Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không thể yêu (Phần 2)

2011-04-21 09:32

Tác giả:


Blog Việt

Chương 2: Thời kỳ nông nổi

Khi Triệu Tiểu Manh vừa đến quán bar thì Sử Đông và Hạ Tử Kiến đã bắt đầu uống rồi. Cô ngồi ở quầy bar nói chuyện với Tầm Tưởng Tưởng - cô gái phục vụ ở quầy bia. Tầm Tưởng Tưởng là sinh viên đại học năm thứ hai, mới đến đây làm việc từ năm trước, Triệu Tiểu Manh thích cái vẻ đáng yêu đến thuần khiết của cô gái trẻ và thường ngạc nhiên hết mức trước những lời nói chín chắn, người lớn được phát ra từ miệng của cô gái trẻ này. Cô thích nói chuyện với Tầm Tưởng Tưởng, cô cảm thấy như có một thử thách nào đó. Đó là thử thách về tuổi tác và tư tưởng. Một người 28 tuổi ngồi nói chuyện với một người 20 tuổi.

Ông chủ của bar Phong Tình là Hạ Tử Kiến, lần đầu tiên Triệu Tiểu Manh cùng bạn bè tới bar Phong Tình này uống rượu đã quen Hạ Tử Kiến. Còn nhớ hôm đó, mọi người đã sắp tàn cuộc chơi rồi, Triệu Tiểu Manh uống đến cao trào rồi, còn làm loạn lên đòi uống tiếp. Hạ Tử Kiến liền lấy những chai rượu có thể nhấc ra được từ quầy rượu sau đó rót hết tất cả các loại rượu vào một cái cốc to, Triệu Tiểu Manh vừa mới uống được một ngụm đã thấy không vừa miệng cho lắm, cô lại cho một ít rượu Tây và loại rượu Trần Bì Thoại Mai vào, sau đó hai người liền chia nhau uống đọ rượu. Tất nhiên kết quả cuối cùng là cả Triệu Tiểu Manh và Hạ Tử Kiến cùng say mềm. Ngày hôm sau, Triệu Tiểu Manh không phục, cô tìm đến bar Phong Tình, chuẩn bị tìm Hạ Tử Kiến để nói chuyện riêng, hai người vừa uống vừa tán chuyện, càng nói càng thấy hợp nhau, cũng vì thế mà tự nhiên họ trở thành bạn bè. Về sau, loại rượu đó được Triệu Tiểu Manh đặt tên là rượu “Phong Tình không ngăn nổi”, rồi đưa nó vào danh sách những loại rượu đặc trưng của bar, định cho nó mức giá 180 Tệ. Theo lời những người từng uống qua loại rượu này thì ngoài hai người bọn họ có thể uống hết mình loại rượu này, coi nó như bảo bối, chẳng ai có thể chủ động gọi loại rượu này lần thứ hai cả.

Ảnh minh họa: nikolinelr

Chỗ ngồi thường ngày của bọn họ là góc quán đối diện với quầy bar. Từ chỗ này có thể quan sát được toàn cảnh của bar. Sử Đông nói, đây là chỗ lý tưởng để anh ngồi nhìn trộm các cô gái đẹp, sau đó chọn một cô rồi xuất kích. Kết quả là đều thành công cả. Triệu Tiểu Manh thường ngồi ở đây nhìn ra xung quanh bằng con mắt lạnh lùng, cô ngồi quan sát với cảm xúc muôn hình muôn vẻ của những người ra vào quán bar này, say rồi nhưng vẫn như còn tỉnh táo, đau đớn mà vẫn cười vui vẻ. Quán bar này chính là một xã hội thu nhỏ, mỗi giai đoạn của nó cũng giống như một đời người vậy. Hạ Tử Kiến ngồi ở đây là bởi vì nếu quán bar mà xảy ra chuyện gì thì anh là người đầu tiên nắm bắt được tình hình. Ở đây thường thì lúc nào cũng đông như mắc cửi, dòng người ra vào, người thì quen, người thì không quen. Có một nơi mà Triệu Tiểu Manh luôn muốn tới mỗi khi cô thấy phiền não là một địa điểm khác của quán bar, ở đó có phòng nhạc cổ điển nhẹ nhàng. Đeo tai nghe rồi thưởng thức những giai điệu êm dịu, nhẹ nhàng, nhâm nhi ly rượu Phong Tình không ngăn nổi, đây quả thực là một sự hưởng thụ tuyệt vời chốn nhân gian

“Đây là thời kỳ nông nổi, đây là thời kỳ không có tình yêu. Đây cũng là thời đại của đồ ăn nhanh, khi mà tình yêu còn chưa bắt đầu, thì đã kết thúc giữa chừng rồi”. Sử Đông nói một cách bay bướm: “Thời đại này vẫn chưa có tình yêu sao? Tôi dám đem một nghìn Tệ ra đánh bạc”.

“Theo anh tưởng bỏ ra một nghìn Tệ mà đã có thể đánh bạc sao? Giá này không phải thấp quá sao? Tôi đánh năm nghìn”. Đây là câu nói của Hạ Tử Kiến.

“Năm nghìn Tệ, số tiền này tìm một người để diễn một vở kịch tình yêu thì còn tạm được, tình yêu, đến tuổi này rồi thì cái không đáng giá nhất chính là tình yêu. Có năm nghìn Tệ này, thà để tôi đi tìm vài cuộc tình một đêm, sự nóng bỏng đam mê của tình một đêm, anh nói xem, như thế có được coi là tình yêu không?” Sử Đông nói một cách bất cần.

“Tiểu Manh, cô có tin vào tình yêu không?” Hai người đàn ông đang tán chuyện lôi cả cô gái buồn phiền đang uống rượu bên cạnh vào cuộc.

Tầm Tưởng Tưởng mang bia tới: “Tình yêu? Trời ạ, những người lớn tuổi rốt cuộc lại ngồi đây bàn về tình yêu, chẳng trách anh chị già là phải”.

“Tầm Tưởng Tưởng!” Ba chữ đó được phát ra từng từ một, ở những mức độ khác nhau.

“Tôi đi”. Tầm Tưởng Tưởng lè lưỡi, “còn không nhận mình đã già rồi, bắt đầu hồi ức và bắt đầu hoài niệm là một trong những biểu hiện của tuổi tác đã cao đấy”. Câu cuối cùng này tất nhiên là cô nói ra khi đã đặt bia xuống bàn và quay người bước đi.

“Uống rượu, uống rượu”. Hạ Tử Kiến cầm cốc lên, “hôm nay không say không về, uống rượu cho qua ngày tháng”. Ba cốc rượu kêu keng khi chạm vào nhau: “Nào, uống vì cái tình yêu chết tiệt ấy!”

Giai đoạn này Triệu Tiểu Manh thường hay suy nghĩ xem liệu có phải mình đã già thật rồi không, tại sao lại không có bất cứ kết nối nào với người lớn tuổi hơn và với cả những người nhỏ hơn vài tuổi cũng chẳng có? Câu nói của Tầm Tưởng Tưởng phá vỡ dòng suy nghĩ của cô, “làm gì có nhiều cách nghĩ đến vậy chứ, chị có biết không, vì chị nghĩ nhiều quá nên chị mới già đấy. Chị có biết thế hệ bọn em thế nào không? Vì chúng em chẳng nghĩ gì cả, không suy nghĩ có tác dụng không? Chị cứ tự mình kiểm nghiệm đi rồi khắc biết?” Tương tự như vậy, khi chúng ta còn đang suy nghĩ thì những đứa trẻ này đã lớn rồi. Vậy thì sao chúng ta lại không lạc lõng cơ chứ?

Triệu Tiểu Manh, không phải mày cũng đã già rồi sao? Khoảng cách giữa 28 tuổi và 20 tuổi lại lớn thế này sao? Giống như bước qua một thời đại vậy. Hôm nay, Triệu Tiểu Manh không muốn suy nghĩ về chuyện khiến người ta đau đầu này nữa, vấn đề của cô hiện giờ là cô phải uống làm sao để có chút tác dụng, không được phép say, nhưng cũng không được tỉnh táo hoàn toàn, như thế cô mới có thể về nhà và đắm chìm trong những trang bản thảo của chính cô đang cần cô biên tập lại.

Triệu Tiểu Manh thích sự hài hước của người đàn ông chín chắn thành đạt Hạ Tử Kiến, lại còn cái vẻ lạnh nhạt nhìn thấu mọi mặt cuộc sống nữa chứ. Trong lòng Hạ Tử Kiến cũng rất ngưỡng mộ Triệu Tiểu Manh, tán dương cái ngỗ ngược và phong cách hài hước của cô, càng yêu thích tửu lượng và hào khí của cô. Anh không biết Triệu Tiểu Manh đã có chuyện tình như thế nào, từ trước tới giờ anh cũng chưa từng hỏi qua cô về quá khứ. Hai người bọn họ, chuyện gì cũng nói cũng bàn, chuyện trên trời dưới bể đều tán chỉ có điều không nói chuyện tình cảm thôi. Có những lúc hai người trầm lặng ngồi đối diện với nhau chỉ để cũng nhau nghe nhạc. Còn lại phần lớn thời gian là hai người họ cùng ngồi uống rượu, chém gió.

Ảnh minh họa: nikolinelr

Sử Đông nói: “Thôi bỏ đi, đừng nói đến cái này nữa. Cứ nói nữa thì càng chẳng có ý nghĩa gì cả. Có cần tôi kể cho hai người nghe về cuộc mây mưa đêm qua của tôi không”.

“Thôi đừng, thôi đừng” Triệu Tiểu Manh xua tay, “cái chuyện tình mây mưa hèn mọn của anh cả nghìn lần cũng chẳng có gì mới. Nó cũng giống như anh ăn đồ ăn nhanh, ăn chán miệng rồi thì đi về. Làm gì có gì đáng nói cơ chứ”. Ba người lại nâng cốc lên chạm một cái.

Chiếc điện thoại trong túi Sử Đông rung lên, anh ta lấy ra xem rồi cười đầy bí hiểm: “Xin lỗi, tôi phải đi trước đây”. Nói rồi không đợi hai người kia trả lời thì đã đi rồi. Triệu Tiểu Manh và Hạ Tử Kiến đều hiểu rõ trong lòng, đó chắc chắn là tin nhắn của một cô em xinh tươi nào đó.

Cả căn phòng tràn ngập không khí huyền bí. Người con gái than thở: “Đông, anh có yêu em không?” Sử Đông một phát đẩy mạnh cô gái trên người mình ra: “Yêu? Chúng ta vừa làm cái gì cô biết không? Làm xong thì coi như xong luôn, cô có hiểu không?”

Cô gái có chút ấm ức nói: “Đông, chúng ta đã ở cùng với nhau gần hai tháng rồi, nhưng anh chưa từng nói lời yêu em”.

“Chúng ta có quan hệ như thế nào thì ngay từ lần đầu tiên thì cô phải hiểu rồi chứ. Xem ra khoảng thời gian chúng ta qua lại với nhau là quá dài rồi, vì thế đây sẽ là lần cuối cùng giữa hai chúng ta”. Nói rồi Sử Đông đứng dậy cầm quần áo của mình và đi vào nhà tắm.

“Không, Đông, anh không thể tuyệt tình như thế được”. Cô gái nhìn thấy Sử Đông bước đi nên cố kéo anh ở lại. Sử Đông dùng chân hất cô gái ra: “Những gì tôi đã nói thì không thể nào rút lại được”. Cô gái nghe thấy tiếng đóng cửa rầm một cái, trong lòng thấy đau đớn và uất ức vô cùng. Sử Đông, rốt cuộc thì anh dám đối xử với tôi thế này, những gì anh cho tôi hôm nay thì nhất định sẽ có một ngày, tôi - Trương Lộ này nhất định sẽ bắt anh trả gấp đôi.

(Còn tiếp...)

 

 

  • Gửi từ dịch giả Hồng Tú Tú

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn


Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top