Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hà Nội đêm mùa đông

2015-12-04 09:32

Tác giả:


blogradio.vn - Tình đầu chỉ là tình để nhớ. Bây giờ trong lòng cũng đã thanh thản nghĩ lại những chuyện đã qua, em chợt hiểu rằng, có những thứ buộc phải thế, chỉ có thể chấp nhận chứ không thể đổi thay. Đông lạnh kéo về, hết nắng ấm thì cũng là lúc phải tập quen với giá lạnh. Bởi em biết, ai rồi cũng khác, ai rồi cũng tìm cho mình một lối đi riêng như yêu thương chưa bao giờ là mãi mãi.

***

Vốn đã được dự báo trước, nhưng vẫn có chút gì đó bâng khuâng khi đông đến...

Cái lạnh đầu mùa không quá khắc nghiệt nhưng lại làm cho một người đang cô đơn như em ngại để mình phải gặp lạnh, trong khi có người mong chờ đông đến như trẻ con ngóng được tắm mưa. Gió nhè nhẹ thổi qua làm cho đôi tay buốt giá, từng đợt như đang len lỏi vào từng vết nứt trong tim, xoáy vào lòng những nỗi niềm mà ngay cả bản thân cũng không thể một lần tự giải đáp. Một cảm giác trống rỗng, mơ hồ...

Trước đây, em thích nhất là khi đông về. Cảm giác được anh nắm tay thật chặt băng qua từng góc phố, từng quán vắng bên đường sao thấy tim mình ấm áp và bình yên lạ. Em vẫn luôn nói em chẳng sợ mùa đông, vì em đã có anh bên cạnh che chở, cùng em vượt qua lạnh giá. Ngày ấy em không quan tâm nhiều, chỉ cần được bên anh, được sánh bước cùng anh thì mỗi ngày trôi qua với em đã thật ý nghĩa.

Hai tâm hồn đồng điệu, em luôn nghĩ như thế, chẳng có gì chia cách được đôi ta. Cả anh và em và anh rất yêu nhạc Trịnh. Tình yêu ngày ấy cũng như những nốt nhạc, rất đơn giản, rất êm đềm. Ta có thể đi bên nhau cả ngày và cùng nhau nghe nhạc Trịnh. Anh còn nhớ trên chuyến xe bus 32, em tựa vai anh cùng nghe “Hà Nội đêm mùa đông’’. Lúc đó, em ngủ quên nhưng anh lại không đánh thức em dậy. Hậu quả là chuyến xe cuối cùng đã đến bến cuối cùng, anh và em phải đi bộ quay lại. Em hỏi sao anh không gọi em, anh cười, khẽ xoa đầu em, cúi xuống nói nhỏ: “Là anh chỉ muốn cõng em thôi mà’’. Trên đường về, anh vùa đi vừa hát cho em nghe. Đến tận bây giờ, những câu hát em vẫn nhớ như in:

“Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mưa

Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc”.



Anh bây giờ nơi đó có biết, Hà Nội đang mưa? Chưa bao giờ mưa lại buồn đến vậy trong ngày anh nói lời chia tay. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân, bao mộng mơ bỗng vỡ tan tành. “Anh xin lỗi nhưng bên em anh không còn cảm giác yêu, anh không muốn lừa dối em. Chúng ta chỉ nên là bạn”. Chẳng hiểu sao khi nghe câu đó, em nín lặng không thể rơi một giọt nước mắt nào, nhưng không đồng nghĩa với đó là em không đau khổ. Chữ “duyên” có lúc lại duyên đến bật cười, rồi lại chẳng là gì nữa của nhau. Em biết, để yêu một người chỉ cần có chữ “duyên” là đủ, nhưng để bên ai đó thì cần cố gắng rất nhiều vì một người không thể làm nên hạnh phúc.

“Đang đi đường trời bỗng đổ cơn mưa

Từng kỉ niệm ùa về như ngày ấy

Chiếc ô trên tay, anh cầm vẫn vậy

Chạy đến nhẹ nhàng che từng hạt cho em.

Đôi mắt thơ ngây nhìn khuôn mặt lấm lem

Em nũng nịu sao anh về muộn thế?

Anh lặng lẽ xoa đầu em nói nhẹ

Anh phải đi làm, xin em chớ giận anh.

Đôi mắt đen bỗng từng hạt long lanh

Sao em thấy trong lòng mình thắt lại

Có phải không em là người khờ dại

Anh đi rồi mới tha thiết nhớ mong.’’

Ha Noi đêm đông

Tình đầu chỉ là tình để nhớ. Bây giờ trong lòng cũng đã thanh thản nghĩ lại những chuyện đã qua, em chợt hiểu rằng, có những thứ buộc phải thế, chỉ có thể chấp nhận chứ không thể đổi thay. Vẫn thấp thoáng trong tim chút đau nhói, tiếc nuối mỗi lần nhớ lại nhưng em không cho phép mình yếu đuối. Đông lạnh kéo về, hết nắng ấm thì cũng là lúc phải tập quen với giá lạnh. Bởi em biết, ai rồi cũng khác, ai rồi cũng tìm cho mình một lối đi riêng như yêu thương chưa bao giờ là mãi mãi. Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải tự mình trả lại những thứ vốn không thể thuộc về, và có phải đơn giản là chúng ta vốn không thuộc về nhau? Phải chăng thời gian qua em đã cố chấp, không chịu buông bỏ, nên mãi mang trong lòng những buồn phiền? ‘’Điều chớ trêu nhất của tình yêu là ta lại thường để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại, hay cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi.’’ Em nên từ bỏ anh, đúng vậy, em biết, chỉ có như vậy những tổn thương trong lòng mới dứt. Điều đó em đáng ra phải làm từ lâu rồi. Em đã yêu anh chân thành, nhưng em cũng nên yêu chính bản thân mình.

Cuộc đời có chờ đợi ai, em phải mạnh mẽ và em sẽ mạnh mẽ!

© Phạm Thị Bích Ngọc – blogradio.vn

Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.

viết cho người tôi yêu
 Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

back to top