộc gọi trước ngày con lên đường đi Mùa hè xanh không ạ? Khí hậu Tây Nguyên trong ngày hè nóng nhất chắc cũng chỉ bằng một phần như vậy. Hôm ấy, cả một ngày tất bật ngoài đường để sắp xếp công việc chuẩn bị cho 12 ngày tình nguyện trên Hà Giang. Con nhớ mình đã phải đi bộ một quãng đường rất xa để trả xe đạp, mua được một túi đá lạnh uống nước, về đến phòng trọ nó đã tan ra chỉ còn lại vài cục be bé. Ngồi nhìn túi đá từ từ chảy ra, nhìn bốn bức tường không có đến cả cửa sổ để đưa chút không khí nóng rát vào căn phòng, con ngột ngạt đến mức không thở được. Con nhớ mẹ, con nhớ nhà. Mùa hè đầu tiên – con không về. 11 giờ đêm, con biết rằng mẹ đã ngủ nhưng cũng không thể ngăn mình bấm số gọi về nhà. Đúng là mẹ đã ngủ thật, con nấc lên từng hồi mà chẳng biết nói gì cả. Mẹ càng lo lắng, con lại càng chỉ biết khóc rồi đổ tội tại trời nóng quá làm con ngủ không được. Mẹ bảo “Chịu không được thì về nhà đi con.” Giá như lúc ấy con có thể bỏ tất cả để trở về. Nhưng không được mẹ nhỉ, nếu bỏ ngang, con gái của mẹ thật quá vô trách nhiệm rồi…

Mười chín tuổi rưỡi, con thầm cảm ơn những quyết định đầu đời, những lựa chọn luôn có mẹ tin tưởng và ủng hộ. Có thể ai đó nói rằng thật tốt cho con vì đã được đi nhiều nơi, trải nghiệm nhiều điều; nhưng điều may mắn nhất đó chính là con đã nhận ra gia đình quan trọng đối với mình đến nhường nào, nhận ra mẹ thật dễ thương và tâm lý chứ không khó tính như con đã từng nghĩ. Thật tuyệt vời mẹ nhỉ! Cái cảm giác chờ đợi mỗi ngày để kể cho mẹ nghe về những điều thú vị trong cuộc sống sinh viên của con – như cảm giác với một người bạn vậy.

Dành cho mẹ, một lời nói không thể đong đầy. Nhưng con vẫn muốn cảm ơn và xin lỗi mẹ vì những dại khờ mà bấy lâu nay con đã vô tình làm mắt mẹ phải buồn đến thế. Mẹ nhé, hãy cười thật nhiều, vì con, vì cuộc sống còn rất nhiều niềm vui dành cho mẹ.

© Phương Hoa – blogradio.vn

Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.

viết cho người tôi yêu
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top