Là tôi 19
2014-09-18 01:09
Tác giả:
Tuổi 19, chưa đủ gọi là đã trưởng thành nhưng cũng đủ để có thể gọi là một người đã khôn lớn. Ngoảnh đi ngoảnh lại, cũng đã là một đứa sinh viên năm 2. Một năm xa nhà, cũng quen dần với cuộc sống không có bố mẹ, gia đình ở bên. Là tôi tuổi 19, không còn ai giặt giũ, không còn người chăm nom mình từng tí một. Những hôm đi học về, mệt mỏi, không còn có bữa cơm bày sẵn, chỉ việc thay quần áo rồi vào ăn mà thay vào đó, phải tự mình đi chợ rồi vào bếp. Lắm lúc ngồi một mình một mâm cơm, thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ.
Là tôi tuổi 19, tôi đã biết học cách thích nghi với môi trường học tập mới. Ngày bước chân vào ngôi trường Bách Khoa, tôi chẳng nghĩ sẽ có hứng thú với nơi đây. Vì đơn giản, đây không phải là nơi tôi mơ ước. Ngay cả trước khi làm hồ sơ, tôi không nghĩ mình sẽ gắn bó cuộc đời sinh viên ở đây. Những tháng đầu tiên, cảm giác chán nản khiến tôi gần như gục ngã, muốn bỏ về thi lại trường khác. Nhưng rồi một năm trôi qua, tôi cũng quen dần, thấy yêu hơn nơi đây, yêu những buổi chiều lang thang trong trường hay ra hồ Tiền hóng gió, những ngày mùa thi lên thư viện ngồi học. Đúng là khi ta quen, gắn bó với nó ta mới thấy được những vẻ đẹp đằng sau cái khô khan của trường kĩ thuật.

Là tôi tuổi 19, cũng đã biết yêu ai đó, biết quan tâm, biết được cảm giác thế nào là nhớ nhung, thương nhớ ai đó, biết giận hờn. Dẫu chẳng biết kết quả ra sao, tương lai sẽ thế nào nhưng dù sao vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc vì ít nhất ở đâu đó vẫn có 1 người để mình dõi theo, để mình hướng về.
Là tôi tuổi 19, đã khôn lớn hơn, đã thay đổi nhiều nhưng vẫn còn đó là tôi của ngày hôm qua. Vẫn thích nghe nhạc, vẫn hay suy nghĩ vẩn vơ, vẫn thích ngồi viết ra những dòng status chẳng đâu vào đâu...
Một năm xa nhà, một năm cho cuộc sống tự lập, cho tôi hiểu rằng bên ngoài còn rộng lớn lắm, còn nhiều thứ ta cần học hỏi. Cuộc đời còn rất dài, chẳng ai biết trước ngày mai nó sẽ như thế nào. Tự nhủ rằng sẽ sống tốt hơn, cười nhiều hơn, để mỗi ngày trôi qua chẳng còn là những ngày nhàm chán nữa, để thấy cuộc sống còn nhiều niềm vui, còn nhiều điều ta cần trân trọng.
- Nguyễn Quang Sơn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.



