Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mảnh đất chan chứa tình thương

2019-09-14 01:30

Tác giả: Hiền Nguyễn Thị Thu


blogradio.vn - Tôi dám cá một đều ai đi qua nơi này cũng ngoái lại nhìn, ai đặt chân xuống đây cũng muốn ở lại, ai sinh ra nơi này cũng biết yêu. Vâng, mảnh đất này là như vậy đấy.

***

Cuối tuần trời đầy nắng và mây, cơn gió lạnh thổi qua, những cành lá rập rờn theo. vài cánh hoa rơi lả tả xuống gốc cây, chợt như bước chân của nàng thiếu nữ qua nơi này, mặt đất như một thảm vải nhung trắng xóa che kín cả lối đi, mùa thu đã về. Tôi không nhớ đã đọc được những dòng thơ này ở đâu nhưng nó gợi nhắc lên điều gì đó mà tôi không thể diễn tả thành lời:

“ Về úp mặt lắng nghe dòng sông hát

Sông hiền từ uống cạn nước mắt rơi

Về cúi nhặt những tháng ngày thất lạc

Sông ôm người trọn một giấc nghỉ ngơi”

quê hương

Tôi vẫn dừng chân tại quê hương, nhưng sao lạ kì vẫn tiếc hoài những tháng năm tuổi trẻ, phải chăng tôi đã già để nhìn thấy những hình ảnh huyền ảo này? Vì mải mê tìm kiếm gì ở Thế giới ngoài kia? Hay vì quá vô tâm mà không để ý? Tôi còn nhớ khoảng hơn 10 năm về trước ngay dưới những gốc cây này mình và đám trẻ bày đủ trò nghịch ngợm. Bóng cây dang tán lá như người mẹ che chở cho đám con thơ. Nhưng lúc đó dưới ánh mắt trẻ thơ thì những hình ảnh đẹp đẽ này quá đổi tự nhiên, tự nhiên đến mức không nhận ra là nó tồn tại, ấm áp, phải đi qua bao nhiêu mùa thay lá thì mới hiện hữu lên:

“Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu

Lá lả cành hoang nắng trở chiều”

Con đường vẫn vậy, vẫn uốn lượn dài hun hút, bỏ mặc mình tôi đứng trầm ngâm. Cảnh sắc vẫn vậy, có chăng sự thay đổi cũng ít nhận ra, vì bao lâu nay không để ý nên không nhận ra hay thực sự là không thay đổi? tôi cũng không biết rõ nữa. Vẫn thấy rất đẹp, đẹp như thủa còn dầm mưa nhảy múa, đẹp như cái ánh nắng chen qua bước chân nhảy qua dây của lũ trẻ, đẹp như kiểu mấy viên bi xoay vòng vòng lấp lánh. Thôi, đuổi làm gì những ngày xưa đã cũ dòng sông tuổi thơ bàng bạc trôi. Tôi thả vào đấy những con thuyền yêu thương, chị thả vào đấy những lá vàng u buồn nơi đáy mắt.

quê

Đôi khi tình yêu vẫn hay lạc đường như vậy, họ lạc nhau rồi tìm thấy nhau, tìm thấy rồi lại lạc nhau ta cứ rong ruổi trên con đường tình yêu đôi lúc như vô định của mình, và rất lâu họ mới nhận ra mình cần phải làm gì? Vâng, cũng có khi tình yêu đến gõ cửa rồi cũng nghĩ là chàng trai gửi bưu phẩm. Như nơi này vẫn vậy, nó luôn ở đây, nhưng mãi sau này tôi mới nhận ra tình yêu của nó, nó đã gõ cửa nhà từ lâu lắm rồi nhưng tôi vẫn nghiễm nhiên mơ hồ là cơn gió mơn man. Lúc tôi nhận ra cũng là lúc nơi này có rất nhiều tình yêu vây kín, tôi không thể ích kỉ giữ nó cho riêng mình:

“Có những trái tim không biết khóc bao giờ.

Có những nổi đau khiến con người hạnh phúc

Có những nổi nhớ vượt qua thời gian in sâu trong vô cực.

Có những tình yêu khi ra đời đã hóa thành biển khơi”

Tôi dám cá một đều ai đi qua nơi này cũng ngoái lại nhìn, ai đặt chân xuống đây cũng muốn ở lại, ai sinh ra nơi này cũng biết yêu. Vâng, mảnh đất này là như vậy đấy. Sáng sớm sẽ thấy sương, mặt trời lên sẽ thấy mây và gió, chiều tà sẽ thấy chim chóc bay rợp trời, đêm xuống sẽ thấy vũ trụ đầy sao còn nhiều thứ khác nếu như bạn không đặt chân đến. Dám chắc rằng bạn sẽ nao lòng, bạn sẽ trở thành vị khách lãng tử hoặc còn hơn thế nữa.

Mặt đất bây giờ như chiếc giường êm trải lớp ga trắng xóa, những cành cây đung đưa nô đùa với nhau, những đám mây chạy đua marathon trên bầu trời cao vút, những bông xuyến chi vẫn đung đưa theo chiều gió gọi, hóa thành một dải rộng dài miên man, tít tắp đến tận chân trời, tưởng như chẳng bao giờ tàn lụi.

© Nguyễn Thị Thu Hiền – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đi để trở về

Hiền Nguyễn Thị Thu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Xin lỗi vì em không thể chờ đợi anh nữa rồi

Em xin lỗi vì không thể chờ đợi anh về sau mỗi giờ tan ca nữa, em xin lỗi vì không thể chờ đợi tin nhắn của anh mỗi ngày, em xin lỗi vì không thể bên cạnh anh nữa. Nhưng hơn hết, em cần dành một lời xin lỗi cho bản thân mình, vì đã quên chăm sóc, quên yêu thương chính bản thân trong một thời gian dài vừa qua.

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Em từng yêu tôi chưa 'Mắt biếc'?

Tình yêu phải xuất phát từ rung động có thật ở cả hai phía thì mới là tình yêu, thì mới “lành lặn”, cố chắp vá hay níu kéo cầu cạnh chỉ khiến cho đoạn tình cảm thêm tàn tật, thương tâm

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Chọn người mình yêu hay chọn người yêu mình

Gặp câu hỏi này, nếu là lúc trước thì mình còn tò mò, nghĩ ngợi, hay lướt xem ý kiến của người-đi-trước, đánh giá xem cái nào được bình chọn nhiều hơn. Nhưng hiện tại khi được hỏi đến, chỉ thấy buồn cười.

Cô đơn là 'món quà' của tuổi trưởng thành

Cô đơn là 'món quà' của tuổi trưởng thành

Mỗi ngày đều cố gắng phấn đấu, học hỏi để hoàn thiện mình hơn. Học cách yêu bản thân mình hơn. Không phải ai cũng thích một mình và không phải ai cũng muốn chọn cô đơn một mình để làm bạn. Nhưng hãy xem một mình chính là món quà của sự trưởng thành để thanh xuân của bạn luôn vui vẻ và đáng nhớ.

Cậu sẽ không bao giờ biết tớ vẫn đợi cậu

Cậu sẽ không bao giờ biết tớ vẫn đợi cậu

Trở về hiện tại, tôi đang ở trong thư viện nhìn bầu trời trong xanh cao vút qua ô của sổ thư viện. Nắng tháng Tám vẫn lạ lùng như thế, vừa ấm áp vừa tươi mát vô cùng. Tôi nhắm mắt lại khẽ thầm thì “Khoa ơi, chỉ một lần duy nhất thôi, cho tớ tin rằng trên đời này phép màu tồn tại. Tớ vẫn sẽ đợi cậu nhưng lần này tớ không để cậu biết đâu, chỉ mình tớ chờ đợi là đủ rồi”.

Trong vòng tay mẹ

Trong vòng tay mẹ

Dường như lúc đó, cả thế gian này chỉ có nụ cười của mẹ mà thôi.

7 đặc điểm trí tuệ của người gặp nhiều thuận lợi và may mắn trong cuộc sống

7 đặc điểm trí tuệ của người gặp nhiều thuận lợi và may mắn trong cuộc sống

Cùng theo dõi bài viết dưới đây để xem những đặc điểm gì có thể khiến cho cuộc đời chúng ta luôn gặp may mắn, thuận lợi.

Tâm tình khi yêu biết bao nhiêu là đủ

Tâm tình khi yêu biết bao nhiêu là đủ

Em nở nụ cười ấm áp Anh đắm chìm trong ánh mắt em mơ.

Em cũng thích anh rồi

Em cũng thích anh rồi

Anh ơi, em nghe rõ Anh nói thích em rồi.

back to top