Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giọt nắng cuối đông

2016-03-03 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Cậu giống như cơn mưa ngoài kia, luôn sẵn sàng hòa cũng những giọt nước mắt ngốc nghếch, dại khờ của cô nhóc 17 tuổi. Người ta thường nói tình cảm thời học trò thường là đẹp đẽ và trong sáng nhất nhưng cô lại không tin điều đó. Cô sợ đánh mất chính mình và sợ đánh mất cả cậu nữa. Họ cứ tiếp tục một mối quan hệ mập mờ như thế.

***

Hà Nội – một ngày mưa lạnh.

Mưa tí tách trên những căn hộ nhỏ lúp xúp nơi dãy phố cô đang ở.

Mưa trên mái hiên nhà khiến chú mèo lười vội chạy nhanh vào nhà tránh rét.

Mưa giữa lòng thành phố đông đúc, ồn ào những người qua lại.

Mưa những đêm lạnh làm người ta vội vã trở về nhà sau chuyến hành trình mưu sinh mệt nhọc. Mưa làm người ta dễ cáu bẳn và khó chịu với nhau.

Cô chọn cho mình mấy phút đứng lặng trên cầu an toàn, để mặc gió rét cứ từng đợt thổi qua thân hình vốn đã thật “mảnh mai”.

Lại một buổi tối đợi bus một mình. Bao lâu nay, cô vẫn chọn cô đơn như thế vì cô biết mình còn chưa đủ can đảm để bước vào một mối quan hệ với tên gọi khác hai chữ “bạn bè”. Nhưng mưa làm cô nghĩ về cậu nhiều hơn.




Cô quen cậu trong những năm tháng đẹp nhất của đời người – lúc cả hai còn chập chững trên ghế nhà trường, lúc cả hai còn bận rộn với những dự định của mình cho cánh cổng đại học sắp tới. Cậu – anh chàng học sinh yêu thích vô cùng Hóa học – nào là những phản ứng hóa học này nọ mà cô chẳng bao giờ hiểu được. Còn cô chỉ yêu viết lách và ngoại ngữ mà thôi. Những tưởng hai thế giới không bao giờ chạm mặt lại bất chợt gặp gỡ và trở thành bạn bè nhanh đến vậy.

Những cuộc gặp gỡ, hai người chỉ tranh luận và cãi cọ. Nhưng không biết từ bao giờ, cậu trở thành một phần trong cô.

Đó cũng là một đêm mưa lạnh như Hà Nội những ngày trở gió này, hai tâm hồn quen làm bạn với đêm khuya lại bắt đầu những dòng thoại ngắn về nhau. Cô bắt đầu hiểu về cái con người luôn cho mình là đúng ấy. Thì ra cậu thật cô đơn. Rồi dần dần cả hai nói chuyện cởi mở hơn, chia sẻ nhiều hơn những buồn vui và cả nỗi cô đơn trong cuộc sống. Cứ thế, hai người trở thành những mảnh ghép kì lạ trong những tháng ngày còn ngồi trên ghế nhà trường ấy.

Cậu giống như cơn mưa ngoài kia, luôn sẵn sàng hòa cũng những giọt nước mắt ngốc nghếch, dại khờ của cô nhóc 17 tuổi. Người ta thường nói tình cảm thời học trò thường là đẹp đẽ và trong sáng nhất nhưng cô lại không tin điều đó. Cô sợ đánh mất chính mình và sợ đánh mất cả cậu nữa. Họ cứ tiếp tục một mối quan hệ mập mờ như thế, cho tới bây giờ, khi cả hai đã trở thành sinh viên đại học.

Giọt nắng cuối đông

Cô và cậu đã quyết định rẽ ngang với việc lựa chọn trường đại học cho mình. Cả hai từ bỏ những đam mê thuở ban đầu để suy tính cho những gì lợi ích hơn.

Cô là một đứa có rất nhiều sở thích kì lạ. Cô thích được đợi chờ. Bởi thế cô để cậu đợi dài trong lần hẹn đi xem phim đầu tiên vì ngủ quên. Nhìn gương mặt bí xị của cậu, cô lại thấy hạnh phúc không ngừng, thì ra cậu vẫn luôn đợi cô. Bất cứ lúc nào cô gọi, cậu cũng không từ chối. Có cậu, ở giữa Hà Nội này cũng bớt buồn. Cứ thế, cô mặc nhiên chấp nhận sự hiện diện của cậu trong cuộc sống mình mà quên mất không tự hỏi bản thân, từ lâu, mối quan hệ ấy đâu đơn thuần là tình bạn nữa rồi.

2 năm – không dài nhưng đủ để những chông chênh kia khiến cô nghĩ ngợi. Cô không nỡ buông tay nhưng cũng không dám nắm lấy để bắt đầu. Cô không thể để một người mãi vì mình mà đợi chờ được và cô cũng biết rằng chẳng ai là có thể đợi mãi một người.

Cô luôn sợ cậu giống như những tia nắng cuối đông kia, đủ ấm áp để chiếu vào tim cô, để nắm chặt tay cô, để có thể làm cô hạnh phúc. Nhưng liệu rồi khi nắng xuân tràn về, nó vẫn chỉ là giọt nắng cuối đông...

© Phương Thảo – blogradio.vn


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top