Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mây vẫn xanh và em vẫn có anh

2017-11-17 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Cả một miền ký ức chợt ùa về... Năm năm, đã năm năm kể từ khi anh và cô chia tay, cô chẳng mở lòng với ai khác. Giờ đây, Vi An đã hoàn toàn lấy lại cân bằng sau những tổn thương, chẳng còn vương vấn, nhưng có lẽ do vết thương quá sâu đã làm cô sợ bị tổn thương một lần nữa mà chẳng dám mở lòng…

***

blog radio, Mây vẫn xanh và em vẫn có anh

22h, Vi An đẩy ghế rời khỏi bàn làm việc, tắt máy tính, rời văn phòng. Đêm Sài Gòn có chút se lạnh do ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới. Xốc lại áo khoác, cô ngoắc một chiếc taxi để về nhà. Sáng nay, chiếc xe máy tự dưng dở chứng không nổ máy nên cô đành phải bắt taxi đến văn phòng, định bụng chiều về sẽ quá giang chị đồng nghiệp ở gần khu chung cư nhưng cứ mê mải với công việc, đến khi ngước lên thì đã gần 10 giờ khuya. Đồng nghiệp chẳng ai lạ gì tính cô, khi đã tập trung thì thời gian có trôi đến đâu cô cũng chẳng để tâm. Đến lúc ngồi trên taxi cô mới thấy đói bụng, chợt nhớ mới chỉ gặm vài chiếc bánh quy với ly chocolate từ lúc 3h chiều.

Gắn bó với mảnh đất phồn hoa đô thị này hơn chục năm trời, Vi An chỉ thích không khí Sài Gòn về đêm, không khói bụi, không kẹt xe, chỉ có ánh đèn lung linh huyền ảo… Bác tài xế taxi bật radio trên xe, bài hát quen thuộc vang lên làm Vi An sững lại vài giây, bài hát anh tặng cô khi lần đầu tiên hai người hò hẹn, đã rất lâu rồi cô không nghe lại giai điệu đó hay đúng hơn là không muốn nghe lại.

Cả một miền ký ức chợt ùa về... Năm năm, đã năm năm kể từ khi anh và cô chia tay, cô chẳng mở lòng với ai khác. Giờ đây, Vi An đã hoàn toàn lấy lại cân bằng sau những tổn thương, chẳng còn vương vấn, nhưng có lẽ do vết thương quá sâu đã làm cô sợ bị tổn thương một lần nữa mà chẳng dám mở lòng…

Ở cái ngưỡng mấp mé 30, cô bỏ mặc ngoài tai mọi lời hối thúc của ông bà, cha mẹ, cô, dì, chú, bác, bạn bè, đồng nghiệp, sếp lớn, sếp bé… cô vẫn cứ độc thân. Với cô một mình hay hai mình thì cũng chỉ là số lượng, cô cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. “Theo tình, tình chạy, trốn tình, tình theo”, người ta vẫn bảo thế mà, vậy nên cô cứ ung dung mặc cho xung quanh mọi người cứ sôi lên như thể cô mà lấy chồng, à không, chỉ cần có người yêu thôi thì chắc dư chấn sẽ tương đương với động đất 7 độ rích-te.

Về đến nhà cũng gần 23h khuya, bài hát khi nãy vẫn còn lảng vảng trong tâm trí, dự định ngả lưng một lát rồi đi tắm nhưng cô ngủ quên lúc nào không hay biết.

Nắng chói mắt, Vi An giật mình thức giấc, thấy mình còn mặc nguyên bộ đồ công sở từ hôm qua, cô chép miệng lắc đầu, tự thấy bản thân thật là vô kỷ luật… Có lẽ vì bài hát ngày cũ hôm qua trên taxi vô tình mang ký ức về lại mà giấc ngủ đêm qua của cô đầy mộng mị… Cảm giác lười biếng, không muốn đến văn phòng đối mặt với các con số. Cô với tay lấy điện thoại gửi đi một tin nhắn, 10 giây sau điện thoai báo tin nhắn trả lời, tin nhắn “OK” từ sếp…

Một tiếng 30 phút sau, cô có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất, mua vé giờ chót đi Bangkok. Chuyến đi không kế hoạch, không bạn đồng hành. Đáp xuống sân bay Suvarnabhumi, cô bắt taxi đến thẳng khách sạn quen thuộc cô vẫn thường ở mỗi khi có chuyến công tác đến đây. Rất may cho cô, hôm nay không phải cuối tuần nên khách sạn vẫn còn phòng trống. Con người cô là thế, bên cạnh vẻ bề ngoài chuẩn mực pha chút lạnh lùng là một con người khác rất “ngông”, đôi khi bùng nổ và bất cần, đó là lý do có chuyến đi được quyết định trong vòng 5 nốt nhạc này…

Vi An đã đến Bangkok nhiều lần nhưng lần nào cũng là họp hành, gặp đối tác, ăn tối khách sạn và… chấm hết. Thế nên, cả buổi chiều và buổi tối hôm đó cô lang thang ở các khu chợ bình dân, nếm các món ăn đường phố, nhìn ngó những gian hàng đầy màu sắc, lắng nghe sự ồn ào của nơi được mệnh danh là “thiên đường của những tín đồ mua sắm đồ giá rẻ”… cảm giác thư thái, nhẹ nhõm, không có tiếng chuông điện thoại réo gọi, cũng không có những con số trên màn hình máy tính…

Bắt taxi về lại khách sạn nhưng cô bảo tài xế cho cô xuống ở phía đầu con đường và thong thả đi bộ về khách sạn. Lần đầu tiên ở khách sạn một mình, những chuyến công tác trước đây cô luôn có bạn đồng nghiệp đi cùng để hỗ trợ chưa bao giờ cô đi một mình như lần này, cảm giác rợn rợn len lỏi khiến cô trằn trọc mãi đến gần 2h sáng mới ngủ được.

blog radio, Mây vẫn xanh và em vẫn có anh

Sáng hôm sau, cô trả phòng khách sạn, chuyển sang ở một khách sạn dạng backpacker và ở cùng phòng với 9 người khác với suy nghĩ là dù là người lạ nhưng có người vẫn hơn là ngủ một mình như đêm qua. Căn phòng có 5 giường tầng, đủ cho 10 người và một khoảng không gian ở chính giữa, vali của khách được cất vào ngăn tủ bên dưới mỗi chiếc giường tầng, không gian không được rộng rãi nhưng bù lại khá xinh xắn và rất sạch sẽ.

Mất nửa ngày cho việc chuyển chỗ ở, nên hôm nay Vi An chỉ loanh quanh ở khu China Town ăn uống vớ vẩn rồi về nghỉ ngơi sớm. Mục đích chuyến đi của cô chỉ là để thư giãn, xả stress và được quyết định một cách chớp nhoáng không kế hoạch nên cô cứ thong dong, chẳng vội vã đi cho bằng hết Bangkok như những khách du lịch khác. Những người ở chung phòng với cô chủ yếu là dân du lịch “bụi” nên không ai về phòng sớm như cô, duy chỉ có một anh chàng về sau cô một chút, cô đoán anh ta là người Hàn Quốc vì anh chàng có đôi mắt một mí và làn da trắng mịn.

Anh chàng bắt chuyện với cô vì thấy cô cũng về phòng sớm, anh ta đúng là người Hàn Quốc nhưng đã theo gia đình định cư ở Úc từ nhỏ, anh đang có chuyến công tác 5 ngày ở Bangkok, công ty đã book khách sạn nhưng hôm nay xong công việc anh ta nổi hứng muốn khám phá Bangkok theo một cách riêng nên đã chọn ở đây. Cô thầm nghĩ hóa cũng có người “không bình thường” giống mình. Anh ta có hỏi cô vài câu nhưng cô cũng trả lời qua loa cho xong chuyện rồi lôi sách ra đọc, cố tình muốn chấm dứt câu chuyện. Khuya hơn một chút, những người khách ở các giường còn lại cũng lục đục kéo nhau về, lao xao một chút rồi ai nấy cũng ổn định và tắt đèn, tránh làm phiền đến những người xung quanh.

Dự định chỉ ở thêm một ngày nữa nên sáng hôm sau cô lượn lờ ở khu trung tâm thương mại, mua vài thứ mỹ phẩm cho các cô bạn đồng nghiệp, sau đó, lượn sang Vivi The Coffee Place, chọn một chiếc bàn nhỏ xinh ở khu ban công nhìn ra dòng sông Chao Praya, gọi một tách chocolate nóng và thả mình cùng nhịp sống sôi đông của dòng sông… ngắm chán cô lại lôi sách ra đọc, đó là thói quen của cô, đi đâu cũng mang theo một cuốn sách trong túi xách, thường là để giết thời gian mỗi khi ngồi ở phòng chờ máy bay… Cô cứ ngồi như thế, hết đọc sách lại quay ra ngắm dòng sông, những cơn gió mơn man mang hơi nước từ dòng sông thổi lên mát rượi, lòng cảm thấy bình yên và thư thái lạ kỳ, đã lâu lắm rồi cô không có được cảm giác thư giãn thoải mái, không bị ai làm phiền như thế này dù trong lòng có chút suy nghĩ nếu có ai đó cùng ngồi thưởng thức không gian tuyệt vời này với cô thì có lẽ sẽ thú vị hơn. Nhưng đó chỉ là chút suy nghĩ thoáng qua, cô nhanh chóng quay về với thực tại và thu dọn đồ đạc về khách sạn chuẩn bị cho chuyến bay về lại Sài Gòn vào sáng sớm ngày mai…

10h sáng, Vi An bắt taxi ra sân bay không quên selfie một tấm hình trước khách sạn với dòng caption đăng trên instagram: “Tạm biệt Bangkok, những ngày bình yên…”. Chuyến bay bị delay thêm một giờ đồng hồ, ngồi trong phòng chờ cô lại lôi sách ra đọc, một bóng người đến ngồi cạnh cô đưa ra một ly chocolate nóng hổi, cô ngạc nhiên nhìn qua, là anh chàng Hàn Quốc ở cùng khách sạn backpacker, anh ta háy mắt ra hiệu cô cầm ly nước:

- Tôi đã thấy cô ngồi cả ngày hôm qua ở Vivi The Coffee Place với một cuốn sách và ly chocolate. Đừng hiểu lầm, chỉ là vô tình tôi có hẹn với một người bạn ở đó nên thấy cô.

Cô vờ bỏ qua câu nói của anh vì không muốn bị kéo vào câu chuyện dài dòng, nhưng vẫn tỏ ra lịch sự:

- Anh cũng rời Bangkok hôm nay à?

- Uhm, ngày mai tôi có cuộc họp ở tổng công ty, vì vậy phải về dù vẫn muốn khám phá nơi đây thêm vài ngày nữa.

blog radio, Mây vẫn xanh và em vẫn có anh

Cô khẽ mỉm cười ra vẻ thông cảm rồi lại chúi mũi vào cuốn sách. Anh chàng ngồi thêm một lát rồi chào cô và đi về phía cửa boarding của chuyến bay về Úc. Một tiếng sau chuyến bay của cô cũng chuẩn bị cất cánh. Sau khi nữ tiếp viên xinh đẹp kết thúc các hoạt động hướng dẫn, cô kéo áo khoác cho hai tay vào túi áo vì nhiệt độ trên máy bay lúc này khá lạnh. Vô tình, tay cô chạm vào một tờ giấy, cô rút ra coi, trong đầu đang nghĩ đến tờ hóa đơn ở cửa hàng tiện lợi sáng nay vô vừa mua nước uống nhưng không phải, đó là một tờ giấy màu xanh nhạt hình vuông với dòng chữ viết vội nhưng khá ngay ngắn:

“Chào cô gái chocolate, tôi bị lôi cuốn bởi cách em tận hưởng cuộc sống, thưởng thức và ngắm nhìn mọi vật khi ở quán café hôm qua, thật bình dị và nhẹ nhàng nhưng có chút cô đơn toát ra từ đôi mắt em. Ngày 10 tháng sau tôi có chuyến công tác đến Sài Gòn 5 ngày, nếu em có thời gian chúng ta có thể gặp nhau cùng uống chocolate và nói về những điều thú vị ở Bangkok không nhỉ? Đây là địa chỉ mail của tôi:….”

Vi An gấp mảnh giấy, bỏ lại vào túi, ngả nghế nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong suy nghĩ của cô. Ngoài kia, mây vẫn xanh, nắng vẫn vàng, ở đây có cô gái đang mỉm cười với những đám mây...

© Phương Trâm – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top