Khi cánh cửa mở ra, tôi thấy chính mình ở đó
2025-04-23 14:10
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi cố gắng nhớ lại. Sáng nay, tôi rời khỏi căn hộ, như mọi ngày. Tôi pha một tách cà phê, lật giở vài trang báo, mặc bộ đồ quen thuộc rồi đi làm. Nhưng… tôi có nhớ lúc quay về không? Có nhớ khoảnh khắc đặt tay lên nắm cửa, tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ cổ tay và bước vào không?
***
Tôi mở cửa và thấy chính mình đứng bên kia - một bản sao hoàn hảo, nhưng không có vẻ gì là ngạc nhiên khi nhìn tôi. Hắn nói tôi đã mở sai cánh cửa, rằng có những điều tôi đã quên nhưng vẫn lặp đi lặp lại như một vòng xoáy không hồi kết. Sau lưng hắn không phải hành lang quen thuộc mà là một không gian méo mó, mơ hồ như chưa hoàn toàn định hình.
Hắn bảo tôi phải chọn - hoặc đóng cửa lại và tiếp tục quên đi, hoặc bước qua để đối diện sự thật. Tôi không biết sự thật đó là gì, chỉ biết rằng mình đã từng làm điều này trước đây. Và lần này, tôi chọn bước qua cánh cửa.
Tôi mở cửa.
Và tôi thấy chính mình đứng bên kia.
Không phải trong gương, không phải một bức ảnh phản chiếu qua lớp kính. Đó là tôi - một phiên bản khác, sống động đến từng đường nét.
Hắn đứng ngay trước ngưỡng cửa, quan sát tôi bằng ánh mắt mà tôi vẫn hay nhìn người khác. Sự bình thản đáng sợ toát ra từ hắn, như thể chuyện này đã được định sẵn từ lâu. Tôi không thể rời mắt khỏi hắn - khỏi chính mình.
Mọi thứ trên người hắn đều quen thuộc đến rợn người. Mái tóc đen hơi rối, chiếc áo sơ mi màu xanh than với hàng cúc lệch nhẹ một bên, đôi giày đã hơi sờn ở mũi - chẳng khác gì bộ đồ tôi đang mặc. Nhưng có một thứ… không giống.
Biểu cảm.
Hắn không ngạc nhiên. Không có lấy một chút bối rối hay sợ hãi như tôi lúc này. Hắn nhìn tôi như thể đã chờ giây phút này từ rất lâu, như thể tôi đáng lẽ phải biết hắn sẽ xuất hiện.
Tôi nuốt khan, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Anh là ai?”

Hắn nghiêng đầu, như thể câu hỏi đó thừa thãi. “Anh biết rồi còn gì.”
Cổ họng tôi nghẹn lại. Đúng, tôi biết. Nhưng tôi không muốn thừa nhận.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu - phải chăng đây chỉ là một cơn mơ? Nhưng không, cảm giác chân thực đến mức tôi có thể nghe rõ nhịp tim mình dồn dập trong lồng ngực, có thể cảm nhận mồ hôi lạnh đang rịn ra sau gáy.
Tôi lùi lại một bước.
Hắn bước lên một bước.
“Tại sao anh ở đây?” Tôi hỏi, cố gắng không để giọng mình run rẩy.
Một nụ cười thoáng hiện trên môi hắn - nụ cười tôi vẫn hay dùng khi nắm chắc điều gì đó trong tay. “Vậy ra anh vẫn chưa nhớ ra.”
Nhớ ra? Nhớ điều gì?
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi không hiểu hắn đang nói gì, nhưng tận sâu bên trong, có thứ gì đó đang quặn lên, như thể tôi đã bỏ quên một mảnh ký ức quan trọng.
“Tôi không hiểu.” Tôi nói, dù chính tôi cũng không tin vào điều đó.
Hắn im lặng, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi. Rồi chậm rãi, hắn quay người, chỉ vào khoảng không phía sau mình - nơi lẽ ra phải là hành lang quen thuộc của tòa nhà tôi sống. Nhưng bây giờ… không còn gì cả. Thứ tôi thấy không phải bức tường trắng cùng những cánh cửa khép hờ. Cũng không phải ánh đèn vàng nhàn nhạt của dãy hành lang chung cư. Mà là một không gian mơ hồ, méo mó, như thể thế giới ở đó chưa hoàn toàn định hình.
“Đây là đâu?” Tôi lắp bắp.
Hắn không trả lời. Hắn chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt chờ đợi.
Như thể tôi phải tự tìm ra câu trả lời.
Tôi cố gắng nhớ lại. Sáng nay, tôi rời khỏi căn hộ, như mọi ngày. Tôi pha một tách cà phê, lật giở vài trang báo, mặc bộ đồ quen thuộc rồi đi làm. Nhưng… tôi có nhớ lúc quay về không? Có nhớ khoảnh khắc đặt tay lên nắm cửa, tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ cổ tay và bước vào không?
Không.
Tôi không nhớ.
Tim tôi đập mạnh. Một cơn hoảng loạn dâng lên trong lòng.
Hắn thấy tôi im lặng, chỉ khẽ thở dài. “Đó là lý do anh thấy tôi.”
Tôi nhìn hắn chằm chằm. “Anh là gì?”
“Anh.” Hắn đáp. “Nhưng không phải anh bây giờ.”
Tôi siết chặt nắm tay. “Ý anh là sao?”
Hắn chậm rãi tiến lại gần. “Có những chuyện đã xảy ra, nhưng anh không nhớ. Có những quyết định anh đã đưa ra, nhưng anh không nhận thức được. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại, như một vòng xoáy không hồi kết… và lần nào anh cũng chọn sai.”
Hắn dừng lại, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn chưa đầy một cánh tay.
“Nhưng lần này,” hắn thì thầm, “anh có cơ hội để chọn lại.”
Tôi nhìn hắn - nhìn chính mình. Hơi thở tôi gấp gáp, đầu óc quay cuồng. Tôi không hiểu hết những gì hắn nói, nhưng tôi biết một điều: Đây không phải một giấc mơ. Đây là thực tại, là một ngã rẽ mà tôi không hề hay biết mình đã đi qua.
“Anh phải chọn,” hắn nói. “Hoặc bước qua cánh cửa này, hoặc đóng nó lại.”
Tôi nhìn vào mắt hắn - đôi mắt của chính mình. Và tôi hiểu, nếu tôi đóng cửa lại, tôi sẽ tiếp tục sống cuộc sống của mình, tiếp tục quên đi tất cả. Nhưng nếu tôi bước qua… tôi sẽ đối diện với sự thật.
Tôi không biết sự thật đó là gì.
Nhưng tôi biết một điều: Tôi đã từng làm điều này trước đây.
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Rồi tôi bước qua cánh cửa.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Người Từng Hứa Mãi Bên Tôi Giờ Đang Bên Ai | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






