Màu tuổi thơ
2013-09-28 13:11
Tác giả:
8 năm - kể từ ngày rời xa - lúc này đây, tôi ngồi nhìn đám lục bình lững lờ trôi trên dòng sông phẳng lặng mà lòng bâng khuâng đến lạ. Mảng ký ức xa xưa hiện về dường như chỉ một cái với tay thôi cũng đủ để tôi lại được hòa mình vào tiếng cười trẻ thơ ngày ấy. Đâu đó tiếng í ới hớn hở vang vọng gõ từng nhịp vào trái tim tôi...
Xa…
Gần…
Gần mà lại như xa…

Dừng chân trước chiếc cổng tre tạm bợ quen thuộc nhà Tọi, tôi cao giọng:
- Tọi ơi!!!!!!!!!!!
- Ơi!!!!!!!!!!! – Cùng với lời đáp, Tọi xuất hiện ngay lập tức như thể chỉ chờ tôi gọi để “ơi” vậy.
- Đi chăn trâu thôi!
- Ừ! Tớ ra liền.
Đang sẵn cái giận trong người, nhìn Tọi hồ hởi tôi phát ghét. Chăn trâu thì có gì hay, nhất là dưới cái nắng nồng ngay cả con ve cũng chẳng buồn réo rắt, thế là tôi vô cớ cáu:
- Làm cái quái gì mà lâu thế!
Tọi ngẩng đầu nhìn tôi, hơi khựng nhưng rồi cười hì hì:
- Lâu đâu mà lâu. Nga có mang nước không?
- Không! – Tôi trả lời dấm dẳng.
- Ừ! Tớ mang rồi. – Tọi nụ cười vẫn híp mí giơ tay dứ dứ trước mặt tôi chai nước đút nút bằng mấy sợi rơm vo tròn.
Tôi phì cười. Chẳng phải vì chai nước Tọi cầm mà bởi sự ngây ngô của hắn. Chúng tôi bằng tuổi, cùng học chung lớp 7 trường làng nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác trưởng thành hơn Tọi. Dường như chỉ có một lần duy nhất, tôi thấy Tọi là con trai lúc cậu nhìn tôi với cái nắm tay siết chặt khi tiễn tôi rời xa quê hương cùng bố mẹ chuyển lên thành phố.
Tọi chẳng cần hiểu chuyện, thấy tôi cười, cậu cũng nhe răng gãi đầu.
Tọi là thế, bên tôi lúc nào cũng chỉ thấy xua tay, xuề xòa và cười vui vẻ.
Tôi khẽ khép bờ mi, trong tâm trí hình ảnh của hai đứa trẻ năm nào lại trở về rõ nét.
Tọi trượt mình khỏi lưng trâu, bàn chân cậu khiến ánh vàng trên mặt nước vỡ toang, nở rộng theo từng gợn sóng lăn tăn. Bì bõm lội ra xa, cậu bứt một chiếc lá sen thật to, tươi cười rạng rỡ, chạy đến bên tôi.
- Nga lót chiếc lá sen này bên trong đầu đi cho mát.
- Ừ! – Tôi đáp hờ hững như thể cái việc Tọi vẫn thường làm cho tôi rồi, cũng chả có gì đặc biệt.
- Nga uống nước không? – Vừa nói Tọi vừa cởi bình nước đeo bên hông giơ ra trước mặt tôi.
- Tớ chưa khát – Tôi nhẹ giọng trả lời.
- Ừ!
Nheo đôi mắt cười nhìn tôi, Tọi quẹt ngang dòng mồ hôi trên trán, quay cái thân hình gầy còm, đen nhẻm lội trở lại khúc sông mát lành. Tôi dõi theo Tọi như một phản xạ, thầm nghĩ “Có lẽ cậu ta cũng định ngắt một cái lá sen để đội đầu”, thế nhưng cậu ta khiến tôi phải tròn mắt khi thấy cậu cúi đầu trước một lá sen đọng nước uống ngon nghẻ. Tôi la toáng lên:
- Á! Tọi dở người! Nước mang theo thì không uống. Lăn ra đấy đừng mơ tôi mang xác cậu về.
- Gớm! Tớ tắm uống nước sông suốt ý chứ, đâu có được ngọt và thơm như thế này – Tọi ngẩng đầu cười cười rồi như nhớ ra điều gì cậu nghiêm mặt giọng điệu vừa giận dỗi, vừa nhắc nhở, vừa như van nài – Đã bảo Nga bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi Hùng là Tọi nữa. Người ta lớn rồi, cứ Tọi Tọi...
- Kệ! – Tôi hất hàm ương bướng ngoảnh mặt.
Chẳng cần nhìn tôi cũng có thể tưởng tượng được dáng vẻ của Tọi sau lưng, sẽ lại là một cái nhún vai, lắc đầu chịu thua. Tôi mím môi cười trộm.
Hạ qua, thu về rồi đến những cơn gió heo may đầu đông lành lạnh, chúng tôi vẫn chiều chiều thả trâu trên bờ đê. Đôi khi tính khí tôi thất thường, khó chịu như thế, còn thì chẳng hề thiếu tiếng cười rộn vang cả một góc trời. Cũng có lúc, dưới ánh chiều nhàn nhạt, tôi và Tọi thôi chạy nhảy, ngồi lặng mình ngắm dòng nước phía trước thấy sao mà yêu quê hương thanh bình của chúng tôi đến thế.
Xa xa, đâu đó tiếng nghé con lạc mẹ, dưới chiều đầu đông se se lạnh càng khiến lòng người có cái gì man mác một nỗi buồn. Tôi ngẫu hứng bật lời thơ:
“Đứa con bị lạc mẹ
Nước mắt khẽ vòng quanh
Lời gọi sao da diết
Sợ hãi cùng lắng lo
Lòng quặn ai có thấu?”
Khẽ thở dài, tôi bứt một nhánh cỏ may xoay xoay trên ngón tay. Tọi nãy giờ ngồi lặng im cạnh tôi cất giọng nửa cao nửa trầm:
- Nga làm thơ hay ghê! Có tâm hồn nghệ sĩ vậy mai mốt lớn làm nhà văn ha!
- Văn cái khỉ gió! Đi về! – Tôi vừa bật Tọi như mỗi lần vẫn thế vừa chống tay lấy đà đứng dậy.
Tọi vẫn ngồi, ánh mắt xa xăm dõi nhìn dòng nước trôi suy nghĩ gì tôi không đoán được.
Đám cỏ may khẽ lay mình trước gió.

- Nga đi rồi đừng quên...quê mình nha!
Một phần vì muốn xóa thứ không gian nặng trĩu đang bao trùm hai đứa, phần vì thấy Tọi ngập ngừng cái tính thích trêu đùa của tôi lại trỗi dậy, tôi nhăn nhở:
- Bộ tưởng nói “Đừng quên Tọi nha!” – Tôi cười ha hả.
Tọi mặt đỏ rần rần, buông tay tôi ngượng ngùng ngó lơ.
Đó là mùa hè năm chúng tôi cùng kết thúc lớp 8.
Nhìn cánh cò chao nghiêng dưới trời chiều, lòng tôi chợt chùng xuống. Xa quê chừng ấy năm, đâu phải dễ dàng gì mới quay trở lại được, tôi đã rất hồ hởi khi nghĩ đến giây phút gặp lại Tọi, vậy mà câu trả lời “Hè này nó tính không về” tôi nhận được từ mẹ cậu khiến tôi thật sự buồn. Lát nữa thôi là tôi lại phải rời xa nơi này, chẳng biết khi nào mới có dịp hội ngộ. Tôi đứng dậy, lặng im khắc hình ảnh con sông một lần nữa trong tim. Tôi sẽ rất nhớ nó. Bỗng sau lưng tôi có tiếng gọi với:
- Nga ơi!!!
Quen…
Lạ…
Lạ mà như quen…
Tôi vừa quay đầu cũng đúng lúc một chàng trai dáng vẻ thư sinh với đôi mắt trong biếc như giọt nước đọng lá sen ngày nào. Tim tôi khẽ run lên trước nụ cười mà bao năm tôi không thể quên được. Tôi thều thào, lắp bắp:
- T... Tọi...Tọi...à Hùng... Hùng đó hử?
- Ừ! Tọi đây! – Cái con người ngày xưa vẫn giãy đành đạch mỗi khi nghe tôi gọi “Tọi” mà hôm nay chẳng ngại ngần, hồ hởi tự mình nói ra.
Nụ cười cậu vẫn giữ trên môi.
- Hôm qua, Hùng gọi điện về nghe mẹ bảo có bé Nga về chơi nên sáng nay Hùng bắt xe về liền! Lâu quá rồi nhỉ?! – Tôi nghe như có gì đó nghèn nghẹn xúc động qua giọng của cậu bạn. - Mình đi dạo chút nha!
Hùng vừa nói vừa bước chân lên phía trước. Cái dáng người nhỏ bé, đen nhẻm ngày nào thay vào đó là sự chững chạc, tự tin khiến tôi phải bối rối. Ngày trước thấp hơn tôi, giờ đây cậu ta đã hơn hẳn tôi một cái đầu. Tôi bật cười. Hùng thấy thế, quay qua nhìn tôi tỏ ý hơi khó hiểu nhưng rồi nở ngay nụ cười híp mí.
- Nga lớn vẫn xinh như xưa nhỉ!
- Xinh xinh cái con yêu tinh! – Tôi dấm dứ, đốp chát.
- Haha!!!
Hùng cười thành tiếng, bàn tay cậu khẽ chạm lấy bàn tay tôi. Ngón đan ngón.
Phía chân trời, những vệt nắng tà dương buông nhẹ.
Trên cao, tiếng sáo diều vi vu trong gió.
• Gửi từ Kiều Sim <simtrinh2604@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.



