Gia đình…
2025-10-02 18:40
Tác giả:
blogradio.vn - Món nào cũng thơm ngon, tròn vị, cũng đậm đà tình thương yêu. Hai cô con gái mỗi lần được thưởng thức tay nghề đầu bếp của bố, đều nức nở khen lấy khen để. Chị áy náy, anh cười hiền lành bảo: được chia sẻ gánh nặng với chị chẳng những là trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn là hạnh phúc của anh!
***
Vòng ôm ấm nồng của anh khiến chị khẽ giật mình và rồi cảm giác yêu thương và được yêu thương cứ thế dâng đầy trong đáy mắt chị. Anh nói với chị rằng, anh rất yêu gia đình, tổ ấm bé nhỏ hiện tại… Chị cảm nhận được sự chân thành trong lời anh nói, trong đáy mắt rưng rưng hạnh phúc của anh.
Anh bảo, với nhiều người, điều đẹp đẽ nhất có thể là tiền tài, địa vị, được tự do đi đây đi đó, được thỏa đam mê, làm những điều mình thích,... Còn đối với anh, điều đẹp đẽ nhất chính là gia đình, là vợ con, là những phút giây bình yên được sống trong chính ngôi nhà của mình. Anh trân quý, nâng niu, giữ gìn niềm hạnh phúc ấy giống như kho báu vô giá nhất của cuộc đời mình.
Gia đình cho anh sức mạnh. Nơi trái tim anh cảm nhận rõ nhất tình yêu, sự sẻ chia, trân trọng. Gia đình cho anh hơi ấm tình thân. Nơi sự ân cần của người vợ hiền, sự ngoan ngoãn, giỏi giang của con thơ làm ngọn nguồn khơi dậy thành công cho anh trong hiện tại. Con gái có lần hỏi anh: “Sao chiều chiều, bố không đi nhậu với mấy bác đồng nghiệp như ngày trước nữa?” Anh trìu mến nhìn con, mỉm cười: “Vì bố yêu gia đình mình hơn bất kì điều gì” Anh cũng từng thủ thỉ với chị rằng: Được ở bên chị và các con, anh cảm thấy thật sự bình yên và hạnh phúc!”

Mỗi buổi sớm thức dậy, thấy mình vẫn được ở bên những người thân yêu, được có thêm một ngày mới để yêu thương và được yêu thương, anh cảm thấy biết ơn cuộc sống vô ngần. Anh trao đi những điều bình dị và nhận lại những điều quý giá. Anh luôn nhủ lòng “Hãy yêu thương nhau khi còn có thể”. Tình yêu dành cho gia đình trong anh, bắt đầu từ những việc làm nhỏ bé, thiết thực mà ý nghĩa.
Những khi chị bận việc cơ quan cả ngày, anh tình nguyện làm “anh nuôi”, đảm đang hết mọi việc trong nhà. Nào giặt giũ áo quần, nào quét tước cửa nhà, sân vườn. Nào bữa sáng, bữa trưa, bữa tối,… Tất cả đều tự tay anh chuẩn bị tươm tất, chỉn chu. Bữa cơm gia đình nào rau luộc, nào mướp đắng xào, nào thịt ba chỉ kho mắm ruốc, canh tạp tàng nấu tép,… Món nào cũng thơm ngon, tròn vị, cũng đậm đà tình thương yêu. Hai cô con gái mỗi lần được thưởng thức tay nghề đầu bếp của bố, đều nức nở khen lấy khen để. Chị áy náy, anh cười hiền lành bảo: được chia sẻ gánh nặng với chị chẳng những là trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn là hạnh phúc của anh!
Tình yêu dành cho gia đình, anh còn gửi trong khoảnh vườn bên hông nhà, suốt bốn mùa luôn mướt xanh rau củ và sum suê hoa trái. Mùa nào thức nấy, mảnh vườn luôn có hoa thơm, trái ngọt, rau củ xanh sạch qua đôi bàn tay khéo léo của anh. Chòm xóm tấm tắc, đồng nghiệp ngưỡng mộ, học trò trầm trồ anh vừa giỏi việc trường vừa đảm việc nhà. Chẳng ai ngờ, một ông giáo chỉ quen với giáo án, phấn bảng, làm bạn với lớp lớp học trò lại khéo tay đến vậy! Chẳng ai nghĩ, khoảnh vườn xanh mát xanh kia lại là sản phẩm của “bác nông dân” nghiệp dư là anh!
Anh có dịp được đi đây đó, biết được nhiều điều hay, điều lạ. Sau mỗi chuyến đi công tác, du lịch về, anh thường kể cho mẹ con chị nghe những điều tuyệt vời mà anh bắt gặp, nhìn thấy, biết được. Biết vợ con thiệt thòi nên bất cứ khi nào rảnh rỗi, anh đều chở mẹ con chị đi du lịch, dã ngoại. Những tấm hình cả nhà chụp chung ở mỗi địa điểm đến tham quan, với anh là một câu chuyện của hành trình cảm xúc. Nó vừa ghi lại nhật kí gia đình, vừa kết nối yêu thương để tổ ấm của anh càng thêm bền chặt, gắn kết.
Anh nhớ ai đó đã nói rất chí lí rằng: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc!” Và anh thấy mình thực sự may mắn vì có được cả hai điều thiêng liêng, tốt đẹp ấy!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Giao Lộ Giữa Trưởng Thành Và Cô Đơn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.






