Kí ức mang tên em
2012-08-01 15:08
Tác giả:
Truyện Online
(Forever and one đang chầm chậm trôi…)
Nắng vờn trên cành lá, mây trôi trên nền trời xanh bất tận... Còn mưa ngủ quên trên bậc thềm giữa quá khứ và hiện tại, giữa mờ ảo và rõ ràng, giữa niềm buồn và hạnh phúc. Suỵt, đừng đánh thức mưa nhé! Đừng để mưa lấy đi mây của trời, nắng của chồi non và hạnh phúc của em - cô bé thắt bím đưa vội ngón tay đặt lên môi tôi, nụ cười em làm tôi bối rối... Tôi không tin rằng có một ngày em sẽ biến mất hoàn toàn, em sẽ tan như một cơn gió giữa ôm ả phố phường, giữa một giây khi mắt chợt nhắm lại...
***
- 27,
“Cuộc sống đừng thôi học cách giễu cợt chính mình, cuộc sống đừng thôi làm mình cảm thấy mình bất hạnh. Cuộc sống sẽ luôn cho mình một điểm tựa để vin vào lúc khó khăn, cô đơn nhất nhưng cuộc sống sẽ chẳng rộng lượng chỉ cho mình cách bắt lấy hạnh phúc thế nào. Bởi vì con đường tìm ra hạnh phúc phải do mình tự tìm lấy từ cơ sở hiểu được bản thân mình hạnh phúc khi nào.” – dòng đề tặng căng mọng bản lĩnh trong cuốn sách tôi được tặng từ em, vấn vương và phảng phất khắp phòng làm việc…
Cô bé mấp mé sau cánh cửa, đôi mắt đỏ hoe... Mái tóc chải ngược chiều tự nhiên, cột gọn gàng đê lộ vầng trán cao thông minh. Chiếc váy hoa với nhiều tầng họa tiết kì dị mà tôi chọn làm em trở nên nổi bật. Em ngượng ngịu, tôi không dám hỏi tại sao em khóc... Bởi tôi biết tại sao... Con người, ai không ích kỉ với cuộc sống của mình vậy nên em hoàn toàn có quyền ấy.
Nắng đang len lõi khắp không gian đa chiều, len lõi quanh nhịp chân chậm chạp của tôi và em...
- Tại sao không phải màu trắng?
- Vì màu trắng dễ vấy ố.
- Tại sao màu sắc lại cầu kì?
- Vì thứ gì trong đời cũng tự thân phức tạp.
- Tại sao lại nhiều tầng hoa văn?
- Vì ai trong đời cũng có một mặt nạ tốt.
Em bỗng chững lại, nhìn tôi mắt thoáng buồn rồi quay lưng chạy...
Tôi im lặng, bước tiếp trên đoạn đường dài với những dãy phố nối tiếp và hàng người đan chéo rườm rà. Tôi không đánh đồng ai với ai nhưng tôi đánh đồng tôi với em. Tôi hiểu, em cũng có mặt nạ. Mặt nạ hạnh phúc sau những đau khổ, dằn vặt, sau những dấu hỏi to vì lý do gì em bị chọn lựa.
***
- 13,
“Em cảm giác mình trôi nhẹ bâng, sáng nay em nhận được một lời tỏ tình” - má em đỏ ửng, đôi môi luyến láy đầy thẹn thùng. Tôi dừng viết, chốc chốc cây bút đen xuống bàn để đầu nó chạm mặt bàn phát ra âm thanh khó chịu. Rồi ngẩng đầu nhìn em, nhíu mày. Em nghiêng đầu, mái tóc hôm nay được thả bồng bềnh nhẹ chuyển động trong gió, bặm môi ra chiều suy tư. Chọc được em, tôi phá lên cười rồi cũng ngưng bặt khi thấy em bất giác bỏ đi. Tóc em thướt tha quá! Giá như dáng em cũng thướt tha như thế... Tại sao em lại gầy đến vậy? Tôi lại cũng hiểu tại sao...

- 5,
Đám không khí lan man nhẹ nhàng mang hương cafe đen sậm, không đường đến xoáy sâu vào mũi em. Em đang ngồi bó gối trên chiếc ghế kê gần cửa sổ, bận ngắm nghía hoàng hôn buông thong thả xuống dòng đời. Màu đỏ buồn chưa bao giờ đẹp trọn vẹn như lúc này, khi không có em. Nhưng sự trọn vẹn ấy vô hình chung lại bóp chặt trái tim tôi, tôi sợ! Tôi mơ hồ về cái khung đời đã được đóng và bức tranh gần như được hoàn thiện. Khi nét vẽ cuối được ghì trên mặt giấy, khi mảng màu được phối xong, gió sẽ đánh tan màu mắt đen đẹp man mác...
- Nhìn gì thế? - em nheo mắt, vẻ hồn nhiên mang hơi hướng buồn…
- Bao nhiêu điểm cho bức tranh trước mắt?
- Mười tuyệt đối.
- Có dễ dãi quá không?
- Không đâu, nếu phút chuyển ngày cuối cùng không được hoàn hảo thì luyến tiếc sẽ bị gọi tên nhiều lắm.
Tôi nhìn em rồi đưa mắt nhìn bầu trời đang chũng lại. Thềm trời khoác tấm áo đỏ rực. Tuy không phải đỏ hi vọng như bình minh nhưng đỏ hài lòng để kết thúc bao giờ cũng là đem lại cho tôi nhiều nụ cười hơn. Cuộc sống là một vòng quay và dù hình dạng ta cố tình hay vô tình tạo ra thế nào thì nó cũng phải thỏa điều kiện khép kín. Có khởi đầu thì đừng cố ép mình không cho nó kết thúc. Cách kết thúc của em là học cách tự thỏa mãn mình với suy nghĩ tất cả đều như mơ? Tôi hiểu điều đó.
Tôi đẩy ly cafe đen, không đường cho em.
Em đẩy lại, đáy mắt lấp lửng đôi điều nhưng em không vận hành bản thân mình lên tiếng. Tôi lơ em, đưa ly cafe của mình lên môi, nhấm nháp với vẻ thích thú rồi ngụp sâu trong hỗn độn suy nghĩ... Khi tôi đưa ly lần thứ hai chuốc vào bụng thì lạ lùng vị đắng nhạt đi rất nhiều...
- Em đã cho đường đấy à?
- Cho sữa! Nếu không thích đường thì ta còn có quyền dùng sữa. Tại sao phải chọn đắng trong khi ta có quyền chọn ngọt?
- ...
- Cuộc sống có quyền được ngọt chứ?
- Ừm... Nhưng...- tôi quay sang nhìn ly em, một màu đen không pha - tại sao...
- Vì em cũng muốn thử một vị đời mới - em nhoẻn miệng cười rõ tươi - dù sao đây cũng là ly cuối cùng...
Giọng em giảm tông dần và... em khóc... Vệt nước lăn dài ngờ nghệch... Cứ thế, em khóc thật to...
Khóc đi! Khóc vì em có quyền. Em chứ không phải tôi có cái quyền ấy thế nên tôi sẽ chọn cách ôm em vào lòng... Tôi thương em, cô bé nhỏ sống đầy nghị lực...

- 30,
"Bác sĩ ơi! Đừng làm em đau vì em còn muốn hạnh phúc, đừng thương hại em vì em thèm được đối xử bình đẳng và đừng cho em thấy mình bất hạnh khi căn bệnh chọn em." - hình ảnh cô bé mười bảy đến gõ cửa tìm và yêu cầu tôi thế vẫn đọng mãi và dù nó đã lắng rất sâu nhưng chưa bao giờ không đem lại những thổn thức nhất định cho tôi.
Tôi - một đứa sinh viên ra trường chưa được bao lâu, hai lăm tuổi, phải đón nhận ca chăm sóc đặc biệt khi y học chào thua. Và nhiệm vụ của tôi là giúp em sống những ngày cuối đời hạnh phúc, giúp em cảm nhận mình chẳng hề bất hạnh. Điều ấy quá đỗi khó khăn với tôi. Một người sắp bị thế giới đóng cửa, tôi sẽ phải làm sao?... Nhưng rồi, chính em dẫn dắt tôi... Cho tôi những giá trị cuộc sống mà bản thân tôi có đi dọc cả một đời chưa chắc tìm thấy hơi.
***
0.
Sáng, nắng vàng vừa chớm trên mầm non, giọt sương chưa phai vội trên đầu lá. Khi mọi thứ bắt đầu như bình thường, em gọi cho tôi nói hôm nay em sẽ chết, linh cảm mách bảo thế, và tôi hay bất cứ ai đều đừng đến tìm em.
Hôm ấy, tôi khởi động mọi việc theo lối tư duy mới được khởi mào từ em, làm việc với nụ cười thường trực và đôi khi nghĩ về em, tôi lại cười rộng ra vài phân. Cái chết nhẹ nhàng quá em nhỉ?...
Em mất lúc hoàng hôn gần tắt...
+1,
Ngày đưa em, ai cũng khóc riêng tôi cười không giả tạo vì tôi biết em đã mãn nguyện với cõi đời bất định, với kiếp sống phù du này.
"Tôi yêu em, cô bé! Hiển nhiên là một tình yêu đủ lớn" - Lời cuối cùng cho một kí ức mang tên em... Tôi sẽ không sống cả cuộc đời của em bởi lẽ em đã đi trọn, tôi sẽ đi cuộc đời của chính tôi bằng thứ tình yêu em mang đến... Nhân nó ra và truyền đạt lại...
Dương vô cùng…
Em đang smile đúng không?
Viết tặng kí ức, ngày phải đóng vali quá khứ lại để bước.
- Gửi từ tác giả Di Thu
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

