Gọi tên của anh là Nắng
2013-09-22 15:49
Tác giả:
Dẫu biết trước sẽ chẳng thể nào cùng tay nắm tay
Vậy mà sao yêu thương vẫn đong đầy...
Tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, truyền qua sợi dây nhỏ gắn vào earphone, rồi từ từ vọng vào đầu óc rối rắm của cô. Một giọt nước mắt mặn và chát khẽ lăn xuống gò má hanh hao, chỉ duy nhất một giọt thôi. Có phải cô đã khóc? Không một tiếng thút thít, chẳng có một tiếng nấc, lại càng không xuất hiện một âm thanh nào dữ dội ngoại trừ một âm thanh dấy nhẹ lên khi giọt nước rơi nhanh xuống và va chạm với nền nhà lạnh buốt.
Trời mưa suốt từ sáng tới giờ không ngớt. Những hạt mưa long lanh cố bám víu vào tấm kiếng của sổ trong vô vọng. Mưa của tháng tám có đôi chút trầm lắng và nặng nề. Mưa của tháng tám bất ngờ đến rồi cũng bất ngờ ra đi không lời tạm biệt. Mưa là vậy đấy! Mưa luôn lãng mạn với những cặp tình nhân, mưa tuyệt vời biết bao với tuổi thơ của những đứa bé ngây ngô, mưa thú vị lắm khi làm nên thơ cho một nhà đam mê trữ tình, nhưng mưa đâu biết mưa buồn lắm cho những trái tim tưởng nguyên vẹn mà vỡ ra từng mảnh. Thôi thì mưa cư rơi đi bởi sau màn mưa nào ai có biết một người con gái yếu đuối có nhiều tâm sự. Cô vẫn phủ nhận, cô vẫn cho rằng mình mạnh mẽ. Không phải cô khóc, chỉ là giai điệu lắng đọng cùng tiếng mưa buồn khiến cảm xúc trong cô dâng trào mà thôi. Vậy thì cô cứ tự dối người, dối lòng đi, nếu điều đó làm cô hạnh phúc. Mưa vẫn dai dẳng đổ xuống. Mưa – lạnh và vô tình.

Nếu một tia nắng mà có tính cách của mưa thì sao nhỉ?... Cô vẫn luôn ở bên cạnh và hứng lấy tia nắng ấy mỗi ngày.
- Sao trầm tư vậy chàng Nắng? – Cô cười tươi, vỗ nhẹ vào vai anh và chìa li cà phê đang sóng sánh trên tay về phía ấy.
Anh đón lấy li cà phê nóng tỏa hương thơm từ tay cô, nhấp một ngụm rồi khẽ cười:
- Hôm nay không có nắng, chỉ có vị đắng thôi, bé Ngốc ạ!
Anh đứng dậy thở một hơi dài rồi đi thẳng về cánh cửa kiếng. Bóng hình anh dần mất hút trong dòng người xa lạ. Anh bỏ đi để lại cô một mình với câu nói khó hiểu. Cô và anh quen nhau chính tại nơi đây, một quán cà phê có cái tên ngồ ngộ: “ Café Ngốc”. Có lẽ chính cái tên dễ thương và ngộ ngồ ấy đã cho cô cái duyên được ở bên cạnh anh. Đến bây giờ hai người đã trở thành một đôi bạn thân luôn cùng chia sẻ buồn vui với nhau. Bạn thân – với anh có lẽ là ranh giới ấy.
Cô thích gọi anh là Nắng bởi khi gần bên anh, cô cảm thấy rất ấm áp và bình yên. Nắng làm cho con người ta thêm yêu cuộc sống này hơn, Nắng rót vào tâm hồn người những điều rất đỗi đẹp đẽ và Nắng luôn vô tư chạy nhảy theo ý thích của mình. Nắng có biết đôi lúc vì chính cái sự vô tư của mình mà Nắng hắt lên những tia lửa rực khiến trái tim của một người đang ấm cháy lên trong đau đớn. Nắng thế đấy! Nắng hệt như mưa chẳng khác gì. Nắng vô tư, vô tình và lạnh lùng, nhưng cô vẫn cứ yêu Nắng. Cô cũng chẳng biết vì sao, cô chỉ biết cô hạnh phúc mỗi khi được ở cùng Nắng.
Cô lau lại những vết bẩn của cà phê mà khách vô tình làm đổ rồi treo tấm bảng con có dòng chữ “Closed” rồi vội vàng đến sân bay. “ Hôm này mày sẽ được gặp lại chủ nhân của mày đấy!” Cô ngoái đầu nhìn căn nhà gỗ thơm mùi cà phê đứng lặng bên góc đường.
Cô rút điện thoại từ trong túi ra và nhấn mạnh vào số 1. Số của Nắng hiện ra trên màn hình sáng bóng. Cô áp điện thoại vào tai, vừa đi vừa líu lo theo giai điệu vui vẻ của bài nhạc chờ.
- Gọi gì đấy Ngốc? - giọng ngái ngủ của anh vang lên truyền qua tai cô.
- Giờ này mà anh còn ngủ sao?
- Không ngủ thì làm gì hả bà già Ngốc?
- Đừng nói là anh quên hôm nay ai về nha?
- Ý em nói là May đó hả?
- Chứ ai nữa. Vậy mà cũng hỏi. Anh thay đồ rồi ra sân bay đi, em đang tới đó.
- Em đi một mình đi, anh không thích nhìn thấy bà chằn ấy.
- Nè, anh có biết May phải khổ sở thế nào mới xin được về đây không hả ? Thay đồ và đến đây nhanh. Nếu không thì em cho anh biết tay đó.
- Được rồi, anh sẽ đến mà. Em đang chuyển sang là bà thím lắm chuyện chứ không phải bà già Ngốc nữa đâu.
Cô mỉm cười rồi bước đi trong hương gió nhẹ ngày thu. Cách đây một năm, May là chủ của “Cafe Ngốc” nhưng vì bố mẹ ép May phải đi du học nên May mới phải giao lại tiệm cà phê nhỏ này cho cô. Mấy hôm nay May được nghỉ, nhân cơ hội hiếm có này May mới xin bố mẹ cho phép mình về Việt Nam thăm lại họ hàng và gặp lại anh. Có một chuyện khiến cô khổ tâm và buồn lòng lắm. Cô yêu anh nhưng May cũng yêu anh và anh cũng yêu May. Mặc dù hay cãi cọ với nhau, mặc dù hai người chỉ nhìn thấy nhau qua mạng và trao cho nhau những lời yêu thương cũng qua mạng nhưng tình yêu của họ nồng cháy và mãnh liệt lắm. Đã bao đêm nước mắt cô rơi vì anh, đã bao đêm cô buồn vì tình yêu muộn màng của mình. Đã bao lần cô buông tay, đã bao lần cô muốn ra đi nhưng sức mạnh của tình yêu lớn quá, cô không cưỡng lại được. Dòng máu mang tên “Nắng” chảy trong tim cô từng ngày, từng ngày và ngày qua ngày, dòng máu ẩy chảy mạnh hơn, lớn hơn, dường như không gì có thể khiến nó ngừng chảy được. Chuyện cứ như vậy, rồi cũng chẳng biết sẽ trôi về đâu.

Anh đến rồi. Nhìn anh từ xa sao đẹp đến thế! Đôi mắt không to, không xâu và không sắc nhưng lại thu hút người nhìn đến từng centimet. Chiếc mũi dọc dừa thẳng tặp chạy trên khuôn mặt chữ điền của anh. Cái miệng thì lúc nào cũng cong lên với mọi người. Lúc anh cười trông anh đáng yêu lắm!
Bất chợt anh ngẩng mặt lên và ánh nhìn ấy chiếu thẳng vào cô:
- Này Ngốc, yêu anh hay sao mà nhìn hoài thế?
Cô giật mình đưa ánh mắt nhìn về phía khác, cố tình né tránh ánh mắt hút hồn của anh:
- Em đâu có điên. Đừng có tưởng bở nha anh trai.
Anh cười khoái chí rồi vặn lại cô:
- Ngốc của anh cao giá thế cơ đấy.
Cô lườm anh một cái sắc lẹm rồi bước nhanh đến cửa ra tìm May. “Ngốc của anh” Nếu câu nói ấy của anh là thật thì hay biết mấy. Từng giờ, từng phút, thậm chí là từng giây cô luôn mong anh sẽ nói với cô những câu như vậy. Ừ thì anh đã nói, anh nói cô là của anh nhưng đáng tiếc câu nói ấy chỉ là một câu nói đùa vô tư của anh.
- Ngốc, ở đây này. – Tiếng kêu của May cắt đứt dòng suy nghĩ lan man của cô.
Cô cố gượng cười thật tươi chạy đến ôm lấy cô bạn thân của mình. Cô và May tíu tít trò chuyện mà quên rằng họ đã bỏ quên một người.
- Nắng cũng đến đấy.
- Thôi, bà đừng lừa tui. Con người vô tâm đó mà cũng ngó ngàng đến tui sao. Còn lâu.
Cô quay lại hàng ghế chờ ban nãy, dáo dác tìm anh nhưng không thấy. Lạ quá! Xưa nay anh là người rất ít khi để bụng nhưng sao hôm nay lại giận dai như thế.
- Thôi, tụi mình đi ăn kem đi. – May kéo cô đi thật nhanh ra khỏi sân bay. Hình như có một giọt nước nóng hổi rơi xuống cánh tay cô, nhưng chủ nhân của nó không phải đôi mắt tròn bé tí của cô.
Tít! Tít! Tít! Tiếng chuông điện thoại vang lên làm náo động cả một góc nhà. Cô lướt qua màn hình: “Nắng”, cô khẽ cười rồi áp điện thoại vào tai:
- Alo!
- Ngốc à? - giọng nói của anh vẫn hệt ban sáng, buồn và có chút ngái ngủ.
- Anh lại ngủ đấy à? - cô gắt lên. Điều duy nhất cô không thích ở anh đó là lúc nào rãnh rổi anh cũng ngủ mặc cho chuyện gì đang diễn ra xung quanh.
- Ừ, chỉ một lát thôi... Ngốc này, con gái luôn ngang tàn và bướng bỉnh như vậy đúng không em? - Giọng anh trầm xuống, nhẹ nhàng hơn và có gì đó khác lạ so với thường ngày.
Cô hơi ngạc nhiên về câu hỏi của anh. Có bao giờ anh hỏi cô về những vấn đề ấy đâu. Anh dường như là một con người có rất ít tâm sự nều không bắt buộc phải nói anh luôn vui vẻ và chẳng biết buồn là gì. Cô vuốt nhẹ lên mái tóc bồng bềnh của mình, tỏ vẻ ngạc nhiên và trêu anh:
- Nắng mà cũng có lúc hỏi về con gái sao? Chẳng phải Nắng ngày nào cũng đượm trên bờ vai của các nàng đấy à?
Anh cười. Cô cảm nhận được sâu trong hơi thở toát ra từ nụ cười đó là một nỗi buồn vô tận và không có điểm dừng:
- Cũng có những ngày mưa xuống nắng đi chứ Ngốc!
Cô không đùa nữa. Có lẽ anh đang vướng phải một chuyện buồn nào đó mà cô không biết. Cô muốn biết và cô muốn chia sẻ cùng anh. Cô rất muốn:
- Anh...có chuyện gì xảy ra sao?
Im lặng. Đầu dây bên kia vẫn chưa ngắt. Cô vẫn nghe rõ từng nhịp thở của anh hòa với nhịp đập càng lúc càng nhanh của trái tim mình. Lúc này cô chỉ muốn được ở bên anh, được làm gió thổi bay đi tất cả những muộn phiền trong anh.
- May muốn chia tay với anh Ngốc à! Em giúp anh được không? Anh không thể mất May, không thể!
Cô lặng người. Cô biết phải làm sao bây giờ. Anh bảo cô giúp anh. Anh đâu biết rằng ngay cạnh anh có một cô gái luôn dõi theo anh từng giờ. Khi anh vui, cô ấy hạnh phúc. Khi anh buồn, tim cô ấy đau. Và giờ đây cũng vậy. Cô đau, đau hơn anh gấp trăm lần. Một bên là người cô yêu, một bên là người bạn thân từ thời trung học.
Cô ức lắm, tủi thân nữa. Bây giờ cô chỉ muốn lao thẳng tới nhà anh và nói ra tất cả. Nói rằng cô yêu anh, yêu ngay từ cái lần gặp đầu tiên. Nhưng không thể. Trái tim cô luôn muốn như vậy nhưng lí trí cô không cho phép.
Cô buồn, đau và hận. Lại một đêm nữa cô vì anh mà rơi nước mắt.
- Em...
- Em ngủ đi, coi như anh chưa nói gì. Chúc em ngủ ng…
Nắng khóc ư? Đúng vậy, Nắng đã khóc. Cổ họng Nắng nghẹn đi không nói thành lời. Nắng cúp máy vô tình để lọt vào tai cô một tiếng nấc không thành tiếng.
Mười hai giờ. Cô ôm đôi chân nhỏ nhắn và chỉ biết gục đầu cho những giọt nước thấm đẫm vào da thịt. Mất May anh đau khổ đến vậy sao? Còn cô, nếu mất cô thì anh sẽ như thế nào? Anh độc ác và tàn nhẫn lắm! Anh chưa bao giờ để ý đến cô dù chỉ một lần. Anh xem cô như một người bạn, một người em gái và nói một cách thô bạo hơn thì cô như cái sọt rác dự phòng của anh vậy. Lúc nào cảm thấy không vui anh lại đem cô ra để trút hết vào. Cô không thể chịu đựng được nữa. Sức chịu đựng và kiên trì của con người có hạn anh à!
Cô nhìn lại cái quán nhỏ một lúc lâu rồi bước đi trong cơn gió lạnh của mùa thu hanh hao. Những suy nghĩ , những nỗi buồn trước đây đã nặng giờ còn nặng thêm. Chúng đè nặng lên trái tim của một tình yêu đơn phương. Nó bóp nát những giận hờn, vô tư. Nó đập tan những nụ cười, những hạnh phúc của một người con gái. Sức công phá của nó tưởng chừng như còn lớn và nặng hơn một chiếc vali và một chiếc giỏ sách chứa đầy đồ đạc đang lăn đều theo bước chân của cô. Những nụ cười của anh khi bên cô, những phút giây vui đùa cùng anh, nhưng kỉ niệm thân thương của cả hai, những giọt nước mắt cô khóc vì anh, những nỗi buồn chưa bao giờ thổ lộ, những câu yêu chưa một lần dám nói... Tất cả, cô gói gém tất cả chúng lại và cất vào một ngăn kéo trong trí nhớ của mình. Cô muốn lưu giữ những khoảnh khắc, những cảm xúc chân thật và thiếng liêng nhất của mối tình đầu.
Sân ga vắng bóng người: buồn và lạnh lẽo. Hệt như lòng cô lúc này. Cứ năm phút cô lại ngoảnh đầu lại, nhìn về một phương trời xa xăm. Cô mong đợi một hình bóng lập lòe sau màn sương mỏng còn đọng lại. Chỉ mờ nhạt thôi, nhưng có lẽ không thể được. Cô lại bước đi. Tiếng còi tau dồn dập làm con tim cô cũng đập nhanh hơn. Một bước, cô tiến lên con tàu về với quê mẹ.
- Ngốc!
Cô quay đầu lại, một tia hi vọng nhỏ nhoi len lói trong tâm trí cô. Một tia hi vọng nhỏ nhoi thôi mà sao lại làm cô thất vọng đến vậy. Chẳng có gì cả, ngay một chiếc lá khô mà gió bỏ quên cũng không. Ảo ảnh, hai từ “ảo ảnh” đưa nỗi buồn của cô lên đến đỉnh điểm. Cô yêu Nắng đến mức tự tạo ra một ảo ảnh cho riêng mình. Cô yêu Nắng đến mức sẵn sàng hi sinh để đưa anh về một hạnh phúc vốn dĩ thuộc về Nắng.
Bánh tàu xình xịch lăn. Cô chọn cho mình một vị trí cạnh của sổ và lại dãi bày nỗi buồn với người bạn luôn kề cạnh bên cô – earphone. Cô không hề hối hận khi yêu anh. Vì cô biết khi đã yêu Nắng thì phải học cách chấp nhận. Cô buông tay nhưng không có nghĩa là cô từ bỏ. Cô tin rằng vào một ngày nào đó Nắng sẽ trở về, ngày đó sẽ không xa đâu. “Hãy yêu đừng do dự. Dù cho có được đáp lại hay không thì bạn hãy cứ yêu, vì biết đâu ngày mai bạn sẽ không còn cơ hội để cảm nhận cái tình cảm thiêng liêng ấy nữa”. Đó là câu nói mà cô nhớ nhất trong lần đọc một cuốn sách ở thư viện.
Người ta nói tình yêu xuất phát một chiều chỉ có sự đau khổ và chẳng bao giờ được đáp trả. Nhưng cô không nghĩ vậy. Một tình yêu đơn phương rất thú vị và cũng rất tốt đẹp nều người ấy biết cách yêu của mình như thế nào. Đời người chẳng ai biết được chữ ngờ. Bây giờ cô ra đi, cô mang theo nỗi buồn và những giọt nước mắt đắng lòng nhưng sau này khi quay trở lại có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Một giọt nước trong và lấp lánh như thủy tinh lăn dần xuống màn hình điện thoại.
Tạm biệt, Nắng – Chàng trai mang tính cách của mưa.

Giá như anh chẳng thuộc về ai
Thì tình yêu đôi ta đâu là sai
Giá như mình gặp nhau khi trước
Thì em đã đến trước một bước
Giá như tất cả những giá như có thể trở thành hiện thực thì hay biết mấy.
Nếu có một ngày ai đó hỏi em vì sao lại yêu anh, thì em sẽ trả lời:
- Vì em Ngốc nên em có quyền.
Lạ anh nhỉ, nhưng mà đúng vậy.
Vì em Ngốc nên em cho mình cái quyền yêu anh trong lặng thầm.
Vì em Ngốc nên em không cho phép lời yêu anh được thốt ra.
Vì em Ngốc nên em yêu Nắng, yêu mãnh liệt và không cần đáp trả.
Vì em Ngốc nên ngày hôm nay em yêu như chưa từng được yêu, biết đâu ngày mai cơ hội không còn mỉm cười với em.
Ngốc yêu Nắng không phải vì Nắng yêu Ngốc mà vì Ngốc yêu Nắng. Đơn giản vậy thôi Nắng à!
• Bà dự thi của Oanh Hoàng <oanh.ji@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.



