Giấc mơ màu trắng
2013-05-28 08:46
Tác giả:
Tiếng tít tít báo tin nhắn đến làm Tường tỉnh giấc. Ngái ngủ đưa tay tìm chiếc điện thoại, anh hờ hững đọc tin nhắn rồi lại chìm vào giấc ngủ, trong đầu loáng thoáng hình ảnh những đóa hoa cúc trắng và một cô gái với dáng người xiên nghiêng.
Hai mươi hai tuổi. Lứa tuổi quá trẻ để sẵn sàng cho những lo toan vất vả của cuộc sống, và nhất là đảm nhận vai trò một người cha - người chồng trong gia đình. Đó cũng chính là lí do khiến Tường gần như chết lặng khi nghe Ngọc Bảo thông báo cô có thai được ba tháng. Những nông nổi của tuổi trẻ, sự tò mò háo hức của cậu trai ưa khám phá, và mối tình kéo dài nửa năm đã đẩy cả hai vượt qua giới hạn của chính mình, và hậu quả là một hình hài vô tội đang lớn lên từng ngày.
Ngày Tường đưa Ngọc Bảo và câu chuyện về cái thai ba tháng tuổi để nói với gia đình, cả bố mẹ và người thân đều nhất mực phản đối. Vì thế cho nên, cái ý định làm một đám cưới để “chữa cháy” mới chỉ là ý tưởng thôi đã bị dập tắt. Bố mẹ Tường phản đối, một mặt cũng vì anh còn quá trẻ, nhưng có lẽ lí do lớn nhất, chính là vì Ngọc Bảo hơn Tường năm tuổi, khoảng cách tuổi tác đủ lớn để khiến gia đình anh phải cân nhắc và suy nghĩ.

Sáng mùa đông, tiết trời ảm đạm và buồn đến quặn lòng. Ngoài hiên, gió rít từng hồi, và mưa như giăng bột. Ngọc Bảo vừa trở về từ Chợ Hoa, sau một đêm dầm mình trong mưa lạnh. Lúc này đây, cô đang ngồi co ro một góc giường, tấm chăn mỏng hờ hững quấn ngang người. Những cơn sốt đã kịp ùa đến khiến người cô nóng ran, và thở ra từng hồi khó nhọc. Khẽ đưa tay đẩy hé cánh cửa sổ, Ngọc Bảo nhìn bâng quơ ra ngoài sân, nơi chậu hoa cúc nhỏ đã trụi gần hết lá và đang lụi tàn dần. Từng đợt gió lạnh vẫn ùa vào phòng rổn rảng như trêu chọc, đùa bắt cô. Giấu tiếng thở dài trong một cơn ho dữ dội, Ngọc Bảo cảm giác như tất cả cơ thể mình đang quặn lên một cơn đau, và mơ hồ phải chăng, vết thương nơi ngực trái lại nhức nhối.
Đang mải miết trong những suy nghĩ của mình, tiếng nhạc chuông điện thoại làm cô giật mình. Rướn người lấy chiếc quần jeans vắt trên ghế, cô chậm chạp và mỏi mệt lôi ra chiếc điện thoại cũ đầy những vết xước. Biểu tượng trái tim và tên người gọi nhấp nháy trên màn hình nửa như trêu chọc nửa như thách thức cô. Đắn đo suy nghĩ xem nên làm thế nào, nghe hay không nghe máy, và khi vừa đưa điện thoại lên áp vào tai, chuẩn bị bấm nút nghe thì đầu dây bên kia, dường như không đủ kiên nhẫn để chờ đợi đã tắt máy trước. Cảm giác hụt hẫng ập đến khiến Ngọc Bảo lại thấy ngực trái mình co thắt lại. Đêm qua, khi đang một mình dầm mưa trên Chợ Hoa, cô đã gửi một tin nhắn cho Tường, điều mà rất lâu rồi, trong khi thực sự tỉnh táo, cô mới có đủ can đảm để làm. Không chờ đợi tin nhắn trả lời, nhưng suốt từ đêm qua tới giờ, Ngọc Bảo vẫn hi vọng một điều gì đó, mơ hồ thôi nhưng tưởng như cảm nhận của nó thì lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Ấy vậy mà vừa mới đây thôi, khi Tường gọi đến, cô lại chần chừ và có chút lo lắng. Không hẳn vì lâu rồi anh không gọi cho cô, cũng không phải vì sợ hãi nếu anh hỏi cô rằng tin nhắn đêm qua là có ý nghĩa gì (vì cô biết chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ hỏi điều đó), mà sâu thẩm trong tim, Ngọc Bảo sợ rằng chỉ cần nghe tiếng nói của Tường thôi, dù là những lời quát mắng, cô cũng sẽ không kiềm chế được cảm xúc và tình cảm của mình mà bỏ qua sự tự trọng của một người đàn bà, để lại lao vào anh, giành giật lấy anh và phá tan cái hạnh phúc mà cô biết rằng anh đang vun đắp cùng một người phụ nữ khác.
Dựa đầu vào bức tường quét vôi trắng lạnh ngắt, Ngọc Bảo cũng có cảm giác rằng cơ thể mình đang lạnh dần đi, tưởng như nước đá đang ngấm dần từ trong ra ngoài, giá buốt…

- Này anh! Em có chút việc, em đi trước nhé. Anh không phải đưa em đi đâu, em tự đi bus cũng được. – Linh Hương đứng dậy, vuốt vuốt lại vạt áo, quấn chiếc khăn len sặc sỡ vào cổ, và thong thả bước ra ngoài. Phía sau lưng em, Tường hốt hoảng vơ vội chìa khóa xe trên bàn, chạy theo:
- Em đi đâu thế? Sáng nay em được nghỉ, chiều mới có tiết học mà.
Khẽ gạt tay Tường ra khỏi vai mình, Linh Hương nhìn anh bằng đôi mắt ầng ậc nước, giọng đến là thương:
- Ngồi bên cạnh em mà đầu óc anh cứ để đi đâu ấy. Em không thích như thế. Bức bối lắm, em phải ra ngoài thay đổi không khí một chút. Vậy thôi, em không sao đâu, nhé!
Tường chẳng còn nghe thấy gì nhiều, chỉ thấy tiếng bước chân nhẹ bẫng chạy nhanh trên nền gạch, và ngoài kia, giữa tiết trời mùa đông ẩm ướt, loáng thoáng chiếc bus vừa ghé trạm dừng, kịp cho một cô gái trẻ với chiếc khăn len sặc sỡ trèo lên xe, trước khi cửa kính đóng sập lại.
Chỉ còn lại một mình trong quán café vắng, Tường mới đủ bình tĩnh để thở hắt ra khi lần giờ những ngón tay trên bàn phím điện thoại, để đọc cho rõ ràng một lần nữa tin nhắn đêm qua Ngọc Bảo gửi cho anh. Lâu lắm rồi, từ sau khi Tường công khai mối quan hệ mới với Linh Hương, Ngọc Bảo đã luôn tìm cách tránh mặt anh. Trong bất kì cuộc vui bạn bè chung nào, nếu biết chắc rằng Tường xuất hiện, Ngọc Bảo sẽ tìm một lí do để không đến. Có đôi lần, đứng trên ban công tưới hoa cùng Linh Hương, anh vô tình bắt gặp Ngọc Bảo đứng ở đầu phố, dưới gốc cây sấu già, ngước lên nhìn căn phòng tầng hai với giàn hoa giấy tim biêng biếc mà một thời chính tay anh và cô trồng, chăm sóc. Những lúc ấy, Tường lại cảm thấy mình có lỗi với cô, với con, và thấy mình như mắc nợ thêm một lần nữa.
Nhưng, cuộc đời con người ta, nhất là một người đàn ông hai mươi tư tuổi như Tường lúc này, khi đứng trước quá khứ đổ vỡ và quá nhiều mất mát, mạnh mẽ là biết khép lại tất cả, để chờ đón một mùa bình yên, hạnh phúc mới cho riêng mình. Với anh, Linh Hương không phải là mối tình đẹp nhất, sâu sắc nhất như Ngọc Bảo, nhưng em là tất cả những gì trong trẻo, ngây thơ và yên bình của anh trong cuộc sống thường nhật lúc này. Những ám ảnh và những giấc mơ màu xám hàng đêm sau sự ra đi của đứa con vô tội đã giày vò Tường trong một thời gian dài, và Linh Hương đến, em không tìm cách này cách khác để đi vào cuộc sống của anh, bắt anh xóa nhòa những kỉ niệm, nhưng từng chút từng chút một, em hôn lên những giọt nước mắt mặn chát mỗi lần anh bật khóc vì gặp ác mộng, ôm lấy đôi vai run rẩy của người đàn ông tưởng như mạnh mẽ giữa đêm khuya. Cứ thế, cứ thế, Linh Hương xoa dịu nỗi đau mà Ngọc Bảo để lại cho anh, hay chính anh để lại cho Ngọc Bảo.

Điểm cuối cùng của chuyến bus, Linh Hương bước xuống sau tiếng giục của bác lái xe. Quấn chặt hơn chiếc khăn trên cổ, em chọn cho mình một góc nhỏ trên chiếc ghế đá, nơi nhìn thẳng ra mặt hồ. Mùa đông, Hồ Gươm ảm đạm và buồn đến nhớ thương, từng đợt mưa mỏng như tơ trời bay bay, giăng nhẹ trên mặt nước. Em không buồn, nhưng nếu nói là vui thì không phải. “Có gì đâu cơ chứ, chỉ là một chút vẩn vơ”, em tự nhủ với lòng mình sau khi co rúm người lại trong áo ấm để tránh một đợt gió lạnh.
Rồi suy nghĩ của em lại quay về Tường. Em và anh. Tình yêu chưa đủ để có thể tin vào một mối quan hệ lâu dài. Hơn nữa, em lại là người đến sau. Người - đến – sau, cái khái niệm ấy mỗi lần nhắc lại Linh Hương vẫn thấy nghèn nghẹn và nhưng nhức ở vành tai. Em biết mối quan hệ đã từng rất sâu sắc của Tường và chị Ngọc Bảo. Em cũng biết về sự tồn tại của một đứa trẻ vô hình. Những điều mà phải mất rất lâu, em mới thôi dằn vặt và đố kị.
Em vẫn nhớ như in lần đầu tiên của em, khi hơi thở hòa quyện với hơi thở của Tường làm một, em đã hân hoan và hạnh phúc biết bao nhiêu. Và sau khi cảm xúc thăng hoa đã lắng xuống, nằm gối đầu lên ngực trái của Tường, nghe tim anh đập những nhịp bình yên, em đã nghĩ chẳng có gì có thể mua nổi phút giây này được nữa. Rồi bằng cái giọng nhẹ tênh, Tường khẽ thủ thỉ vào tai em:
- Sau này em sẽ là mẹ kế của con trai anh nhé.
Em đã tưởng anh đùa, vì thế khẽ ngọ nguậy đầu mình trên ngực anh, em nói bằng cái giọng đanh đá cố hữu:
- Em sẽ là bà mẹ kế khó tính và ghê gớm. Hì hì.
- Anh tin em sẽ là một người mẹ kế tốt, thương yêu con anh như con chúng mình.
Những lời nói của Tường chắc nịch, và giọng chẳng có gì là đùa khiến em cảm thấy hoang mang. Níu chặt lấy cánh tay anh, ngước mắt lên nhìn anh, em nghe rõ giọng anh thì thào:
- Hải Anh là con trai của anh và Ngọc Bảo. Nhưng con đã mất rồi.
Câu nói cuối cùng vỡ òa trong tiếng khóc. Anh khóc nức nở. Khóc như một đứa trẻ. Còn em, cuống quýt và vội vàng ôm ghì lấy anh, luôn miệng nói “em xin lỗi”. Anh cũng ôm chặt lấy em, giọng xen lẫn nước mắt:
- Em sẽ thương yêu con nhé.
- Em hứa. Em hứa mà.
Những ngón tay thon gầy của em lần giở trên khuân mặt chai sạn của anh. Và em thấy môi mình lướt nhanh trên đôi mắt anh, vị mằn mặn.

Ngọc Bảo ôm bó cúc trắng trong tay, bước từng bước về phía ngôi mộ nhỏ cuối cùng. Nơi ấy, thuộc nằm lòng trong suy nghĩ của mình, Ngọc Bảo biết rằng dù là mùa đông, thì cỏ vẫn mọc xanh rì, và chỉ có một cây xương rồng thay cho tấm di ảnh.
Bước chân nặng nề của người mẹ trẻ không được làm mẹ bất chợt đứng sững lại, Ngọc Bảo ngơ ngác nhìn quanh. Hình như có ai vừa đến đây, và mới rời đi thôi. Bó hoa huệ trắng vẫn còn run rẩy trên nền đất lạnh, và ba nén nhang vẫn đang cháy dở, khói bay thành từng vần, nhẹ bẫng.
Có tiếng xe nổ máy phía xa xa, Ngọc Bảo quay người lại, và nhận ra dáng người đàn ông quen thuộc bao lâu nay cô vẫn thầm gọi là “chồng”. Chiếc xe vút đi, và mái tóc cô gái trẻ phía sau lòa xòa trong gió.
Đứng lặng trước nấm mộ của con, Ngọc Bảo như thủ thỉ với cả đất trời và với cả lòng mình. Bất giác, đưa tay sờ lên khóe mắt, cô thấy hai hàng nước mắt rưng rưng. Đâu đó một cơn gió đông vô tình ập đến, lay lay bó cúc trắng trên tay cô. Và cô nhận ra, chính giữa chậu cây xương rồng, một chiếc nụ đang lớn, chờ ngày vươn hình hài nở thành hoa.
Bước những bước chân nhẹ tênh rời khỏi nghĩa trang, Ngọc Bảo thấy trong mình đang có sự thay đổi lớn. Một sự thay đổi mà dù không gọi thành tên, cô vẫn có thể cảm nhận rõ ràng như chính hơi thở và nhịp đập con tim mình.
Mưa vẫn bay bay ướt nhòe mái tóc người phụ nữ trẻ với những nỗi đau chưa nguôi. Nhưng từ mai, cô tin, nó sẽ thôi nhức nhối…
Từơng nắm chặt tay Linh Hương, cả hai bước những bước đều thoăn thoắt, tiến về phía ngôi mộ nhỏ nằm ở hàng cuối cùng. Không ai nói điều gì, chỉ có tiếng gió rít trên những nhánh cây già trơ trụi, và tiếng trái tim đập những nhịp đập khác thường.
Đặt bó huệ trắng lên mộ, Linh Hương khẽ cụp ánh mắt mình xuống, và bàn tay níu chặt hơn tay của Tường. Một thứ cảm xúc đặc quánh, không màu, không tên bủa vây lấy em. Em thấy mình đang bay đi trong gió sương, và chẳng còn nghe thấy gì, nhìn thấy gì ngoài làn khói trắng mỏng manh của những nén nhang Tường vừa thắp. Và bất chợt, trong khoảnh khắc toàn thân mình lạnh ngắt và lí trí như tê tại đi, em lại thấy mình lạc trong giấc mơ màu trắng. Ngôi nhà màu trắng, đóa hoa cúc trắng, và một đứa trẻ trong bộ đồ màu trắng. Nhưng lần này, hình ảnh đã rõ ràng hơn, và em nghe rõ tiếng đứa trẻ gọi em là mẹ:
“Mẹ ơi!”. Những giọt nước mắt lã chã rơi, toàn thân em cứng đờ, và người em ngây dại.
Phía bên cạnh, Tường ôm ghì lấy em. Em nghe giọng anh lạc đi trong tiếng nấc: “Hải Anh ơi! Hôm nay Bố đưa Dì đến đây gặp con… Từ bây giờ, Bố và Mẹ và Dì sẽ là gia đình của con…”.
Linh Hương có cảm giác mình vừa tỉnh giấc sau cơn mơ. Quay sang phía bên cạnh, em vẫn thấy Tường đang đứng đó, nước mắt lăn thành hai hàng, và nắm chặt lấy tay em.
Phía trên ngôi mộ, ba nén nhang cháy rừng rực, khói xoắn thành từng vòng. Nhưng khi vừa vút lên một đoạn, thì những làn khói lại nhanh chóng tan ra thành từng vần, và là là bay theo gió.
Nắm chặt tay Tường, Linh Hương nghe rõ giọng mình thì thầm “Dì sẽ là mẹ của con, một người mẹ thật tốt, Hải Anh ạ!”.
Hình như cây xương rồng bé nhỏ được trồng phía trên mộ khẽ run rẩy như hé cười. Và thấp thoáng một chiếc nụ nhỏ xíu đang e ấp chờ ngày lớn.
- Gửi từ Minh Hiền email minhhien0601@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.


