Phát thanh xúc cảm của bạn !

‘Hôm nào gặp nhau đi’, vậy là đến ‘hôm nào’

2019-05-12 00:35

Tác giả: Lam


blogradio.vn - Vậy mà đôi khi giữa dòng đời hối hả, vô tình chạm mặt nhau, người ta vẫn vui vẻ bắt chuyện, vẫn kết thúc câu chuyện bằng một lời hứa như thể là xã giao: "Hôm nào mình cafe nhé!". Ừ, mình đợi mãi, mà có thấy người ta đề cập đến cái "Hôm nào" đâu... Thực sự thì đã nói ra, hãy chắc là sẽ làm được. Chứ đừng nói rồi để đấy, bởi sẽ có người chờ đợi câu nói ấy thành hiện thực. Tin tôi đi, đời luôn có một số người như vậy.

***

Nhiều lần đọc sách, đọc báo, lướt web, người ta hay nói lên cấp hai thì mất đi mối liên hệ với bạn bè cấp một, lên cấp ba thì không thân mấy với bạn bè cấp hai, còn lên đại học thì bạn bè cũng chẳng còn nhiều nữa. Cứ vậy đến khi ra trường, sợ rằng mỗi đứa muôn nơi, cuối cùng chỉ còn lại mình mình. Qua từng năm tháng, số bạn bè tăng lên đáng kể, nhưng cũng giảm đi nhiều lắm. Mỗi một người bước vào cuộc đời mình là chắc chắn sẽ có một số người khác rời khỏi đó.

Mình ngồi đếm số người lần lượt đi qua cuộc sống của mình, lòng bình thản chứ chẳng còn giông bão. Ừ thì, đơn giản thôi, con người cần chấp nhận những điều tất yếu...

Một khoảnh khắc nào đó, ký ức về những kỷ niệm cũ chợt ùa về, khiến mình thấy nhớ, nhớ da diết, nỗi nhớ ghim sâu vào tim. Lúc đó, chỉ ước mình nhắn một tin "Hôm nay gặp nhau đi" là mọi người sẽ đồng loạt trả lời "Ừ". Vậy mà khi nhắn xong, hai từ "Đã xem" lại khiến mình không khỏi chạnh lòng.

Là vì người ta quá bận rộn, hay người ta không còn muốn có mối liên hệ gì với một người bạn cũ nữa?

Vậy mà đôi khi giữa dòng đời hối hả, vô tình chạm mặt nhau, người ta vẫn vui vẻ bắt chuyện, vẫn kết thúc câu chuyện bằng một lời hứa như thể là xã giao: "Hôm nào mình cafe nhé!". Ừ, mình đợi mãi, mà có thấy người ta đề cập đến cái "Hôm nào" đâu...

Thực sự thì đã nói ra, hãy chắc là sẽ làm được. Chứ đừng nói rồi để đấy, bởi sẽ có người chờ đợi câu nói ấy thành hiện thực. Tin tôi đi, đời luôn có một số người như vậy.

Thực sự thì rất buồn nếu người bạn cũ chợt buông lời hò hẹn "Hôm nào" nhưng cuối cùng họ lại vô tình (cũng có thể là cố tình) quên đi mất. Cứ nói nhiều lời "Hôm nào" nhưng chẳng thực hiện được thì nó cũng là vô nghĩa. Không chỉ vô nghĩa, mà còn khiến một số con người cảm thấy tổn thương.

Không phải tổn thương vì người nói nhưng không làm, mà tổn thương vì sao ngày ấy chúng ta gọi nhau một câu í ới là cả đám có mặt, còn bây giờ dùng hàng trăm, hàng ngàn cách cũng không tụ hội được đầy đủ những con người thuở xưa ấy. Thời gian đủ khiến lòng người lạnh đi sao?

"Hôm nào", nhiều lúc mình cũng trăn trở nghĩ, nó ám chỉ một ngày nào đó, một ngày đẹp trời, cũng có thể là một ngày u ám; một ngày mai, cũng có thể là ngày kia, ngày kia nữa. Chứ tuyệt đối không phải là hiện tại. Vì nếu thực sự muốn gặp nhau ngay, người đã không buông lời "Hôm nào" để đó.

"Hôm nào", tựa như chỉ là câu nói khi mà người ta muốn kết thúc câu chuyện mỗi lần gặp bạn cũ, tựa như một lời yếu ớt không chắc chắn, muốn vội qua mau chứ chẳng níu lại làm gì.

Mình chợt nhớ mấy người bạn cũ có lấy lí do bao biện vì sao cái ngày "Hôm nào" mãi chẳng đến. Họ nói họ bận rộn nhiều lắm, họ phải quan tâm nhiều thứ lắm, họ có nhiều nghĩ suy và mỏi mệt lắm... Ừ, cuộc đời ai chả phải bận rộn, nghĩ suy và mỏi mệt? Nhưng quan trọng là nếu họ muốn gặp mình, đơn giản là một cuộc gặp mặt hàn huyên chuyện cũ, thì họ sẽ trở nên bận tâm với điều đó chứ không phải là hời hợt hay lấy lí do trốn tránh mãi. Điều cốt yếu ở đây là họ có muốn hay không thôi, nếu muốn thì bận rộn đến mấy, họ cũng sẽ sắp xếp khoảng thời gian eo hẹp đủ cho một khoảng trống nhỏ dành cho mấy người bạn cũ. Hoặc là vốn dĩ họ bận thật, hoặc là bởi tâm họ đã hết tình.

Đôi khi thời gian qua đi khiến con người ta không muốn nhìn mặt nhau nữa. Mặc dù vẫn luôn nói rằng chỉ muốn trở về ngày xưa đó, nhưng hiện tại họ lại đi ngược với điều họ mong muốn. Và vốn dĩ mình cũng không bao giờ hiểu được liệu lí do họ nói ra là có thật lòng hay không. Vì thế, mình cũng khắc khoải, băn khoăn và trăn trở nhiều về những câu hẹn "Hôm nào". Vì mình sợ, người thất hẹn trước lại là người mình mong ngóng được gặp gỡ thêm một lần.

Và đôi khi cảm giác thất vọng đến từ người mà ta nghĩ rằng ta với họ vẫn tin tưởng và tốt với nhau như xưa. Cho đến một ngày cả ta và họ đều đổi thay, chỉ riêng ta vẫn mong níu giữ, còn riêng họ đã mải đi xa...

"Hôm nào" sẽ là lời ngọt ngào nếu "Hôm nào" là ngày mai, còn là lời hư vô nếu "Hôm nào" là không gì cả... Vậy thôi, nếu người ta có lòng, hai chữ "Hôm nào" của người ta cũng quan trọng như việc mình giữ gìn thật kỹ ký ức cũ vậy!

Lại nhớ đến cuộc hội thoại nho nhỏ và vẩn vơ...

"Hôm nay mình đi trà sữa đi."

"Ừ, cũng may là không phải hôm nào."

© Lam – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ước gì mình đừng lớn nữa

Lam

Tôi vốn không thích ồn ào và những vòng xoáy luẩn quẩn. Nhưng mọi thứ trên đời này cứ cuốn tôi vào những điều đó, kể cả con người. Bởi vậy tôi mới thích viết...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tầm quan trọng của giáo dục

Tầm quan trọng của giáo dục

Mỗi một hành động mà ta làm với con trẻ khi ở độ tuổi này đều rất quang trọng, nó ảnh hưởng trực tiếp đến tiềm thức của mỗi đứa trẻ. Chúng có thể không nói ra được, nhưng mỗi sự việc mà chúng thấy đều được khắc sâu trong tiềm thức của chúng.

Thời gian không chờ đợi ai

Thời gian không chờ đợi ai

Thời gian có thể là vô hạn, nhưng bản thân bạn là hữu hạn, sai lầm lớn nhất của một đời người là nghĩ mình “có được” thời gian và “vẫn còn” thời gian, bản thân nhiều khi đã lãng phí thời gian cho những việc vô bổ, thời gian cũng chẳng vì ai mà chậm lại bất cứ lúc nào.

Rừng Thiêng

Rừng Thiêng

Cuộc sống dân làng quanh nơi ông Biền sinh sống trở nên đỡ khổ hơn sau chuyến tìm trầm thắng lớn, nhưng trong vòng hai tháng kể từ khi trầm được mang về, trong làng đã có hai người chết

Chúng ta vẫn là bạn tốt nhé, người yêu cũ

Chúng ta vẫn là bạn tốt nhé, người yêu cũ

Có lúc anh trêu em rằng “Biết đâu mình chia tay cả chục năm rồi lấy nhau không nhỉ?", em cũng vẫn có niềm tin vào điều đó, em cười vẫn không dám nói gì thêm. Bây giờ chúng ta ở hai đất nước khác nhau rồi, em cũng mong anh tìm được một nửa của mình thật trọn vẹn, chúng ta vẫn là bạn tốt như vậy anh nhé - người yêu cũ.

5 lưu ý để đa nhiệm không kiệt sức

5 lưu ý để đa nhiệm không kiệt sức

Kể từ sau khi đại dịch nổ ra kéo theo những bấp bênh về tài chính, nhiều người chọn làm hai công việc cùng một lúc để đa dạng nguồn thu nhập, nhỡ bị cắt giảm chỗ này thì vẫn còn chỗ kia bù đắp. Thế nhưng, đảm nhận cùng một lúc hai công việc đòi hỏi bạn cần trang bị nhiều kĩ năng. Dưới đây là một số lưu ý cần nằm lòng để có thể đa nhiệm hiệu quả mà không kiệt sức.

Em hãy là tia nắng

Em hãy là tia nắng

Em hãy là tia nắng Xóa tan những đêm đen Dịu đôi mắt đỏ hoen Trong cơn mơ tôi buồn.

5 kiểu đuôi mắt đọc vị vận mệnh phụ nữ chuẩn không cãi

5 kiểu đuôi mắt đọc vị vận mệnh phụ nữ chuẩn không cãi

Trong nhân tướng học, bất cứ nét tướng nào cũng có thể nói lên cuộc sống, tính cách, số phận của một người.

Chúng ta đều là những kẻ thất hứa

Chúng ta đều là những kẻ thất hứa

Cuối cùng cũng đến năm nay, em đã trở về rồi, cảm xúc của em giờ đã được lành lại, dẫu vết thương lòng vẫn còn sâu, em vẫn không thể quên anh đi được.

Tạm biệt anh, chàng trai năm 20 em từng yêu

Tạm biệt anh, chàng trai năm 20 em từng yêu

Cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu một người, cảm ơn anh cũng cho em biết thế nào là quên đi một người. Cảm ơn vì đã dạy em biết cách mạnh mẽ hơn. Tạm biệt anh, chàng trai năm 20 em từng yêu.

Những nỗi niềm xa quê

Những nỗi niềm xa quê

Muốn về quê nhưng còn biết bao nhiêu hoài bão còn phía trước, biết bao nhiêu chi phí cho cuộc sống còn phía trước nên phải quyết tâm bám trụ nơi này, tôi phải cố gắng từng ngày để không phải biến mình trở thành một người chỉ biết hì hục mỗi ngày kiếm cơm.

back to top