Hãy để lòng bình yên sau những yêu thương đã xa
2015-06-22 01:16
Tác giả:
blogradio.vn – Những yêu thương ấy, đã từng làm ta tiếc nuối, đã từng làm ta chơi vơi. Chỉ là những ngày còn trẻ đó, những suy nghĩ ngây thơ non nớt khiến ta bỏ lỡ một phút xúc cảm thôi mà. Bởi thế, hãy để lòng bình yên sau những yêu thương đã xa.
Ngày đó, khi tôi 20 tuổi, có một chàng trai ở ký túc xá thường đợi tôi ở hành lang giảng đường. Anh vẫn cứ đứng đấy, đợi tiếng chuông reo vang báo hiệu tan lớp, rồi dịu dàng đi bên tôi đến bến xe bus, và chờ đến khi tôi lên xe mới rời đi.
Ngày đó, khi tôi 20 tuổi, có một chàng trai ở ký túc xá thường chờ tôi mỗi buổi trưa nơi căng tin, ân cần ngồi bên tôi chung một bàn ăn. Tôi có thói quen ăn chậm, thường thấy người đó ăn xong một suất cơm, sẽ nhẹ nhàng đi lấy thêm một suất nữa, ăn cùng tôi đến lúc cả hai cùng ăn xong.
Chỉ là những ngày trẻ đó, với những suy nghĩ ngây thơ non nớt tôi cứ ngỡ anh chờ tôi vì tiện đường tới hiệu sách, cứ ngỡ anh ăn chưa đủ no, cứ ngỡ anh có rất nhiều lúc rảnh…
Chỉ là khi thanh xuân gõ cửa, trong lòng người con gái thường buồn vui vu vơ, với mọi chuyện đều không để tâm nhiều. Đến lúc hiểu ra thì người đã vội vã xa, thanh xuân đã trôi dạt đi mải miết.
Nếu như có thể quay ngược thời gian, tôi vẫn muốn được bước chân chầm chậm trở lại những tháng năm còn trẻ dại, cùng buồn, cùng vui, cùng khóc, cùng cười với anh, rồi hỏi “Em đã từng là người con gái như thế nào trong mắt anh?”. Đôi lúc co ro đi trên những con đường lạnh buốt sau giờ tan làm, thấy bóng dáng nhỏ bé in dưới góc đèn đường, mọi chuyện buồn cứ thế ùa về.
Ừ thì tôi đó, người đó, những ngày trẻ dịu dàng đó, giờ chỉ còn lại là những xót xa lẫn thiết tha. Tôi đã từng thầm trách anh “Tại sao không ở bên cạnh lâu hơn, tại sao không cố gắng kiên trì thêm một thời gian nữa. Ngày đó tại sao chúng ta cứ im lặng đi bên đời nhau, rồi lại lặng lẽ bước qua đời nhau như thế ?”.

“Rồi chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc
Để một dòng sông lơ đãng trôi qua”.
Giữa mênh mông cuộc đời, gió vẫn thổi, lá vẫn xanh. Người ta đôi khi chẳng thể thấy khó khăn mà mỏi chân chùn bước, thấy lòng buồn mà òa khóc cho thỏa lòng, chẳng thể thấy cô đơn mà vội vã tìm một bờ vai gửi gắm. Cứ bước một mình, bình thản, yên an. Tôi vẫn giữ thói quen ngồi thu chân trên chiếc ghế sô pha, lặng nghe tiếng mưa ngoài hiên tí tách, ngắm những giọt mưa rơi xuống chấn song cửa sổ, thấm vào thớ gỗ xanh. Cứ thế, từng giọt mưa đều đặn rơi, lăn xuống rồi biến mất, chỉ để lại một màu thẫm rơi vào trong đáy mắt. Cũng giống như những ngăn khóa thanh xuân ngày nào nay cũng nhạt nhòa đi, chỉ còn lại đôi lúc một chút gì luyến lưu, tiếc nhớ, một chút dịu dàng mỏng manh rất đỗi thương yêu.
Thứ tình cảm ngày ấy tinh khôi.
Đó là tiếng trái tim đôi lúc xao xuyến.
Dịu dàng.
Như chiếc lá giữa mây trời hối hả bay
Như giọt nước giữa biển khơi mải miết trôi.
Như cánh diều no gió.
Dội vào tiềm thức, dạt vào hoài niệm.
Tôi vì thế mà không muốn quên anh, không muốn quên quá khứ, tôi chọn cho mình cách cứ gói ghém những tháng ngày đã xa ấy vào trong tim rồi đôi khi nhớ lại, bởi vốn dĩ “từ bỏ thanh xuân luôn luôn là điều khó khăn nhất.”

Những chiều cuối tuần, tôi vẫn thường đi bộ dưới những hàng cây, nghe tiếng gió hát trên đầu. Rồi chọn một quán nhỏ phía sâu trong ngõ vắng, tới một chỗ ngồi quen, nâng niu một ly trà hoa thơm. Nhâm nhi từng chút một, đôi lúc hướng ánh mắt ra phía con đường ngoài kia như đang trải rộng ra thênh thang. Để nỗi buồn rơi xuống. Ngày càng dài, tôi càng muốn gói ghém những ưu tư buông trôi về phía cũ.
Để mỗi sáng thức dậy, kéo tấm rèm cửa màu bạc, thấy những tia nắng ấm áp ngoài ban công như vội vã ùa căn phòng nhỏ, phía xa xa những bông hoa tigôn lất phất bay, nhắm mắt lại thấy cuộc đời hóa ra êm dịu vậy.
Không phải cứ một mình là cô độc. Một mình – không dựa dẫm, không tổn thương, không ràng uộc. Tôi chợt nghĩ về một bờ vai ấm cho riêng mình mai đây, đủ nhẹ nhàng và yên an để dựa vào trong những ngày như thế này, để thấy mình đang sống vốn dĩ rất tốt.
Rồi cứ thế mỗi ngày. Thức dậy ăn một bữa sáng giản đơn, tô một chút phấn hồng lên gò má, một màu son đỏ lên làn môi, mặc một bộ đồ xinh, vui vẻ đi đến chỗ làm, chuyên tâm với công việc mình yêu thích. Có lúc rảng rang, dành chút thời gian tới một vài hiệu sách, chọn một vài cuốn mình yêu. Có một cô bạn thân để nũng nịu mỗi lúc tan làm, cùng nhau mua sắm, cùng nhau mặc tạp dề vào bếp nấu những món ngon rồi cuộn tròn trong tấm chăn thủ thỉ chuyện vui buồn. Đôi khi mệt mỏi bỗng dưng sợ hãi mất mát, muốn buông bỏ mọi thứ, tôi bắt chuyến xe xa trở về nhà. Con đường về nhà bao giờ cũng mang lại một cảm giác yên tâm, nhẹ lòng, bình thản vô cùng.
Bản thân mỗi cô gái vốn dĩ đều có thể để mọi chuyện trôi qua dịu dàng. Hãy cứ để lòng ngát hương hoa và ngập nắng bình mình.
© Trang Ami – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.


