Đừng để yêu thương chỉ còn là ký ức
2025-07-15 18:05
Tác giả:
Hồng Ly
blogradio.vn - Họ đợi, họ mong, họ thất vọng, rồi lại tự an ủi mình: "Con bận mà, thương nó quá." Có lần mẹ tôi gọi điện, giọng hồ hởi: "Cuối tuần này con về nha, mẹ nấu món con thích." Tôi cười: "Để tuần sau nha mẹ, tuần này con nhiều việc quá." Tôi không nghe thấy tiếng thở dài ở đầu dây bên kia, chỉ nghe mẹ nhỏ nhẹ: "Ừ, mẹ chờ."
***
"Chúng ta thường cho rằng mình còn nhiều thời gian lắm. Nhưng thật ra, thời gian chẳng chờ đợi ai. Có những cái ôm đã vĩnh viễn không còn. Có những câu nói yêu thương đã mãi mãi không kịp thốt ra. Đừng để đến một ngày, mọi yêu thương chỉ còn là ký ức khô cạn trong tim."
Có những buổi sáng thức dậy, lòng chợt thấy trống rỗng như vừa đánh mất một điều gì đó rất lớn mà không thể nào tìm lại. Ngồi lặng nhìn ánh nắng xiên qua khe cửa, tôi nhớ về những ngày tháng xa xôi, khi mái nhà nhỏ lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, khi cha mẹ còn trẻ, còn khỏe, còn hay la rầy tôi vì những điều vụn vặt. Ngày ấy, tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc mình không còn nghe được tiếng gọi thân quen, không còn thấy dáng người lụm cụm bên chiếc bàn ăn, không còn được dụi đầu vào lòng mẹ mà than thở những điều vớ vẩn. Tôi cứ nghĩ rằng, tất cả những yêu thương đó sẽ mãi ở đó, chờ tôi bất cứ lúc nào.
Nhưng rồi thời gian, thứ vốn dĩ lạnh lùng và tàn nhẫn nhất, đã âm thầm lấy đi mọi thứ. Cha mẹ tôi già đi từng ngày. Tôi bận rộn với cuộc sống của riêng mình, với những mục tiêu, những ước mơ, những con đường xa vời. Những cuộc điện thoại thưa dần, những lần trở về nhà cũng thưa dần. Lúc nhớ ra thì đã là những chiều muộn, chỉ kịp hỏi thăm qua loa: "Mẹ khỏe không?", "Cha có ăn uống đầy đủ không?", trước khi lại lao vào guồng quay bất tận của cuộc đời.
Tôi đã từng lỗi hẹn với cha mẹ rất nhiều lần. Hứa sẽ về thăm, rồi bận việc. Hứa sẽ cùng đi dã ngoại, rồi bận lịch trình. Hứa sẽ về ăn Tết, rồi lại vướng bận deadline. Những lời hứa ấy, tôi đã quên, nhưng cha mẹ thì chưa bao giờ quên. Họ đợi, họ mong, họ thất vọng, rồi lại tự an ủi mình: "Con bận mà, thương nó quá." Có lần mẹ tôi gọi điện, giọng hồ hởi: "Cuối tuần này con về nha, mẹ nấu món con thích." Tôi cười: "Để tuần sau nha mẹ, tuần này con nhiều việc quá." Tôi không nghe thấy tiếng thở dài ở đầu dây bên kia, chỉ nghe mẹ nhỏ nhẹ: "Ừ, mẹ chờ."

Và rồi một ngày, tôi nhận ra, có những cái chờ không thể kéo dài mãi mãi.
Ngày tôi về đến nhà, chỉ còn lại căn phòng vắng, chiếc bàn ăn nguội lạnh, những bức ảnh cũ úa màu treo lặng lẽ trên tường. Cha mẹ tôi vẫn ở đó, nhưng là trong những ký ức, những hơi thở mong manh đã hóa thành hoài niệm.
Chúng ta thường cho rằng mình còn nhiều thời gian lắm.
Rằng chỉ cần cố gắng một chút nữa, hoàn thành nốt công việc này, thực hiện nốt dự định kia, rồi sẽ có thời gian cho gia đình. Nhưng thật ra, thời gian chẳng chờ đợi ai. Cha mẹ cũng không chờ đợi mãi được. Có những cái ôm đã vĩnh viễn không còn. Có những câu nói yêu thương đã mãi mãi không kịp thốt ra. Tôi đã từng nghĩ mình mạnh mẽ, có thể đối mặt với mọi thứ. Nhưng đứng trước ngôi nhà vắng bóng người thân, tôi chỉ thấy mình nhỏ bé, lạc lõng và bất lực biết bao. Tôi ước gì có thể quay ngược thời gian, ước gì ngày ấy tôi bớt đi một cuộc họp, hủy bỏ một chuyến công tác, để về nhà sớm hơn một chút. Chỉ cần một chút thôi, để được nhìn cha mẹ thêm lần nữa, để nói lời cảm ơn, lời xin lỗi, lời yêu thương.
Nhưng không có "giá như" cho những điều đã mất.
Cuộc sống này, những người ta yêu thương nhất, chính là những người cần được ưu tiên hơn tất thảy. Công việc có thể làm lại. Tiền bạc có thể kiếm thêm. Nhưng cha mẹ thì chỉ có một lần trong đời. Khi họ còn ở đó, hãy trở về. Khi họ còn lắng nghe được, hãy nói yêu thương. Khi họ còn có thể ôm lấy ta, hãy tựa vào lòng họ như những ngày thơ bé.
Tôi viết những dòng này, không phải để ai đó buồn, mà chỉ mong một ai đó, khi đọc đến, sẽ buông điện thoại xuống, nhấc máy lên gọi về nhà hoặc tốt hơn, là gấp rút thu xếp một chuyến về quê. Hãy ôm cha mẹ mình thật chặt. Hãy ăn bữa cơm giản dị cùng họ. Hãy cùng ngồi nơi hiên nhà, lặng yên nghe gió thổi qua những tán cây, để thấy mình vẫn còn may mắn biết bao.
Những ngày tháng không chờ đợi. Những vòng tay cũng không chờ đợi.
Vậy nên, xin hãy trân trọng khi còn có thể.
Đừng để đến một ngày, mọi yêu thương chỉ còn là ký ức khô cạn trong tim.
© Hồng Ly - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sau Cơn Mưa Trời Nhất Định Sẽ Lại Sáng | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.






