Kiếm tiền trước rồi thực hiện đam mê sau
2014-09-17 01:06
Tác giả:
Đó là câu nói mà tôi đã gặp rất nhiều từ lúc rời bước chân khỏi cổng trường đại học, và đó cũng là con đường mà nhiều bạn bè của tôi đã lựa chọn.
Tôi có một người bạn rất thích chụp ảnh và đi du lịch, cô ấy mơ ước sau khi ra trường sẽ làm cho một tạp chí du lịch nào đó. Nhưng người ta lại yêu cầu người có kinh nghiệm, có máy ảnh kỹ thuật số, có laptop riêng, có phương tiện đi lại… Chỉ là một sinh viên nghèo, cô ấy chẳng có gì trong số những thứ mà người ta yêu cầu, để hoàn thành bốn năm đại học cô ấy đã phải rất vất vả, đi làm thêm không nghỉ để lấy tiền trang trải chuyện học hành. Những thứ mà cô ấy có chỉ là ước mơ, ước mơ được làm công việc của một phóng viên Ảnh. Một số tiền bối trong nghề bảo cô ấy hãy tìm một việc gì đó liên quan đến công việc mà cô ấy mong muốn, cứ làm tạm đã . Những công việc đó là cộng tác viên cho các tòa soạn báo, nhân viên bán tranh ảnh phải vất vả lắm cô ấy mới tìm được những việc đó, kể ra thì cũng có chút liên quan đến lĩnh vực mà cô ấy đang theo đuổi, nhưng làm được một tháng cô ấy bỏ việc.
Cô ấy không theo được vì đồng lương quá thấp, trong khi có ấy có một khoản vay vốn ngân hàng mang tên cô ấy phải trả, đó là tiền vay vốn sinh viên. Gia đình không có điều kiện để chi trả cho cô ấy, là sinh viên mới ra trường, không có mối quan hệ, không có kinh nghiệm và một số kỹ năng căn bản như ngoại ngữ cô ấy rất khó tìm được một công việc tốt dù là công việc trái ngành. Bạn tôi gầy xọm đi vì suy nghĩ đến chuyện việc làm, chuyện cơm áo gạo tiền quá nhiều. Cuối cùng sau khi suy nghĩ chắc cũng nhiều cô ấy quyết định đi làm công nhân cho một nhà máy sản xuất và lắp ráp điện thoại, đó là chuyện bình thường hiện nay. Tôi biết mấy anh chị cựu sinh viên trường tôi và một số trường đại học khác nữa cũng từng và đang đi làm công nhân sau khi tốt nghiệp. Rất vất vả nhưng được cái đồng lương ổn định, nếu chịu khó tăng ca thì cũng có thể kiếm được kha khá. Bạn tôi bảo trong năm đầu tiên sẽ kiếm tiền trả nợ nần, báo hiếu cha mẹ và sắm sửa thiết bị tác nghiệp trước. Xong rồi mới bắt tay vào thực hiện đam mê của mình. Mấy đứa chơi thân với nhau thấy cô quyết định như vậy cũng chỉ biết ủng hộ chứ cũng biết nói thế nào nữa, mong rằng cô ấy luôn giàu đam mê và sẽ sớm thực hiện được ước mơ của mình. Thế là cô ấy đi làm công nhân. Sau hơn nửa năm đi làm công nhân cô ấy thi tuyển sang bên văn phòng hành chính của công ty làm cho đỡ vất vả hơn và cũng là tạo cơ hội cho tấm bằng đại học của mình được người ta nhìn thấy.

Rồi một năm cũng qua đi, cô ấy đã gần trả xong nợ vay vốn sinh viên, và cũng tiết kiệm được chút ít gửi về cho gia đình. Cô ấy không mua được máy ảnh, không mua được laptop…chỉ mua được một cái xe máy cũ. Cái được và chưa được là như thế nhưng thứ mất đi thật là ghê gớm. Cô ấy đã bị vòng xoáy của vấn đề cơm áo gạo tiền cuốn đi, một năm tập trung kiếm tiền cô ấy không có thời gian để trau dồi đam mê và cô ấy bảo tâm hồn cô ấy đã chai sạn không thấy có cái gì xinh đẹp nữa. Cô ấy lại bị khủng hoảng thêm lần nữa vì không biết mình phải làm gì, cần làm gì và nên làm gì. Cô ấy bảo rất mệt mỏi và chán chường khi làm công việc ở nhà máy, dù là ngồi trong văn phòng đi chăng nữa. Cô ấy cũng không muốn làm phóng viên Ảnh nữa, cô ấy lấy cớ là mình vẫn chưa có những công cụ tác nghiệp nhưng sâu thẳm bên trong thì tôi biết là cô ấy đã sợ, cô ấy sợ mình không làm được, sợ mình không được tòa soạn nào nhận vì suốt một năm đi làm công nhân cô ấy chẳng trau dồi thêm được kinh nghiệm gì cho nghề ấy cả. Cô ấy không biết thể hiện những gì trong hồ sơ xin việc, mọi người bảo cô ấy cố gắng mua một cái máy ảnh rẻ tiền thôi, bắt đầu chụp ảnh và gửi cộng tác với các báo xem sao. Cô ấy nói sẽ làm nhưng rồi lại bị công việc cuốn đi, cô ấy bảo không có thời gian. Trông cô ấy lúc nào cũng mệt mỏi, gầy gò và cô ấy đi làm chỉ vì nghĩ mình cần một công việc, cần thu nhập thôi chứ chẳng có chút hứng thú nào cả. Cô ấy cũng không dám bỏ việc để chạy theo ước mơ xưa kia, vì sợ tình trạng thất nghiệp sẽ kéo dài, sợ không có tiền để gửi về cho gia đình… nói chúng cố ấy sợ đủ thử. Nỗi sợ đã hoàn toàn giết chết ước mơ của cô ấy, cô ấy vẫn thích làm một phóng viên ảnh nhưng lại không dám mơ ước nữa, không dám nói ra.
Có lẽ để làm được những gì mình mơ ước chúng ta nên học cách sống cho riêng mình, bạn tôi đã sống rất nhiều cho gia đình và hầu như chỉ biết đến gia đình. Cô ấy đã không dành dụm gì cho mình, kiếm được bao nhiêu tiền cô ấy đều gửi về cho gia đình trong khi cha mẹ cô ấy không yêu cầu cô ấy phải làm như vậy một cách đều đặn hàng tháng. Và nỗi sợ hãi không hề tốt cho đam mê và ước mơ, để có được một điều gì đó đôi khi bạn phải liều lĩnh, bạn tôi quá sợ khi nghĩ đến cảnh thất nghiệp, cảnh thiếu thốn khi làm công việc mà mình mong muốn, cô ấy đã không dám bước đi. Cô ấy chọn kiếm tiền trước rồi thực hiện ước mơ và đam mê sau nhưng trong thời gian kiếm tiền cô ấy đã hoàn toàn gạt ước mơ sang một bên, đã gọi là ước mơ thì bạn không nên bỏ rơi nó mà phải luôn để nó đồng hành cùng mới phải.
Tuổi trẻ ngắn lắm, cứ sống cuồng nhiệt và đấu tranh với gian khổ cho những gì mình yêu thích đi. Bởi biết đâu nếu cứ để mong ước của mình sang một bên để tập trung kiếm sống thì đến một ngày nào đó bạn sẽ bị lạc lối trong công việc mà đánh mất những điều tốt đẹp hơn thế, mất đi ước mơ cuộc sống sẽ trở nên tẻ nhạt lắm, rồi đến một ngày không chỉ sự mệt mỏi mà còn cả những nuối tiếc sẽ luôn làm ta day dứt, có phải không?
- Dahlia
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.



