Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mãi là hạnh phúc của cuộc đời em anh nhé

2014-08-22 01:08

Tác giả:


Truyện online - Nhiều lần tôi nghĩ, bạn chỉ là bạn ảo, niềm vui ảo, tình yêu ảo,... vậy phải chăng hoài mong một hạnh phúc cũng chỉ ảo thôi? Nhưng có lẽ do tôi tự đánh lừa bản thân bởi nỗi nhớ này, nỗi đau này rất thật vẫn đang ngự trị và dằn xé tôi mỗi ngày.  

Dù rằng bạn chỉ là bạn ảo. Bạn đến với tôi vô tình như thể một cái chạm mặt nơi trạm xe buýt. 
Lên cùng trạm đó biết đâu điểm dừng trạm kế tiếp sẽ lại gặp?

***

Trong cuộc sống, đôi khi có một vài khoảng lặng. Và với những khoảng lặng này, người ta lại dùng để ngẫm chuyện quá khứ. Những khoảnh khắc bồng bột của phút dại khờ, nó thấm dần thấm mãi tâm trí và khi khoảng lặng về nó có dịp trào tuôn...  Với tôi, cũng vậy! Có lẽ giờ đây khi nghĩ đến lại hối tiếc, mà sai lầm đã phát đi thì không cách nào xóa nhòa. Ví như những nét nguệch ngoạc do bút chì để lại trên giấy trắng, hiển nhiên có thể dùng gôm để xóa đi nhưng đâu đó vẫn hằn lốm đốm những vệt đen. 

Tôi đã đánh mất một tình bạn? Đó chính là phút bồng bột nhất thời ngày cũ! Và nó mãi là niềm trăn trở trong vô vàn những tháng ngày sau đó!?

Lốm đốm những vệt đen in hằn trong tâm trí mãi không thể xóa nhòa. Nó vẫn đây, nỗi đau, dày vò và sự áy náy tồn đọng. Những bông đùa trong lời nói khiến tôi không thể níu kéo một tình bạn đẹp?
Dù rằng bạn chỉ là bạn ảo. Bạn đến với tôi vô tình như thể một cái chạm mặt nơi trạm xe buýt. 

Lên cùng trạm đó biết đâu điểm dừng trạm kế tiếp sẽ lại gặp?

Tôi thổi hồn viết lách đến bạn, bạn truyền lửa cho tôi qua các trò chơi trực tuyến. Ừ, vậy đó! Bạn yêu ‘Game’ còn tôi mê ‘Blog’. 

Tôi không nhớ đã quen bạn như thế nào, chỉ nhớ sau những phút rong rủi trên ‘Game trường’ chúng ta từng là hàng xóm. Nông trại của bạn là niềm ao ước của nhiều người, bạn rất giàu. Không biết vì đâu mà bạn lại nhiệt tình giúp tôi, bằng cách để tôi kết bạn các tài khoản phụ rồi qua ăn trộm kiếm thêm vàng. Hay do cách ‘ngu’ trong từng nhiệm vụ để bị ức hiếp, thấy tôi tội tội nên bạn giúp? 
Trong những lần ‘tám’ khi hết nhiệm vụ ở tường nhà, tôi lại thỏa sức chia sẻ cùng bạn về sở thích viết lách. Bạn cũng viết, những thứ bạn viết nó mộc mạc mà chân chất hồn Việt ngày cũ. Bạn nhớ về ký ức và sống với nó theo những dòng tâm sự bởi bạn đang sống xa quê nhà. Nhớ những đêm tôi thức tới gần sáng chỉ để hành hạ bạn góp ý đoạn thơ. Và cả những bình luận cùng chiều và trái chiều cảm xúc trong mỗi bài viết.

Bạn nói ‘bạn điên còn kéo tôi điên theo’, bạn biết không chính cái sự ‘điên’ đó của bạn làm tôi phấn khích. Tôi thích sự hoạt náo nơi con người bạn. Tôi lại càng muốn tiếp xúc với bạn bởi tôi tìm được sự đồng điệu trong cách nghĩ, cũng có đôi khi phản biện nhau bằng những câu chữ khá khắc nghiệt. 

Hạnh phúc đơn giản chỉ là có một người bạn tâm giao, một người bên cạnh ta sẵn sàng chia sẻ cảm xúc, một người luôn lắng nghe và đồng cảm cùng ta, hay đơn giản hơn nữa là nơi ta tìm về yên an khi được tiếp xúc dù rằng qua con chữ. Nhưng để gìn giữ niềm hạnh phúc bé nhỏ ấy mấy ai đã làm được?

hạnh phúc từ bạn ảo

Lúc đó, có lẽ tâm trạng bất định khiến tôi chán chường và không muốn cũng như không cần sự quan tâm từ ai. Tôi cũng bỏ Game. Tôi muốn thu mình vào chiếc vỏ ốc do chính tôi tạo ra ngày trước. À, tôi vẫn chưa nói, tôi vốn là một người sống nội tâm. Tôi rất kiêng dè trong tiếp xúc với mọi người xung quanh. Tôi tìm đến Game với mục đích giải trí, hàng xóm trong Game không nhiều. Để rồi, chỉ một lần bâng quơ ‘tôi xóa bạn nhé!’ bạn đã thực sự quay lưng lại với tôi. Tôi thực đã xóa gần như hết danh sách bạn bè. Bạn biết điều tôi đã làm nên chúng ta có một cuộc cãi vã chưa bao giờ lớn như vậy. Nguyên do cũng bởi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra với tôi, còn tôi thì cứ lảng tránh qua chuyện khác. Nhưng bạn nào hay trong số ít ỏi còn vương lại, bạn vẫn ở đó như khẳng định vị trí đặc biệt dành cho bạn nơi lòng tôi. Và bạn nào hay những câu nói ‘tôi xóa bạn nhé!’ được lặp lại nhiều lần với bạn chẳng qua chỉ do tôi muốn kiếm tìm chút niềm vui nơi bạn. Đau đớn thay, bạn tưởng thật! 
Và tới tận bây giờ, khi mọi chuyện đã trôi về quá khứ, một điểm khuyết nằm trọn nơi con tim tôi. Vẫn còn đó vết xước không thể xóa nhòa bởi thời gian. Sau bao lần vô tình chạm chán hình bóng bạn đâu đó trong miền ký ức xưa chỉ biết lặng lẽ bước qua nỗi nhớ.

Ai trong đời không mong hạnh phúc tìm về bên mình? Niềm hạnh phúc khi trải lòng ra với một ai đó bị tước mất bởi vài phút giây không hiểu nhau. Hạnh phúc mong manh dễ thành dễ tan dù cố sức nâng niu? 

Ở bên bạn, mang đến cho tôi những phút giây đột nhiên bật cười trước màn hình máy tính vì sự hài hước nơi bạn. Ở bên bạn, mang đến cho tôi những bực dọc khi bị trêu ghẹo, muốn cào xé màn hình, may mắn thay chỉ dừng ở việc gập máy cái rầm. Mấy ngày liền giận bạn để được năn nỉ ỉ ôi mới cho qua. Ở bên bạn, mang đến cho tôi cảm giác thắng cuộc bởi sau mỗi lần tranh cãi gay gắt bạn là người nhún nhường. Ở bên bạn, mang đến cho tôi cảm giác được nâng niu, che chở mỗi lần ai đó xích mích với tôi. Ở bên bạn, mang đến cho tôi cảm giác biết nhớ, biết mong ngóng để được gặp bạn vì chúng ta trái múi giờ. Và ở bên bạn, mang đến cho tôi cảm giác yêu một người như thế nào!? 

Từng cung bậc cảm xúc vần xoay hai tâm hồn ảo. Bản nhạc du dương những nốt thăng trầm đẩy đưa hai kẻ xa lạ cuốn vào nhau ở phút cao trào và rồi hất văng mỗi người một ngã khi tới hồi kết để lại một cung lưng chừng... 

Nhiều lần tôi nghĩ, bạn chỉ là bạn ảo, niềm vui ảo, tình yêu ảo,... vậy phải chăng hoài mong một hạnh phúc cũng chỉ ảo thôi? Nhưng có lẽ do tôi tự đánh lừa bản thân bởi nỗi nhớ này, nỗi đau này rất thật vẫn đang ngự trị và dằn xé tôi mỗi ngày. 

Lòng có đầy thì cảm xúc tự khắc trào tuôn. Tôi trải lòng vào trang ‘Blog’ nhưng không đủ can đảm công khai, chỉ để chế độ mình tôi xem. 

Một ngày, sau hơn sáu tháng chưa một lần liên lạc khung chat mang tên ‘Núi Lửa’ nháy sáng với tôi. ‘Núi lửa’ không ai khác chính là bạn, tính tình bạn nồng cháy như lửa và tên bạn là Sơn. Đó cũng là biệt danh tôi đặt cho bạn. Một dòng chữ ‘cho Núi số điện thoại Mây nếu có thể’ đập vào mắt tôi liền sau đó. Tôi yên lặng, chưa biết nên đáp trả thế nào, một niềm vui len lỏi ấm nóng dần khoang lòng. Giống như giữa vạn nẻo đường đời xa lạ ta vô tình gặp lại bằng hữu, niềm xúc động nhẹ trào dâng. Hay chăng sau một khoảng thời gian dài mong ngóng cuối cùng cũng chờ được niềm khát khao bấy lâu? Lại một dòng chữ ‘nhảy’ trên cửa sổ chat ‘Mây vẫn sài số cũ?’ khoảng hai phút sau khi không thấy hồi âm từ tôi. Tôi hờ hững một chữ ‘ừa’ dù rằng có biết bao điều muốn nói. Một nỗi hụt hẫng hiện về trong tôi khi mà bạn thoát ngay sau đó và không hề có một hồi âm nào khác.

hoa hồng
Một tuần sau,

Điện thoại tôi rung lên. Một số máy lạ, thông thường tôi ít khi nhấc máy với những số không nằm trong danh bạ nhưng không hiểu sao ngón tay không ngoan ngoãn chọn nút nghe. 
‘Xuống đi, Núi đang ở trước cổng nhà Mây’, một giọng nam trầm ấm quen thuộc ngày cũ vọng tới sau khi tôi nhấc máy. 

Tôi có nghe lầm? Bạn đang ở ngay trước nhà tôi? Một niềm bất ngờ làm nghẹn ứ mọi thanh âm có thể thoát ra. Từng sợi thần kinh chậm chạp luồn lách theo đúng hướng ban đầu, tôi kéo rèm cửa sổ nhìn về hướng cổng. Đúng là có một người đàn ông đang đứng ở đó. Buông điện thoại, tôi bước xuống lầu.

Rào cản bằng song sắt ngăn cách giữa tôi và bạn dần mở ra. Chúng tôi đứng sững tại đó đôi phút giây với hai ánh mắt xoáy vào nhau. Bạn phá tan không khí tĩnh mịch này bằng câu nói ‘anh muốn ôm em’ và sau đó là cái ôm siết từ bạn. 

Tôi bất giác rùng mình bởi hơi ấm của bạn truyền tới. Là đây sao? Là người thật, người tôi vẫn hằng mong gặp dù đang trong giấc mơ? Là người mà làm nỗi nhớ ngày đêm quặn lên trong tâm khảm tôi? 
Hạnh phúc vỡ òa tan vào từng ngóc ngách mạch đập trái tim lạnh. Thời gian, nỗi buồn, nỗi nhớ, sự dằn vặt bắt nhịp cùng nhau xoay chuyển theo vòng tròn của ký ức phơi bày trong cái ôm ấm đến lạ của bạn. 

Hạnh phúc đôi khi chỉ là mong ước giản đơn được gần bên người mình yêu thương. Hạnh phúc đôi khi lại đột ngột đến khiến nhận thức chưa kịp vận hành. Có lẽ hạnh phúc bất ngờ rơi xuống lại khiến tâm lòng dậy sóng. Một món quà bất ngờ sẽ làm tăng niềm hạnh phúc lên gấp bội? 

Đúng vậy, hiện tại tôi vẫn chưa hết lâng lâng trong hạnh phúc bất ngờ mà bạn mang đến. Lần đó, cái lần mà tôi nói ‘tôi xóa bạn nhé’ và bạn biệt tăm, có một sự thật gián tiếp đưa lối cho tôi có khoảng lặng để nhận diện tình yêu mình. Sau lần cãi vã ‘khổng lồ’ đó, bạn đã hoảng loạn khi thấy dòng chữ tôi đăng trên trang cá nhân ‘Mây chết rồi’. Bạn quyết định bay về Việt Nam ngay để xóa sạch những bất ổn đang xâm chiếm trong tôi. 

Cuộc đời ai lường trước được chữ ngờ? Trên đường ra sân bay bạn gặp tai nạn và phải nằm viện, với ý chí quyết tâm bằng vật lý trị liệu nên bạn đã lành lặn. Trong suốt thời gian hơn sáu tháng đó, bạn vẫn âm thầm tìm kiếm thông tin về tôi. Bạn biết mật khẩu của tôi vì trước đây bạn hay vào để giúp tôi ‘cày’ nông trại. Bạn âm thầm đọc những tâm tư trong các Blog để chế độ chỉ mình tôi xem kia. 

Và giờ đây, bạn xuất hiện trước mặt tôi như một món quà bất ngờ thượng đế ban tặng cho tôi sau những chuỗi ngày tôi tự dày vò bản thân.

Tái bút:

Gởi tới hạnh phúc của đời em đôi lời nhắn!

Cám ơn anh đã đến bên đời em, làm hơi ấm nuôi dưỡng trái tim lạnh giá trong em. Hạnh phúc đến bất ngờ không gì có thể làm hoen mờ. Không, em không cho phép nó nhạt màu. Em cũng sẽ mang những hạnh phúc bất ngờ như thế áp đặt lên cuộc sống về sau của đôi ta. Hứa với em, mãi là hạnh phúc của cuộc đời em, anh nhé!


  • -Song Giang-


Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top