Khuôn mặt đàn bà
2013-10-28 10:13
Tác giả:
Nó sinh ra đã mang cái khuôn mặt bụ bẫm dể thương rồi. Một khuôn mặt bé gái! Lão thầy bói xóm trên nói rằng thằng bé này lớn lên sẽ có một tương lại sáng lạn, làm ít hưởng nhiều nhưng coi chừng không có cái để mà ăn. Tốt quá hoá xấu!
Lớn lên nó đi học trường làng, nhờ khuôn mặt dể thường như bé gái nên được ngồi bàn đầu để trang điểm cho lớp học sáng trưng lên. Cô giáo bảo với mẹ nó thế.
Suốt mấy năm đi học nó luôn được xếp vào loại học lực khá nhưng thực ra nó là một học trò kém. Ngay từ nhỏ nó đã lợi dụng khuôn mặt con gái của mình để nhờ vả bạn bè làm bài dùm hoặc coppi bài vở của bạn khác. Lúc nào nó nói chuyện cũng nhỏ nhẹ và trông có vẻ đau khổ lắm. Nhìn nét mặt nó, không ai lại không động lòng giúp đỡ.
Vào được đại học nhờ mấy điểm cộng vì sống ở vùng quê nghèo khổ. Nó cám ơn cái vùng đất sinh ra đã cho nó cơ hội đàng hoàng bước chân vào cổng trường đại học với chuyên ngành cơ khí. Một ngành học mà dân thành phố ít người theo.
Cũng với cái khuôn mặt con gái và thân hình khá đẹp, nó chỉ chơi thân với dân thành phố. Đám nhà quê không ra gì, nó chê. Kết bạn với một chàng trai nhà giàu. Cả hai cùng mê một cô sinh viên xinh đẹp. Sau này cô gái ấy là vợ của người bạn mình.

Cũng với cái khuôn mặt con gái, năm năm đại học nó ra trường với tấm bằng tốt nghiệp trung bình. Cơ hội ở lại thành phố làm việc để mong ngoi lên, đổi đời tiêu tan theo tấm bằng ương ương, dở dở. Nó xin vào làm việc cho một công ty Đại Hàn đang xây dựng nhà máy tại cái làng quê nghèo khó của nó với đồng lương mà như nó hay huyênh hoang với mọi người là tạm chấp nhận được. Mỗi tháng kiếm ngàn đô! Một thu nhập mơ ước của hàng ngàn người tài giỏi lúc bấy giờ.
Làm việc ở đây nó học được nhiều điều. Điều học được nhanh nhất là qua những lần tắm chung với đám công nhân Hàn quốc, bọn chúng ca tụng nó là một người đàn ông phi thường vì có cái ấy to nhất. Nó cũng nhận ra mình phi thường thật! Đã là người phi thường thì phải hơn người.
Bỏ công việc mỗi tháng ngàn đô như nó nói. Về thành phố kiếm việc làm.
Nhờ cách ăn nói nhỏ nhẹ và với khuôn mặt đàn bà, nó được nhận vào làm cho một công ty tư nhân với mức lương tạm đủ sống qua ngày.
Nó biết số phận của mình luôn gặp may mắn. Thầy bói đã phán như vậy từ lúc nó mới sinh ra kia mà. Nó tin hoàn toàn vào sự may mắn và phi thường. Kiên trì sẽ thành công thôi.
Đúng như suy nghĩ về sự may mắn thế nào cũng đến. Nó quen được một cô gái dễ thương, duyên dáng, cao ráo con nhà giàu. Lân la về nhà bạn gái, thỉnh thoảng người ta thấy nó đấm lưng, xoa bóp vai cho bà mẹ bạn gái mình ngay trong nhà mà không một chút ngại ngùng nào. Nói chuyện với bà mẹ vợ tương lai lúc nào nó cũng nở nụ cười trước khi hai cái môi mỏng chuyển động. Cái thằng có khuôn mặt đàn bà vậy mà khôn. Thầy bói đã phán rồi, cuộc đời nó sẽ sáng lạn. Nó là một con người phi thường.
Đám cưới của nó hoành tráng nhất trong lịch sử cái làng quê nghèo khổ này. Trong tiệc cưới, có một điều khó chịu là nhà nó không có cái chuồng nào kin kín một chút để khách từ thành phố về dự, thải mấy thứ nước vừa uống . Nó nói mỗi tháng kiếm ngàn đô, vậy mà không sắm nỗi tấm ni lông bao cái gốc chuối lại cho khách đi tiểu. Phải chạy vòng vèo cả trăm mét mới có bụi cây rậm rạp xả tâm sự.
Sau đám cưới, mẹ vợ quyết định cho chúng nó căn nhà trị giá gần một trăm ngàn đô Mĩ.
Nó không về ở ngôi nhà ấy, tuyên bố với vợ bán ngay rồi mua một miếng đất khác cất nhà mới. Cái thằng có khuôn mặt đàn bà này khôn thật. Nhà mới là của vợ chồng nó làm nên, đố có đứa anh chị vợ nào hó hé về đây huyênh hoang cái nhà này của mẹ vợ nó cho. Đố có đứa nào dám nói nó đi ở nhà vợ. Làm gì có thứ của cải nhà vợ nó ở đây. Nó suy nghĩ như vậy nhưng không hề biểu lộ ra ngoài một chút nào. Riêng về cái khoản này thì nó là bậc thầy so với đám đàn ông thành thị . Nó còn muốn nhiều hơn thế nữa ở bà mẹ vợ ưa ngọt ngào của mình. Nó hình dung ra đủ thứ khác cần phải khai thác ở bà mẹ vợ. Muốn mình có thêm chiếc xe bốn chỗ ngồi để thỉnh thoảng chạy về làng quê nghèo khổ kia mà hót với thiên hạ cho nó oai.
Nhân ngày Father’s day, ông anh bạn rễ của nó tổ chức mừng ngày của Cha thật hoành tráng cho mình. Mời hết nhà vợ đến dự. Tất nhiên là nó không bỏ lỡ cơ hội hiếu thảo với mẹ vợ bằng cách chạy xe đến chở bà đi dự. Được dịp ngay giửa đám đông đấm lưng, xoa bóp cho bà mẹ vợ, biểu lộ cho mọi người thấy được sự quan tâm và kính trọng của nó dành cho người sinh ra vợ mình.
Một tuần sau người ta thấy nó lái chiếc xe cáu cạnh, giá hơn sáu mươi nghìn đô la đến đón bà mẹ vợ dạo phố. Thật là một con người có khuôn mặt đàn bà tài hoa.
Công việc làm ăn của nó bây giờ thuận lợi hơn trước nhờ vào tài ăn nói với ông anh bạn rể. Nó kính trọng và yêu quý ông anh bạn rể hơn Cha mình vì là anh em gì đó với một ông lãnh đạo khá lớn trong thành phố này. Trưởng giả học làm sang. Bắt đầu tham gia vào các trò chơi mà những kẻ như nó không thể bỏ qua được. Những buổi tiệc thâu đêm, suốt sáng. Những trò chơi trai gái của người thành phố nó học hỏi rất nhanh và bắt đầu thấy chán cô vợ của mình không sành điệu, quá quê mùa, lạc hậu.
Nó suy nghĩ rất nhiều. Rồi nó gặp lại người bạn cũ một cách tình cờ.
Trong hơi men chếnh choáng, nó buồn đau kể lễ cho người bạn nghe về người vợ không ra gì. Không ngần ngại thổ lộ cho bạn biết phải chi vợ nó tài năng như vợ bạn. Đến lúc thật say hay chỉ là giả vờ một cách trơ trẽn và táo bạo, nó đề nghị với bạn mình nên nhường lại người phụ nữ ấy. Người bạn nghe xong chỉ cười khẩy, đứng dậy ra về.
Cô bạn nó mơ ước bây giờ là một doanh nhân thành đạt, quan hệ rộng, ngoại giao xả láng. Mẫu người phụ nữ này mới xứng tầm với nó. Nó và cô bạn gái củ thỉnh thoảng gặp gỡ nhau. Họ hợp nhau ở cái khoản ăn chơi và cảm thấy cần phải có đôi với nhau, rồi cùng nhau làm đơn li dị vợ.
Nó đâu ngờ rằng người bạn cũ của mình cũng đang rất buồn phiền chuyện vợ chồng không được hạnh phúc cho lắm. Cô bạn gái quê mùa lên phố học ngày nào của hai người nhí nhảnh, dể thương là vậy, bây giờ là một quý bà sang trọng, sành điệu. Coi việc giao lưu bên ngoại xã hội quan trọng hơn tổ ấm của mình. Cô gái xinh đẹp ngày trước dại khờ đáng yêu, bây giờ lại có cuộc sống xa hoa với tính tình lẳng lơ không cần phải kìm chế. Anh chồng hiền từ hằng đêm vào phòng một mình riết rồi cũng quen với lối sống của vợ. Anh hối tiếc vì đã chọn phải người vợ như vậy. Anh nghĩ, thôi thì cô ấy muốn làm gì thì làm.

Không còn mong đợi điều tốt đẹp từ người vợ hư hỏng nhưng anh cũng chẳng muốn chuyện không hay xảy ra. Miễn cưỡng ký vào lá đơn ly hôn từ người vợ của mình.
Một tuần sau nó đưa vợ của người bạn mình về nhà để xin lỗi vợ vì chuyện không thể sống chung với nhau và van xin cô buông tha cho nó. Cô nhìn trân trân vào người phụ nữ đối diện với mình. Ngạc nhiên vô cùng vì không ngờ rằng người đàn bà này không xa lạ gì với cô. Nhưng nó đang xảy ra ngay trước mặt cô thì bây giờ có khóc lóc, đau buồn gì chăng nữa cũng không thể níu kéo lại được. Cô đồng ý li hôn.
Chuyện đau khổ không dừng lại ở đó. Cô nghe nó yêu cầu để lại ngôi nhà và tất cả những gì không phải của riêng cô mà đau xót trong lòng. Một người phụ nữ hiền từ, dịu dàng như cô làm sao có thể chống chọi lại được sự tham lam, đểu giả của thằng đàn ông xuất thân từ một gia đình nghèo khó ở nông thôn ra phố. Người mà trước đây cô yêu thương và chọn làm chồng. Cuối cùng cô gục ngã trước cái nhìn không thương xót của nó và người đàn bà kia. Trước áp lực gia đình bên cô đòi lại công bằng nhưng cô chỉ lắc đầu buông xuôi. Ngày ra toà xử ly hôn cô không rơi một giọt nước mắt, không oán ghét thù hận người đàn ông khốn nạn ấy nữa. Bước xuống mấy bậc tam cấp Toà án chân cô nhẹ hẫng như cái đầu trống rỗng của mình. Cô lặng lẽ bước lên xe anh trai chở về nhà mẹ.
Cứ như vậy thỉnh thoảng họ lại gặp nhau một cách tình cờ trong quán cà phê này. Một ngày anh đến ngồi chung bàn với chị. Khổ đau và nỗi cô đơn đã kéo hai con người lại gần với nhau. Chị và anh đã tìm đến nhau trong đau khổ
Khi mà cả hai tưởng chừng tình yêu đối với họ lạc đường đâu đó, thì họ lại xuất hiện bên nhau. Trước đây họ cảm nhận tình yêu là một thứ khó tìm, hay như mặt hồ dậy sóng. Nhưng không phải vậy. Họ cảm nhận được sự yên bình của mặt hồ phủ đầy hoa và hương thơm, lăn lăn mặt nước, làm chao nghiêng cả tâm hồn họ. Họ đắm say trong tình yêu muộn màng.
Ba năm sau nó đột ngột xuất hiện trong nhà chị. Quỳ sụp dưới chân chị khóc lóc, van xin hãy thương xót nó mà trở về. Chị nhìn nó thương hại với một chút khinh bỉ, lắc đầu. Nó lao vào chị đấm đá như kẻ thù. Khuôn mặt chị nhuộm một màu đỏ tươi.
Anh xuất hiện ngay lúc ấy. Trông thấy chị nằm gục trên nền nhà, nhận ra người bạn thân thiết thưở nào, gã đàn ông có khuôn mặt đàn bà trên tay lắm lăm chai rượu đã vỡ. Anh hơi run nhưng cơn giận dữ bốc lên, anh lao vào kẻ đã cướp đoạt người vợ củ của mình.
Cảm giác đau nhói ở vùng ngực buốt tận tim, anh đổ gục xuống bên cạnh chị.
Người đàn ông có khuôn mặt đàn bà nước da xanh tái đứng trước vành móng ngựa mím chặt môi. Nó không nói một lời nào đến khi toà tuyên án tử hình về tội cố sát.
Chị ngồi dưới hàng ghế dành cho thân nhân đến dự. Chị cũng im lặng, mím chặt môi như nó, trên đầu quấn vành khăn trắng, khuôn mặt đẫm nước mắt. Đứa con gái hai tuổi ngồi bên cạnh mẹ ngẫn ngơ, mếu máo vì không khí ngột ngạt trong phòng xử án.
Hôm ấy phiên toà thiếu vắng một người đáng ra phải có mặt. Người đàn bà bỏ rơi hai người chồng, có cuộc sống phóng túng, sa đoạ không đến dự.
Chị đưa con gái đến nghĩa trang thắp hương cho anh. Cẩn thận đặt bó hoa tươi lên mộ chồng.
• Truyện ngắn của Bùi Thanh Xuân <buithanhxuandn@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.



