Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi yêu xin đừng hoài nghi

2011-01-26 10:55

Tác giả:


Truyện online

Lời tác giả: “Tôi là một thính giả trung thành của chuyên mục, nhưng giờ đây, tôi chỉ có thể nghe mà không thể đọc được nữa. Tôi cũng không thể viết được nữa, nên đã nhờ một đứa em, thay tôi (thông qua mail của cậu ấy) viết nên câu chuyện của mình gửi đến cho chuyên mục. Tôi mong rằng câu chuyện của mình sẽ làm thức tỉnh những con tim, những cô gái trẻ vẫn còn đang hoài nghi vào chàng trai của mình khi họ phải xa nhau vì ... học tập! Đừng vì hoài nghi mà đánh mất nhau, để rồi trở thành bi kịch như tôi.”


15 tuổi, tôi - một học sinh lớp 9 - đã say đắm nét đẹp hồn nhiên của em, cô bé nhỏ hơn tôi 2 lớp, ngay lần đầu tôi nhìn thấy em trong văn phòng Ban giám hiệu. Đôi mắt sáng long lanh và nụ cười khe khẽ làm trái tim tôi loạn nhịp. Rồi từ đó, tôi ngày ngày trộm nhìn em mỗi sáng đến trường. Tình cảm trong sáng và ngây ngô của tuổi học trò cứ thế lớn dần trong tôi.


Thời gian cứ trôi, 3 năm thật ngắn ngủi, tôi khi ấy đã là cậu học trò cuối cấp với bao lo toan và bận rộn của kì thi đại học, của ngưỡng cửa cuộc đời. Còn em thì đang chập chững những tháng ngày đầu tiên dưới mái trường cấp 3. Ngày chia tay mái trường thân yêu, chúng tôi có một buổi lễ nho nhỏ, tạm gọi là Lễ trưởng thành Đoàn, dành cho các bí thư chi đoàn khối 12, trong đó có tôi. Phải khó khăn lắm tôi mới dám ngỏ lời thích em và chúng tôi đã chụp chung một tấm ảnh lưu niệm. Em e thẹn, không nhân lời mà hẹn tôi, thi xong đại học, hãy trở về tìm em. Lời nói ấy như một chất xúc tác mạnh mẽ. Tôi lao vào học như điên cho kỳ thi quan trọng này.

Và tôi đã thành công!

Tôi đậu đại học với số điểm cao, và trở thành sinh viên của một trường đại học lớn tại Sài Gòn. Nhưng em vẫn im lặng, em từ chối gặp mặt tôi. Qua lời kể người chị họ của em, cũng là một người bạn của tôi, tôi mới hiểu, thì ra, em vẫn chưa tin tôi, vì tôi khá hào hoa thời phổ thông với nhiều lời đồn đại về tình cảm. Tôi cười, tôi không nản chí. Bởi tôi tin sự chân thành của mình sẽ cảm động được em. Tôi bước chân vào giảng đường đại học. Thỉnh thoảng, tôi và em ại nhắn tin cho nhau, dù phần lớn vẫn chỉ là tôi tư vấn cho em về học tập. Hết năm nhất, tôi được học bổng sang Pháp du học. Một bước ngoặt mới trong đời tôi!

Em vẫn thế, không gặp tôi, vẫn lảng tránh tình cảm của tôi. Tôi xuống trung tâm tỉnh học ngoại ngữ trong hè. Em giờ đã chuẩn bị vào lớp 12. Tôi lại có dịp được gọi điện cho em, hướng dẫn em giải bài tập. Nhưng khi tôi thổ lộ tình cảm, em lại vội vàng tắt máy.

 

Rồi theo lệnh của Bộ giáo dục, tôi ra Hà Nội học ngoại ngữ. Sáu tháng ròng, tôi nhớ đến em không lúc nào nguôi. Bắt chợt, em được một chuyến giao lưu văn hóa tại Nhật. Em ra Hà Nội tập trung trước khi lên đường. Tôi gọi điện hẹn gặp em, em nói: "Em sắp phải học tiếng Nhật, em chỉ có 15 phút thôi, nếu anh có thể đến thì hãy đến ngay đi". Từ phố Thanh Niên, tôi vội mượn chiếc xe máy chạy nhanh ra khách sạn Khăn Quàng đỏ trên đường Hoàng Hoa Thám, nhưng thật không may, xe tôi lại bể bánh giữa đường. Vậy là, tôi đã để tuột mất cơ hội gặp mặt em. Hoàn thành khóa học ngoại ngữ, tôi trở về Sài Gòn vào đúng dịp em thi đại học. Tôi lặng lẽ nép mình ở một góc xa xa trước cổng trường thi, nhìn thấy em tươi cười bước ra, tôi mừng thầm: "Chắc là em sẽ đậu đại học kinh tế".

Nhà tôi và nhà em cách nhau chừng 2km, nhưng sao lại xa xôi đến thế, những ngày cuối cùng trước khi rời quê hương, tôi như một kẻ điên ngày ngày đến trước cổng nhà em, nhưng không một lần gặp mặt.

Tôi lên đường đến một xứ sở xa lạ, nơi mà người ta vẫn thường gọi là Kinh đô Ánh sáng. Mùa giáng sinh đầu tiên nơi đất khách, tôi gọi về cho em. Một cuộc nói chuyện dài. Tôi đã thổ lộ lần nữa. Và chao ôi!!! Tôi sung sướng biết bao khi em đã nhận lời. Cái lạnh của mùa đông châu Âu dường như tan biến. Tôi bước đi giữa đại lộ phủ đầy tuyết trắng mà lòng thấy ấm áp vô cùng. Tôi nghĩ đến em, nghĩ đến viễn cảnh, một ngày không xa, chính nơi đây, tôi sẽ cùng em nô đùa với tuyết. Thế nhưng, chỉ một tuần sau đó, em đã gửi mail cho tôi. Em xin lỗi tôi. Em nói em chỉ rung động nhất thời mà thôi và em không hề thích tôi. Trước mắt tôi, mọi thứ như đổ sụp, chỉ còn một màu đen bao phủ lấy mình. Tôi lao đầu vào học, học đến chết, đến kiệt sức để không nhớ đến em. Và may mắn thay, tôi đã vượt qua được kì thi tuyển vô vàng khó khăn vào cuối năm học ấy. 11 mùa Giánh sinh trôi qua, tôi tốt nghiệp Bác sĩ nội trú sau 11 năm dài học tập của chương trình Y khoa. Đã có những lúc, tôi nghĩ mình quên được em dù tôi không thể chấp nhận người con gái nào khác, "Rồi cuộc sống sẽ cuốn ta đi", tôi nghĩ vậy. Nhưng thật không ngờ, khi vừa về đến Sài Gòn, hình ảnh em lại hiện ra trong tâm trí tôi. Tôi tìm em, tìm thông tin về em. Một ngày, tôi gặp lại cô bạn và cũng là chị họ của em. Tôi chợt sửng sốt khi biết tin em vẫn chưa lập gia đình.

"Em đợi tôi ư. Chẳng lẽ, 11 năm qua em vẫn đợi tôi ư?"

Tôi đến tìm em. Em giờ đã là trưởng phòng kinh doanh trong một công ty liên doanh với Nhật. Em vẫn vậy, vẫn nụ cười ấy, nụ cười từng làm tôi xao xuyến. Tôi ngỏ lời yêu em, và lại một lần nữa em từ chối. Em nói: "Em rất nhớ anh, em vẫn chờ đợi anh, nhưng vẫn còn cái gì đó ngăn cản khiến em không thể yêu anh". Lời nói như nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi không biết mình nên buồn hay nên vui nữa. Tôi tự trách mình, trách sao ngày xưa quá lăng nhăng, để rồi giờ đây, lòng tin không thể xây dựng lại được nữa. Một ngày mùa hè giữa cái nắng gay gắt của Sài Gòn. Em hẹn gặp tôi, em nói, em sẽ đi Nhật công tác trong 6 tháng. Em bảo tôi cho em thêm thời gian. Tôi vui mừng biết bao, nhưng khi tôi còn chưa về đến nhà thì ... một cuộc điện thoại từ chị họ em gọi đến.

Em gặp tai nạn...

Tôi vội vàng chạy đến và tham gia vào ca phẫu thuật, nhưng đã quá muộn. Em không thể nhìn thấy được nữa. Em đã bị hư giác mạc... Lòng tôi đau như cắt khi đến bên em. Em bi quan, tuyệt vọng, em không muốn gặp lại tôi. Em bảo tôi quên em đi. Nhưng làm sao tôi có thể làm thế, em cần phải thay giác mạc gấp, nếu không sẽ không còn cơ hội. Suốt nhiều ngày, tôi gọi điện khắp nơi tìm kiếm, kể cả gọi về Pháp, gọi sang Mỹ nhưng vẫn không thể tìm được.

Không còn cách nào khác, tôi đã quyết định hiến giác mạc mình cho em. Tôi đã nói dối em rằng tôi đã tìm được người hiến tặng. Ca phẫu thuật thành công. Tôi nhanh chóng quay về Pháp. Còn em, em đã lại là em của ngày xưa, cô bé có đôi mắt sáng long lanh.

Hôm qua, khi tôi gọi về VN, người chị họ của em cho tôi biết, giờ em đang ở Nhật, em nói rằng, sẽ sớm quay về tìm tôi, em đã nhận ra rằng, với em, tôi quan trọng thế nào.

Nhưng đã quá muộn màng, giờ tôi không xứng với em, tình yêu của em sẽ là vốn tài sản duy nhất cho tôi sống hết quãng đời còn lại. Nơi phương xa, tôi chúc em sớm tìm được hạnh phúc...

Các bạn thân mến, khi yêu nhau, hãy cùng nhau nhìn về tương lai, đừng hoài nghi để rồi lạc mất nhau lúc nào không biết. Đừng để bạn trở thành một bản sao của tôi. Chúc các bạn có thể tìm được hạnh phúc của riêng mình

C.P

  • Gửi từ email Đinh Châu Phi - chauphidinh@


Click vào đây để biết thêm thông tin về tuyển tập sách mới phát hành: "Thư gửi người yêu cũ" của Blog Việt

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

back to top