Lá thư gửi những ngày đầu thu yêu thương
2009-10-05 11:09
Tác giả:
Blog Việt
Hôm nay như mọi ngày em lại qua con đường hoa sữa. Ngào ngạt và tinh khiết. Trắng lắm và đẹp lắm! Cả một khoảng không toàn một màu trắng ngà, cả một không gian đượm mùi hương... Em thấy mắt mình hun hút, và thấy lòng chênh vênh.
Lại là nỗi nhớ...
Em đã không thắng nổi mình khi vẫn gửi message cho anh! Vẫn vậy! Bởi em không chỉ sống bằng trái tim rất đỏ mà bốn bên em còn đặc đầy kỷ niệm. Kỷ niệm ngọt ngào nhưng cũng rất chông chênh. Như những làn gió mùa này: lành lạnh và hoang dại, như hương hoa sữa mùa này - nồng nàn và mê đắm...
Sài Gòn sẽ không thể có nhiều hoa sữa như nơi em đang đứng. Đó là đặc trưng thu miền Bắc. Và anh, anh cũng không bị kỷ niệm gọi hồn về day dứt như em. Có biết không, trước kia em chưa bao giờ quan tâm tới hoa sữa? Bởi tại em không thích mùa thu, bởi tại em tránh xa những gì có thể gợi lòng mình buồn. Tại bởi vì anh yêu loài hoa ấy nên em mới tập yêu nó. Còn anh, vì sao? Hay cũng tại bởi quá khứ có ai đó đã từng rất yêu loài hoa ấy?...
Có thể...
![]() |
| Tại bởi vì anh yêu loài hoa đó nên em mới tập yêu nó! Ảnh minh họa: Thần Anh |
Em thấy lòng mình bắt đầu rỗng rão. Yêu thương vay mượn em đem trả hết rồi. Bây giờ chỉ giữ lại những gì thực sự của em thôi. Những gì chưa tới và đã qua em trả lại hết cho mùa thu cũ! Có còn là chút nuối tiếc để lại cho ngày mai thôi!
Em thấy lòng mình hờn dỗi. Nhưng em không có lý do để hờn dỗi. Em đành im lặng.
Sớm mai thức dậy, thu sắp tàn, đông sẽ tới. Em biết là anh vẫn sẽ nhắc em "Mặc áo ấm khi đi làm, phải cẩn thận gió lạnh". Nhưng mà biết không thương yêu: gió trời không lạnh như những xa xôi em đang phải găm lại trong tim mình?
Sớm mai này không biết lòng em có còn chờ đợi nhiều như hiện tại hay không? Sớm mai này có thể trái tim rất đáng thương của em không biết khao khát nữa. Và anh, biết đâu rồi lại không còn ý nghĩa thì sao?
![]() |
| Mời các bạn click vào đây để nghe ca khúc: Hoa sữa - Ảnh minh họa: Raysoda |
Em không biết ngày mai…
Anh cũng không biết ngày mai…
Nhưng ngày hôm nay thương yêu vừa mong manh, vừa xa xôi, vừa cồn cào như thế.
Em biết phải làm sao đây?
Anh!
Thôi thì cứ mặc ... Một tấm lòng đành để gió cuốn đi...
Em đã sống bằng trái tim đam mê của tuổi trẻ. Và vẫn còn lòng kiêu hãnh cho riêng mình ...
Có thể đó là thứ duy nhất còn lại trong em khi buộc phải buông rơi.
Mùa thu này, em vẫn khoác cho mình chiếc khăn màu đỏ ấy bước đi trong gió. Những bước đi chông chênh với chiếc khăn màu đỏ. Màu của niềm tin, của hi vọng và của đam mê.
- Gửi từ: Một người có trái tim rất đỏ
Chia sẻ của bạn đọc:
em nho anh, da qua 8 mua hoa sua no roi
Nho ban that nhiu,jo ban dang o noi dau ? Neu thoi gian co quay lai,t van se nin ve phia do_vi noi do co ban.!
cảm giác chông chênh ...thế là mùa thu này em đã không còn anh đi bên em, ,,,rồi mùa đông đến ,ai có thể cho em gửi đôi tay luôn lạnh giá vào trong túi áo , ai sẽ nhắc em phải mạc ấm khi ra ngoai...mua thu lam em buồn nhiều lắm anh biết không vì nó nhắc em " em sẽ cảm thấy cô đơn hơn khi mùa đông về"
Sáng sớm mở mắt thức dậy, bỗng gió thu chợt ùa về, thấy lòng mình chơi vơi, và bỗng nhận ra là vẫn còn nhớ thương anh nhiều lắm. Người thì vẫn còn đây, tình em vẫn còn đầy, sao anh không ở bên em cùng đón gió thu về, và cùng đi hết mùa đông sắp tới? Em muốn hờn dỗi anh mà chẳng có lý do nên đành im lặng. Em đã cố gắng nhiều lắm mà chẳng giữ được anh ở lại bên em. Em cố gắng kìm nén nỗi nhớ để không gửi tin nhắn cho anh những lúc buồn nữa, làm sao để tình yêu này cũng im lặng như hương mùa thu? Ước gì gió thu có thể cuốn đi hết những kỷ niệm mình đã có bên nhau, để em không còn nhớ thương, không còn vấn vương anh nữa...
cất nó vào 1 góc thật sâu. nơi ko 1 ai có thể chạm tới. kể cả chính mình. Hãy mỉm cười vì ngày mai đẹp lắm.
nguoi ngo da di xa nhung nguoi van quanh day. cam giac chong vang thieu em lai hien ve man mat buon
Bài viết hay! Tôi như thoáng thấy mình đâu đó trong cái mùa thu đầy hoa sữa của bạn. Tôi cũng yêu hoa sữa lắm nhưng tôi yêu bằng cảm nhận của tôi chứ ko phải qua 1 người đàn ông như bạn. Từ khi còn là 1 cô nữ sinh trung học tôi đã yêu mùi hương ấy. Nó thật nồng! Nồng như tình yêu vậy. Nồng của vị yêu thương, nồng của vị mặn nơi khóe mắt ứa ra khi ta chợt nhận ra yêu thương ấy chỉ còn là mong manh như chiếc khăn quàng mỏng nhẹ bay trong gió. Nó sẽ bay đi khi gió chiều càng thổi mạnh. Khăn bay đi ta có thể nhặn lại nhưng có khi nào nhặt lại yêu thương. Không vì "còn lòng kiêu hãnh cho riêng mình ... ". Em sẽ cứ tiến bước như những vì sao, vẫn cứ yêu mãi mùi hương ấy và anh sẽ mãi chỉ là 1 kỉ niệm. Thu rồi sẽ qua đi mùa đông sẽ tới, mùa đông sẽ ru ngủ tất cả, cả kỉ niệm ấy nữa để xuân sang ta lại tràn yêu thương
đọc, và rồi lại cảm thấy mình thật sự chông chênh. có những thứ, những tưởng đã ngủ quên, nhưng có lẽ nên để tgian làm nốt phận sự của nó, đóng gói những thứ mang tên " kỉ niệm". chúc bạn luôn vui :)
đọc, và rồi lại cảm thấy mình thật sự chông chênh. có những thứ, những tưởng đã ngủ quên, nhưng có lẽ nên để tgian làm nốt phận sự của nó, đóng gói những thứ mang tên " kỉ niệm". chúc bạn luôn vui :)
mua thu voi e that la boi anh den ben e trong nhung ngay thu nay va cung ra di khi thu chom ve.2 nam roi ,tinh cam khi day khi voi nhung mua thu thi van cu nong nan nhu the.Dung roi ,""Em thấy lòng mình bắt đầu rỗng rão. Yêu thương vay mượn em đem trả hết rồi. Bây giờ chỉ giữ lại những gì thực sự của em thôi. Những gì chưa tới và đã qua em trả lại hết cho mùa thu cũ! Có còn là chút nuối tiếc để lại cho ngày mai thôi!.Nhung vui nhung buon roi cung theo mua thu bay di .........Cam on bai viet rat xuc dong cua ban.
Lại là nỗi nhớ ...
Em thấy lòng mình hờn dỗi. Nhưng em không có lý do để hờn dỗi. Em đành im lặng.
Nhưng ngày hôm nay thương yêu vừa mong manh, vừa xa xôi, vừa cồn cào như thế.
Thôi thì cứ mặc .. một tấm lòng đành để gió cuốn đi ...
buồn buồn và rất tâm trạng.mình đã từng trải qua thời khắc đó
"Sớm mai này không biết lòng em có chờ đợi nhiều như hiện tai không?
Sớm mai này có thể trái tim rất đáng thương của em không biết khát khao nữa
Và anh,biết đâu rồi lại không còn ý nghĩa thì sao?""
sẽ phải là như vậy bạn nhe!Cần phải quên những gì đáng phải quên thôi!!!
Bài viết cảm động lắm!
Cảm xúc đẹp,sâu lắng.Mùa thu đẹp dịu dàng và buồn man mác - lặng lẽ mà lại ấm áp.Con người cũng trở nên đa cảm hơn.Một chiếc lá khẽ rơi cũng làm trái tim ta thổn thức...
Cảm xúc tuyệt vời. Rất thích đoạn "Em thấy lòng mình bắt đầu rỗng rão. Yêu thương vay mượn em đem trả hết rồi. Bây giờ chỉ giữ lại những gì thực sự của em thôi. Những gì chưa tới và đã qua em trả lại hết cho mùa thu cũ! Có còn là chút nuối tiếc để lại cho ngày mai thôi!" ^_^
chỉ cần lòng mình chấp nhận cho mọi thứ ra đi.
một mai dậy tất cả sẽ khác, sẽ quên đi nhiều thứ như chưa bao giờ tồn tại...
cứ ju lấy một chút cho riêng mình là được, để ko quên mình 1 phần con người mình.
"Em tìm về những nẻo đường xưa cũ.
Nhặt tiếng cười nhặt ký ức mong manh.
Anh có nhớ những lần ta hò hẹn.
Em chờ người trong khắc khoải âu lo"
Những lần mình hẹn nhau, anh vẫn hay đến muộn, em chờ...Đôi khi em tìm anh, không thấy, em lo lắng...Giờ thì em lặng lẽ với chính mình...Em giữ lại những ngọt ngào, những niềm vui mình đã có...Người cũ và quá khứ của anh, em không muốn soi mình trong ảo ảnh và nhận thấy trong mắt mình những niềm tin vỡ..Chưa khi nào em đặt anh vào lựa chọn..Vậy nên "một tấm lòng đành để gió cuốn đi".
Phải rồi, mùa thu đến rồi qua mùa đông, những kỷ niệm cứ chênh vênh và những tình cảm vay mượn. Những cảm xúc chỉ còn trong quá khứ. Lạnh trong lòng mặc dù vẫn đỏ rực trái tim chờ yêu...
Đồng cảm...
Phải rồi, mùa thu đến rồi qua mùa đông, những kỷ niệm cứ chênh vênh và những tình cảm vay mượn. Những cảm xúc chỉ còn trong quá khứ. Lạnh trong lòng mặc dù vẫn đỏ rực trái tim chờ yêu...
Đồng cảm...
Mùa thu , mùa thu...cảm xúc tràn về mỗi độ thu về.Con đường ngọt ngào hương hoa sữa , se lạnh của cơn gió đầu mùa làm trái tim anh thổn thức khi nhớ e . E ah , a nhớ e.Dường như mùa thu luôn đem về cho mỗi người những kỉ niệm , có vui , có buồn." Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhỉ , từ độ người đi thương nhớ âm thầm..."
Mùa thu ơi , hãy giữ giùm những kỉ niệm. Cảm ơn bài viết rất hay của bạn-Trái tim dành cho mùa thu yêu thương.
Mùa thu này, em vẫn khoác cho mình chiếc khăn màu đỏ ấy bước đi trong gió. Những bước đi chông chênh với chiếc khăn màu đỏ. Màu của niềm tin, của hi vọng và của đam mê.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống




Thật đúng là "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ..." Mùa thu Hà Nội, cùng với mùi hoa sũa cũng làm tôi nhớ đến một người.. Những cơn mưa xối xả mùa hè có thể cuốn sạch bụi bẩn trên đường, trong không khí, trên lá cây, ngọn cỏ.. Gió mùa thu có thể cuốn theo những chiếc lá khô rụng xuống và bay đi, nhưng tại sao ko thể cuốn đi những nỗi buồn trong tôi...???..."một tấm lòng đành để gió cuốn đi..."_bài viết rất giàu cảm xúc.!