Phát thanh xúc cảm của bạn !

Góc khuất của hạnh phúc

2014-07-28 01:11

Tác giả:


Yêu 24/7 - Hạnh phúc là gì phải chăng tìm được nửa kia yêu thương rồi cùng nhau xây dựng nên một gia đình hòa thuận với những đứa trẻ đáng yêu?

***

Tôi một sinh viên 20 mươi tuổi, anh một nhân viên ngân hàng 27 tuổi, anh có thu nhập cao, một gia đình bề thế nhưng hơn tất cả là anh yêu tôi, đôi lúc chúng tôi cũng có những bất đồng cãi vã nhưng chúng tôi không bao giờ nói câu chia tay. Anh cũng rất quý mến gia đình bên tôi nên đến dịp lễ anh lại đèo tôi từ Sài Gòn về quê tôi ở Châu Đốc để thăm gia đình nào là quà cáp, bánh mứt đặc sản.

“Con nhỏ coi vậy mà có phước, không đẹp bằng ai nhà cũng chẳng giàu bằng ai, con gái lại không chịu ăn diện thế mà nó quơ đâu được một thằng ngon lành!”

Đó là lời thiên hạ nói, đôi lúc ba, mẹ hay mấy đứa em kể lại cho tôi nghe nhưng mà kệ người ta nói gì thì nói, cuộc đời ai không trải mưa nắng nhưng mưa nắng ở mỗi vùng miền khác nhau sự từng trải của mỗi con người cũng khác nhau. Người ta đâu biết hết cuộc sống của mình nói chi tới hiểu và thông cảm. Người ta chỉ nhìn thấy những gì tôi nhận được và không hề biết những gì tôi đã bỏ ra để có được những điều mà họ thấy, ngay cả ngày tôi chuẩn bị vào đại học trên thành phố cũng không ít lần nghe phải câu “Lên đó học rồi kiếm ông giám đốc nào đó về nuôi ba má mày. Dù không nói ra, dù không phải là tất cả nhưng một luật bất thành văn, những cô gái luôn được định hướng rằng người tương lai của họ phải hơn họ. Càng biết suy nghĩ tôi lại càng thấy buồn và thất vọng, xã hội tôi đang sống luôn hô hào đấu tranh vì quyền lợi của phụ nữ nhưng ăn sầu từ trong cái văn hóa, cả lối sống của con người các bậc cha mẹ là những bổn phận mà việc sinh ra là một đứa con gái bạn phải làm đó là biếp núc, cơm nước nhà cửa và con cái, không ai nói với những cô gái rằng đó là những thiên chức vì họ làm giỏi hơn đàn ông hay một lý do nào đó mà luôn là, đó là bổn phận vì họ là con gái. 

Rồi một ngày nọ chính những tư tưởng khác người ấy khiến tôi phải khó xử đó là ngày tôi nghe lời cầu hôn của người tôi yêu thương. Tôi đã không thể đưa ra câu trả lời ngay lúc đó, anh vẫn hiểu tôi rồi lại cho tôi thời gian nhưng không phải vô hạn. Ở tuổi của anh sự hối thúc từ gia đình không còn là lời dọa hỏi hay đùa cợt, sự nghiệp anh đã ổn định giờ là lúc anh cần phải có một gia đình riêng. 

Tôi tự hỏi chính bản thân mình tôi yêu anh nhưng sao lại không thể gật đầu?

Phải chăng vì lòng sĩ diện tôi không muốn bản thân mình giống những cô gái khác, chôn vùi cuộc sống vào cái góc trong nhà bếp hay một lý do nào đó khác nữa, hay vì tôi chỉ mới 20? 

Rồi tôi nghĩ đến việc từ chối, nếu một ngày nào đó tôi đến dự lễ cưới anh mà cô dâu là một ai khác tôi sẽ như thế nào? Nếu ngày nào đó anh vòng tay ai khác với lời chúc phúc của mọi người liệu rằng tôi sẽ cắn môi hối hận hay khóc thật to trước mặt bao người?
yêu

Và rồi anh vẫn không hối thúc câu trả lời từ tôi, chúng tôi vẫn bên nhau vui vẻ hẹn hò, mỗi khi đưa tôi về anh đều không một nụ hôn trán, nhìn tôi vào nhà rồi mới chịu quay đi, tôi cũng thế luôn vào rồi quay lại vẫy tay chào anh, rồi lại nhìn bóng anh khuất xa dần nhưng hôm nay mọi thứ lại quá nặng nề giống như là vĩnh biệt. Anh đi một khoảng quá xa trong con hẻm nhỏ, tôi thật ích kỉ vì không gật đầu nhưng lại muốn giữ anh bên mình, từ lúc nào đôi chân tôi đã chạy đến bên anh, anh nhìn tôi với đôi chân trần, gương mặt anh buồn trông thấy, tôi nhìn anh lời mấp máy trên môi không thành câu, anh quay lại mĩm cười, khóe môi anh cười nhưng đôi mắt lại buồn trĩu nặng, anh cõng tôi đi dọc công viên trước đường lớn.
-Khi mình lấy nhau liệu anh có cõng em như này nữa không? Em chưa thấy ba cõng mẹ lần nào.

Anh im lặng, tiếp tục đi, anh bước chậm dần rồi dừng hẳn… 

-Anh đã tự hỏi phải chăng em không thật lòng, những cô gái luôn ước mơ một đám cưới nhưng em thậm chí chưa hề nghĩ về nó, rồi anh lại tự trả lời chính mình có lẽ em chưa sẵng sàng, có lẽ vì quan niệm sống chúng ta khác nhau và cũng vì tuổi đời và sự từng trải anh quá già cỗi so với em.

Đó là lời trách móc, tôi chỉ nghĩ được thế thôi tôi không muốn trả lời ngay lúc này vì tôi biết câu trả lời của mình là gì, cũng như anh tôi phải im lặng hồi lâu…

-Nếu là lời biện hộ thì nó ắt hẳn là lời biện hộ tồi tệ nhất, em và anh khác nhau ở một điểm rất lớn, đó là dù anh không đi làm bố mẹ anh cũng sẽ cho anh một cuộc sống đầy đủ, nhưng nếu em không đi làm, nếu em lấy anh và nếu anh chịu tất cả trách nhiệm về cuộc sống của em, em đang tự hỏi nếu tất cả điều đó thành sự thật thì ai sẽ chịu trách nhiệm về cuộc sống của ba, mẹ em những người nông dân làm thuê làm mướn, những người hàng năm không có chút đồng lương hưu hay cổ tức nào cả? Em không phải một chú chim khi nhỏ được bố mẹ mớn thức ăn và khi biết bay thì vỗ cánh bay đi. Em càng không phải là một cây tầm gửi dùng tiếng yêu rồi ôm ấp giấc mộng ai đó sẽ chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình, ba, mẹ và anh nữa mọi người có thể làm cho em rất nhiều việc nhưng không phải tất cả có những việc em phải tự làm chí ít là trách nhiệm về cuộc sống của bản thân em, không phải em chưa từng nghĩ về gia đình, chưa từng nghĩ về hôn nhân em nghĩ nhiều hơn ai hết và chỉ là một cái đám cưới khi em chưa lo được cho bản thân mình thì em lấy tư cách gì mà nói sẽ làm một người vợ tốt, một người mẹ hiền.

Anh không trả lời chỉ đưa tôi về nhà, những ngày sau đó anh không liên lạc với tôi, dù bản thân luôn suy nghĩ về anh nhưng tôi cũng không liên lạc với anh chúng tôi, cả tôi và anh điều cần những khoảng lặng riêng để suy nghĩ tôi biết rằng mình quá ích kỉ cũng biết rằng mình sẽ hối hận rất nhiều nhưng chí ít tôi biết thế gian này có một nơi, một nơi vô cùng ấm áp và thanh bình cho tôi bất cứ khi nào tôi gặp phải sóng gió chông gai, sẽ có hai con thuyền luôn bên cạnh tôi trên mỗi bước đường đời. 

cô đơn

Tình yêu không phải chỉ yêu không là đủ nếu vậy thế giới này đâu tồn tại hai từ chia tay, yêu nhau, hiểu nhau và hợp nhau lại là ba chuyện hoàn toàn khác nhau. Hạnh phúc là khi mình đạt được ba điều ấy nhưng cuộc sống không bao giờ hoàn mỹ, tìm kiếm hạnh phúc là việc con đi trên một con đường đầy những điều tương tự hạnh phúc nhưng không phải hạnh phúc chỉ khi chạm vào con mới có thể biết đó là bất hạnh hay hạnh phúc, giới trẻ tụi con chẳng phải gọi đó là cạm bẫy sao? Đời có nhiều cạm bẫy chỉ khi vượt qua tất cả mới thật sự trưởng thành và đủ tư cách nhận lấy hạnh phúc, đừng trốn tránh những cạm bẫy, nỗi đau cũng là một phần của cuộc đời. 

Đó là những gì mẹ tôi nói sau một tuần tôi trốn về quê, giờ tôi lại ngồi trên chuyến xe chuẩn bị vào thành phố và cũng chuẩn bị tâm trạng nếu như ai đó đưa tôi một tấm thiệp mời, cũng chuẩn bị nhìn ai đó đi bên một ai khác và chuẩn bị cả một chiếc mặt nạ để chí ít có thể giấu gương mặt thảm hại của mình vào một góc, cho qua chuyện rồi tháo nó ra mà ngồi khóc ở một góc khác.

Sẽ rất lâu, rất lâu để có thể quên, nhưng chí ít sẽ không phải là cả đời vì giờ cuộc đời này còn hai thứ quan trọng khác đó là ước mơ và gia đình. 

Sẽ không phải hối hận khi một nhày nào đó bậc con cái sẽ đối xử với mình như mình đã làm hôm này, cũng không phải đứng nhìn bạn bè cùng trang lứa nói về ước mơ của mình hay ngắm thành công của người ta rồi đau khổ vì mình bỏ cuộc dù biết sẽ tủi thân một ngày nào đó nếu ai đó khoe với mình về gia đình của họ, cuộc sống không lúc nào là hoàn mỹ, ai cũng có những góc khuất cho lỗi lầm và hối hận nhưng hãy hạnh phúc theo cách mà bạn nghĩ vì trên đường đời còn rất nhiều những điều bất ngờ và chỉ khi bạn tiếp tục đi thì mới biết được, với tôi hạnh phúc là khi tôi được sống đúng với lí tưởng của mình chứ không phải là một cuộc sống hoàn mĩ không phải hối hận.

Gửi cho những ai nghĩ rằng bạn sẽ chết nếu thiếu tình yêu thương của nữa kia và những ai cho rằng lý do tồn tại của bạn là để tìm kiếm một nữa thất lạc của mình, bạn tồn tại vì bạn có trách nhiệm phải tồn tại đối với những người cho bạn cuộc sống, đối với những ai yêu thương bạn và đối với những ai bạn yêu thương nó bao gồm gia đình, người yêu, bạn bè và một ngày nào đó chắc rằng thứ quan trọng nhất đối với bạn chính là những đứa trẻ do bạn tạo ra như những gì mà bố, mẹ các bạn đang hy sinh cho các bạn.
  • Lục Bình

Bài dự thi "Hạnh phúc vẫn đủ chỗ cho ta". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn để lại bình luận cuối bài viết tại website hoặc like và chia sẻ lại link bài viết từ trang fanpage facebook.com/yeublogviet

VIẾT ĐỂ CẢM NHẬN HẠNH PHÚC, LAN TỎA HẠNH PHÚC VÀ NHẬN NHỮNG GIẢI THƯỞNG HẠNH PHÚC! 


MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU VỀ CUỘC THI VIẾT "HẠNH PHÚC VẪN ĐỦ CHỖ CHO TA"

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top