Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi đàn ông hai lăm (Cafe Vlog)

2018-04-01 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Khi đàn ông hai lăm, họ bắt đầu cảm thấy có trách nhiệm với chính cuộc đời mình, và hơn hết là trách nhiệm với gia đình. Khi đó, họ sẽ chẳng còn vô tư nữa vì vừa phải gây dựng sự nghiệp cho mình, vừa phải gánh vác gia đình nhiều hơn. Vậy nên đàn ông hai lăm, họ bắ đầu phải e ngại, sợ hãi trước việc sắp phải làm người lớn.

***

Khi đàn ông hai lăm, đó là cái ngưỡng của già – trẻ! Vào cái thời điểm đó, bản thân cũng sẽ có những thay đổi trong suy nghĩ, về tình yêu, tình bạn, về công việc và những mục tiêu của bản thân mình!

Khi đàn ông hai lăm – họ biết thật sự mình cần gì, muốn gì, ước mơ của mình ra sao, mục tiêu cuộc đời mình phải như thế nào. Khi đó, họ chẳng còn sợ phải gặp thất bại nữa, có chăng là họ sợ mình thất nghiệp.

Khi đàn ông hai lăm, chuyện tình cảm cũng giảm đi một phần quan trọng. Có thể yêu, cũng có thể không, nhưng quan trọng vẫn là chưa tới thời điểm để cưới. Và rồi cũng có khi “tập thể” người yêu cũ rủ nhau đi lấy chồng; gởi thiệp hồng kèm theo câu nhắn: “Đám cưới người cũ, anh nhớ tới dự để em vui!” Thật ra chẳng phải sợ mình đau đớn vì những cuộc tình, mà điều họ e ngại là tình yêu có thể khiến họ quên đi những thứ quý giá khác. Và thế là họ lựa chọn cho mình sự cô đơn, dẫu rằng cái áp lực người yêu, áp lực hôn nhân vẫn chưa bao giờ thôi âm ỉ từ các phụ huynh. Nếu có lỡ yêu, thì những người đàn ông hai lăm cũng sẽ xác định rằng họ sẽ gắn bó lâu dài với người đó cả cuộc đời.

Khi đàn ông hai lăm (Cafe Vlog)

Khi đàn ông hai lăm, họ chẳng ngần ngại thể hiện cảm xúc thật của mình, sẵn sàng để những giọt nước mắt rơi vì hạnh phúc với một điều gì đó thật giản đơn. Hai lăm tuổi, chẳng phải trải đời quá nhiều nhưng cũng là đủ cho một phần xúc cảm mà trước đó bản thân cứ phải gồng lên mà che dấu!

Khi đàn ông hai lăm, sự nghiệp của họ có thể vẫn chỉ là một con số không. Cho dù có tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại xuất sắc đi nữa, thì cũng chẳng có gì đảm bảo cho một việc làm tốt, một mức lương ổn định hay là việc bị mắng xối xả trong môi trường công sở sẽ trở thành thói quen, và rồi sĩ diện của một thằng đàn ông hai lăm tuổi cũng sẽ tan biến với nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Khi đàn ông hai lăm, những cuộc nhậu nhẹt ồn ào thâu đêm sẽ được giảm đi. Đôi khi họ lựa chọn trầm ngâm bên ly coffee một mình, mặc kệ tất cả những thứ xung quanh để suy nghĩ về bản thân, hay vạch ra những ngã rẽ để tìm kiếm những thành quả của cuộc đời. Đàn ông hai lăm, cách ăn mặc của họ cũng thay đổi, họ biết lựa chọn cho mình những bộ cánh phù hợp với từng thời điểm, với từng cuộc gặp gỡ.

Khi đàn ông hai lăm, họ bắt đầu cảm thấy có trách nhiệm với chính cuộc đời mình, và hơn hết là trách nhiệm với gia đình. Khi đó, họ sẽ chẳng còn vô tư nữa vì vừa phải gây dựng sự nghiệp cho mình, vừa phải gánh vác gia đình nhiều hơn. Vậy nên đàn ông hai lăm, họ bắt đầu phải e ngại, sợ hãi trước việc sắp phải làm người lớn.

Đàn ông hai lăm - chợt thấy những tháng ngày ngây dại thuở xưa thật tuyệt vời.

© Linh Võ – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh


Ở độ tuổi này

Sáng tác và trình bày: Tề Nhất

Khi tôi phát hiện mình đã đến tuổi thành gia lập thất
Ấy thế mà người phụ nữ của tôi đâu?
Người phụ nữ của tôi ở đâu nhỉ?

Khi tôi đã quen với việc coi những lời thật lòng chỉ tựa như cổ tích
Vậy sự đơn thuần của tôi đâu rồi?
Sự đơn thuần của tôi đâu mất rồi?

Ở độ tuổi này tôi đã chẳng còn muốn miễn cưỡng
Có những chuyện chẳng thể nào cưỡng cầu
Điều nên đến sẽ đến
Thứ phải đi cũng sẽ chẳng thể nào níu giữ được đâu

Thanh xuân chầm chậm trôi xa khỏi tầm tay
Tôi bắt đầu biết hoài cổ
Uống cạn chén rượu này đã không còn cách nào quay trở lại nữa rồi.

Ở cái độ tuổi này chúng ta yêu còn không nhanh bằng tốc độ chia tay
Ở cái độ tuổi này chúng ta càng trân trọng sự tự do khó có được
Ở cái độ tuổi này chúng ta dễ xúc động hơn khi trước rất nhiều
Ở cái độ tuổi này chúng ta bồi hồi giữa lý tưởng và hiện thực không nguôi.

Chẳng biết tự lúc nào cô độc đã không còn đáng thẹn nữa
Chẳng biết tự lúc nào cảm xúc của bố trở nên yếu đuối hơn
Chẳng biết tự lúc nào chuyện cơm áo cũng trở thành áp lực
Chẳng biết tự lúc nào chúng ta bắt đầu hiểu ra những chuyện ấy

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

back to top