Không vượt qua vùng an toàn thì làm sao biết được giá trị của bản thân
2019-11-04 01:25
Tác giả:
Võ Thanh Sang
blogradio.vn - Con người chúng ta ai cũng mang trong mình những nỗi sợ và những nỗi sợ đó chỉ có thể tăng lên nếu chúng ta không biết cách đối mặt. Vì cuộc sống là chuỗi những trải nghiệm ta sẽ liên tục gặp nhiều thứ mới đáng sợ hơn, hãy thử những thứ sợ hãi trong quá khứ và đối mặt nó ở hiện tại, bạn sẽ tự rút ra bài học cho riêng mình.
***
Có một cậu bé bảy tuổi, ngay từ nhỏ đã rất rắn rỏi và được liệt vào hàng tinh nghịch, cậu ta không sợ bóng tối, không sợ bạn bè cười nhạo, không sợ đi một mình giữa trời sấm sét, kể cả không sợ cô giáo phạt mỗi khi làm điều gì nghịc ngợm. Nhưng thứ cậu ta sợ lại hiện hữu ngay tại chính bữa ăn trong gia đình, nghe khá buồn cười – đó chính là rau đắng.
Thứ rau màu xanh “từ đầu đến chân”, nó luôn có thân hình mập mạp, loe hoe vài ba lá mỗi đốt và được trộn chung vào đủ các loại rau khác như giá đỗ, xà lách, rau húng quế,.. để tạo ra một đĩa rau không thể thiếu trong bữa ăn gia đình.
Đối với cậu thì nó như là món gì đó khó ăn nhất và cơn ác mộng đó lại ập đến vào mỗi bữa ăn vì bố mẹ nào cũng đều muốn con mình ăn nhiều rau, mỗi lần bị “thúc ép” như vậy, cậu dùng đũa đảo trái, lượn phải, dò xét, tập trung và sử dụng mọi giác quan huy động được, tinh chỉnh lực lượng chủ lực như lúc cậu đang đối mặt với những bài toán khó, giữ ánh mắt tinh tường nhất chỉ để chọn cho mình mảng rau mà cậu ta nghĩ là không có rau đắng.

Nhưng rau đắng “ngụy trang” trong đĩa rau rất giỏi, khi được nhặt thành từng khúc vừa ăn thì nó càng tinh quái hơn. Và rồi điều gì đến cũng đến, một vị đắng khắp đầu lưỡi và chan chát, kèm chút gì đó nhơn nhớt làm cậu ta xanh cả mặt, xanh như màu lá của cây rau đắng cậu ta vừa nhai phải. Mồm thở dốc, tim đập loạn xạ, mắt dáo dác nhìn quanh và hành động cuối cùng cậu ta làm là “thả” nó vào ngay chén cơm đang ăn dở, trong khi khuôn mặt chưa hết biến dạng gấp rút chạy đi rót nước uống cho hạ hoả.
Những đĩa rau nào có rau đắng cậu ta không bao giờ dám chạm đũa. Cảm giác sợ đó không khi nào là cũ, giữ mãi, giữ mãi, cho đến năm 21 tuổi.
Đột nhiên tình cờ đối mặt với “người lạ thân quen”. Thử thách lần này là món bánh canh cá lóc và món này chỉ ăn với mỗi rau đắng, cậu ta định nhờ quán đổi rau khác trong khi thứ cảm giác và mọi mường tượng xưa cũ đang hiện về. Nhưng bằng động lực vô hình nào đó cậu ta quyết định không đổi mà cho cả đĩa rau vào tô và ăn ngấu nghiến, ăn… ăn... và ăn một mạch đến hết sạch. Sau đó khen một tiếng thật to “ngon” làm cô chủ quán giật thót, mà thật sự trong tâm trí cậu lúc này mọi cảm giác đảo lộn “sợ cũng không phải là sợ nhưng để hỏi là miễn cưỡng không? Thì câu trả lời là có”.
Tôi được biết câu chuyện nhỏ này khi có dịp nói chuyện trực tiếp với cậu – chàng trai sinh năm 1996, tên Sang.
Sau khi nghe tường tận tất cả tôi hỏi:
- Điều gì khiến cậu giữ nỗi sợ nghe thật buồn cười này trong vòng 21 năm?
Cậu ta trả lời :
- Đơn giản vì tôi sợ cái cảm giác kinh hãi lúc nhỏ và nghĩ nó còn rất đáng dè chừng khi đã lớn, kể cả ngay lúc này thôi.
Và điều đó làm tôi liên tưởng đến câu chuyện khác:
Một con voi khi còn nhỏ chỉ được sinh hoạt hạn chế trong một không gian nhỏ hẹp. Người huấn luyện sẽ trói chân nó vào một sợi dây thừng buộc vào cột gỗ chôn sâu dưới đất. Như vậy, con voi chỉ được di chuyển hạn chế trong phạm vi giới hạn bởi sợi dây thừng vùng an toàn của nó. Mặc dù lúc đầu con voi cố gắng dứt bỏ sợi dây song sợi đây quá cứng cáp và con voi nhỏ nhận ra nó không thể giật đứt được sợi dây thừng. Nó học được rằng, nó phải ở trong không gian giới hạn bởi sợi dây.

Khi con voi nhỏ lớn lên, trở thành một chú voi khổng lồ cân nặng tới năm tấn và có thể dễ dàng giật đứt sợi dây thừng song nó thậm chí còn không thử làm việc đó bởi nó đã học được từ khi còn nhỏ rằng sẽ không thể giật đứt được sợi đây đó. Do vậy, một con voi khổng lồ cũng có thể bị trói bởi một sợi dây thừng nhỏ.
Có lẽ, câu chuyện này cũng phần nào miêu tả chính cậu ta vẫn đang bị mắc kẹt trong vùng an toàn được giới hạn bởi một vật nhỏ bé và yếu ớt như sợi dây thừng nhỏ đã giam giữ chú voi. Sợi dây thừng của cậu được tạo nên bởi những hình ảnh và những niềm tin tự hạn chế mà cậu ta đã nhận được khi còn nhỏ.
Tôi tiếp tục hỏi:
- Vậy tại sao cậu lại đủ dũng cảm thay đổi điều này lúc 22 tuổi?
Cậu ta lại phản hồi ngay:
- Tôi biết đó là một loại rau chứa vị thuốc, tốt cho sức khoẻ, điều quan trọng là tôi muốn đối mặt với nỗi sợ đó thêm một lần nữa và tôi đã thực sự làm được, từ lúc này tôi dùng nó thay vì “sợ” tôi lại thấy ngon. Thiết nghĩ rằng 22 năm qua tôi đúng là một con bò hay như gã khổng lồ mang khối óc của người tí hon, bởi nỗi “sợ” nhỏ bé này mà sau thời gian dài vậy mình mới khắc chế được.
Vậy bài học lớn cậu rút ra là gì?
Cậu ta nghĩ một hồi rồi nói:
- Con người chúng ta ai cũng mang trong mình những nỗi sợ và những nỗi sợ đó chỉ có thể tăng lên nếu chúng ta không biết cách đối mặt. vì cuộc sống là chuỗi những trải nghiệm ta sẽ liên tục gặp nhiều thứ mới đáng sợ hơn, hãy thử những thứ sợ hãi trong quá khứ nhưng anh nghĩ là cần đối mặt nó ở hiện tại, anh sẽ tự rút ra bài học cho riêng anh. Còn với tôi đơn giản khi nhỏ tôi ghét rau đắng nhưng giờ thì tôi thích nó.
© Vô Thanh Sang – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






