Gió lạnh cuối mùa
2017-02-27 01:22
Tác giả:
Nghe bài hát Phố không mùa (Bùi Anh Tuấn ft. Dương Trường Giang)
Chiếc áo sơ mi mỏng khoác ngoài cái áo cộc tay, tôi rít vào một hơi thật mạnh trước những cơn gió ào tới. Hà Nội tiễn tôi bằng đợt gió lạnh cuối mùa. Thời tiết đôi khi cũng biết chiều lòng người, tôi thích nhất mùa đông, thích nhất cái cảm giác đón những đợt gió mùa đông bắc tràn về, thích được co ro, xuỵt xoạt, thích những cơn gió lạnh buốt táp vào mặt như nhắc nhở, thức tỉnh một nửa con người trong tôi.
Tôi bay chuyến sớm, cái lạnh càng rõ rệt hơn. Sáng nay tôi rất vất vả để thức dậy, phần vì để dời khỏi cái chăn ấm những ngày gió mùa vào một buổi sớm thật sự là một thử thách, phần vì tối qua tôi đi ngủ muộn sau buổi họp với ban Thành lập & Phát triển và một cuộc tranh luận thú vị với anh Thái và mấy bạn trong dự án.
Hơn 4 giờ sáng, Hà Nội vắng tanh, chiếc xe chở hai anh em băng qua vài con đường quen thuộc thấp thoáng bóng vài người chuẩn bị cho chuyến chợ sớm, họ phóng xe ào ào băng qua cái lạnh ngọt buổi sáng. Phía trước là ánh đèn phố đầy mê hoặc, tôi bị nghiệm ánh đèn vàng đó, một thứ cảm xúc lạ bao chùm tôi mỗi lúc ánh đèn bật lên hắt qua tán cây, qua những căn nhà và đường phố vắng vẻ. Gió mùa mới về từ chiều hôm qua thôi, trong vòng vài phút ngắn ngủi thời tiết thay đổi như tính cách của cô gái tuổi 18. Trước đó tôi còn mặc chiếc áo sơ mi, ngồi uống một cốc chanh đá ở quán 90s Công Đoàn của Giang. Gió ập về thổi lá bay mù mịt, gió chạm đến đâu da thịt co lại, tôi rùng mình.

Chiều qua, tôi café với Trinh. Cô bạn café đúng nghĩa, tôi quen Trinh từ hồi sinh viên năm 2, năm 3 gì đó tôi không nhớ rõ. Trinh làm thêm cho The Booklink, quán café gắn liền với Nông Nghiệp, với thời sinh viên và nhiều những kỷ niệm. Hồi đó, tôi hay café với anh Kiên chủ quán, đôi lần Trinh cũng tham gia, trò chuyện đôi ba câu, vậy thành quen. Tôi dần bỏ café, anh Kiên cũng bỏ Hà Nội vào Đà Nẵng, Book Link thì vẫn đó, không gian vẫn vậy chỉ khác là tôi không còn ghé quán mỗi lần sang Nông Nghiệp nữa. Lần gặp gần nhất của Tôi và Trinh cũng chừng nửa năm, rồi số lần café từ hồi mới quen cũng đếm trên đầu ngón tay. Hôm qua, Trinh xin nghỉ sớm chỉ để café với tôi vì biết tôi sẽ bay vào Sài Gòn buổi sớm nay. Hôm qua, chuyện cũ ùa về như cơn gió mùa bất chợt, đẹp nhưng lạnh và buồn.
Sài Gòn đón tôi bằng những tia nắng chói trang, dòng người vội vã cho kịp giờ làm buổi sáng. Bạn chỉ đứng một lúc là những giọt mồ hôi bắt đầu thấm vào áo, lăn dài trên má và rớt từng giọt. Hai thái cực thời tiết khác nhau chỉ trong vòng hơn 2 tiếng đồng hồ, mọi thứ thay đổi quá nhanh làm tôi hụt hẫng như mình vừa đánh mất cuối đông và những cơn mưa phùn ẩm ướt. Người ta vẫn có thể về được mùa đông mà chẳng cần quan tâm đến mùa thu cây cầu có gãy hay không? Tôi thì đang dần quay lại với thực tại, để khởi đầu năm mới ở thành phố chỉ có hai mùa Nắng và Mưa.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.









