Gia đình…
2025-10-02 18:40
Tác giả:
blogradio.vn - Món nào cũng thơm ngon, tròn vị, cũng đậm đà tình thương yêu. Hai cô con gái mỗi lần được thưởng thức tay nghề đầu bếp của bố, đều nức nở khen lấy khen để. Chị áy náy, anh cười hiền lành bảo: được chia sẻ gánh nặng với chị chẳng những là trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn là hạnh phúc của anh!
***
Vòng ôm ấm nồng của anh khiến chị khẽ giật mình và rồi cảm giác yêu thương và được yêu thương cứ thế dâng đầy trong đáy mắt chị. Anh nói với chị rằng, anh rất yêu gia đình, tổ ấm bé nhỏ hiện tại… Chị cảm nhận được sự chân thành trong lời anh nói, trong đáy mắt rưng rưng hạnh phúc của anh.
Anh bảo, với nhiều người, điều đẹp đẽ nhất có thể là tiền tài, địa vị, được tự do đi đây đi đó, được thỏa đam mê, làm những điều mình thích,... Còn đối với anh, điều đẹp đẽ nhất chính là gia đình, là vợ con, là những phút giây bình yên được sống trong chính ngôi nhà của mình. Anh trân quý, nâng niu, giữ gìn niềm hạnh phúc ấy giống như kho báu vô giá nhất của cuộc đời mình.
Gia đình cho anh sức mạnh. Nơi trái tim anh cảm nhận rõ nhất tình yêu, sự sẻ chia, trân trọng. Gia đình cho anh hơi ấm tình thân. Nơi sự ân cần của người vợ hiền, sự ngoan ngoãn, giỏi giang của con thơ làm ngọn nguồn khơi dậy thành công cho anh trong hiện tại. Con gái có lần hỏi anh: “Sao chiều chiều, bố không đi nhậu với mấy bác đồng nghiệp như ngày trước nữa?” Anh trìu mến nhìn con, mỉm cười: “Vì bố yêu gia đình mình hơn bất kì điều gì” Anh cũng từng thủ thỉ với chị rằng: Được ở bên chị và các con, anh cảm thấy thật sự bình yên và hạnh phúc!”

Mỗi buổi sớm thức dậy, thấy mình vẫn được ở bên những người thân yêu, được có thêm một ngày mới để yêu thương và được yêu thương, anh cảm thấy biết ơn cuộc sống vô ngần. Anh trao đi những điều bình dị và nhận lại những điều quý giá. Anh luôn nhủ lòng “Hãy yêu thương nhau khi còn có thể”. Tình yêu dành cho gia đình trong anh, bắt đầu từ những việc làm nhỏ bé, thiết thực mà ý nghĩa.
Những khi chị bận việc cơ quan cả ngày, anh tình nguyện làm “anh nuôi”, đảm đang hết mọi việc trong nhà. Nào giặt giũ áo quần, nào quét tước cửa nhà, sân vườn. Nào bữa sáng, bữa trưa, bữa tối,… Tất cả đều tự tay anh chuẩn bị tươm tất, chỉn chu. Bữa cơm gia đình nào rau luộc, nào mướp đắng xào, nào thịt ba chỉ kho mắm ruốc, canh tạp tàng nấu tép,… Món nào cũng thơm ngon, tròn vị, cũng đậm đà tình thương yêu. Hai cô con gái mỗi lần được thưởng thức tay nghề đầu bếp của bố, đều nức nở khen lấy khen để. Chị áy náy, anh cười hiền lành bảo: được chia sẻ gánh nặng với chị chẳng những là trách nhiệm, nghĩa vụ mà còn là hạnh phúc của anh!
Tình yêu dành cho gia đình, anh còn gửi trong khoảnh vườn bên hông nhà, suốt bốn mùa luôn mướt xanh rau củ và sum suê hoa trái. Mùa nào thức nấy, mảnh vườn luôn có hoa thơm, trái ngọt, rau củ xanh sạch qua đôi bàn tay khéo léo của anh. Chòm xóm tấm tắc, đồng nghiệp ngưỡng mộ, học trò trầm trồ anh vừa giỏi việc trường vừa đảm việc nhà. Chẳng ai ngờ, một ông giáo chỉ quen với giáo án, phấn bảng, làm bạn với lớp lớp học trò lại khéo tay đến vậy! Chẳng ai nghĩ, khoảnh vườn xanh mát xanh kia lại là sản phẩm của “bác nông dân” nghiệp dư là anh!
Anh có dịp được đi đây đó, biết được nhiều điều hay, điều lạ. Sau mỗi chuyến đi công tác, du lịch về, anh thường kể cho mẹ con chị nghe những điều tuyệt vời mà anh bắt gặp, nhìn thấy, biết được. Biết vợ con thiệt thòi nên bất cứ khi nào rảnh rỗi, anh đều chở mẹ con chị đi du lịch, dã ngoại. Những tấm hình cả nhà chụp chung ở mỗi địa điểm đến tham quan, với anh là một câu chuyện của hành trình cảm xúc. Nó vừa ghi lại nhật kí gia đình, vừa kết nối yêu thương để tổ ấm của anh càng thêm bền chặt, gắn kết.
Anh nhớ ai đó đã nói rất chí lí rằng: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc!” Và anh thấy mình thực sự may mắn vì có được cả hai điều thiêng liêng, tốt đẹp ấy!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Giao Lộ Giữa Trưởng Thành Và Cô Đơn | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






