Em giờ đã khác
2014-12-24 01:00
Tác giả:
Hôm nay là một ngày nắng nhạt, từng tán lá xanh mơn mởn khẽ đung đưa trong gió, em lặng im nhìn dòng người qua lại bên ngoài ô cửa kính của Shaaha, một quán nước quen mà trước đây em và anh vẫn hay hẹn hò, thả trôi bồng bềnh những dòng kí ức về anh.
Em mỉm cười nhớ về những kỉ niệm khó phai của hai đứa, có ấm áp, có hạnh phúc, nhưng cũng đầy nỗi đau và nước mắt. Nhớ năm đó, tại buổi tiệc của một người bạn, em say nắng anh ngay lần đầu tiên gặp mặt, đơn giản vì anh có cái dáng vẻ khá bắt mắt và một phong thái lạnh lùng đúng chất của các chàng trai trong mẫu truyện ngôn tình mà em vẫn thường xem. Em như người lang thang tìm được chốn dung thân, ảo mộng về một tương lai đầm ấm, say cái mạnh mẽ, nam tính toát ra từ anh, nghiện cái lạnh lùng và sự thông minh khi nói chuyện của anh như điếu đổ, không ngần ngại chủ động nhờ bạn bè tạo điều kiện cho mình gặp gỡ anh thường xuyên sau buổi hôm đó. Và rồi sự nỗ lực của một cô gái trẻ với khát khao được yêu thương, cũng có được cái kết như mong muốn khi anh chính thức ngỏ lời yêu em vào một ngày mưa giá lạnh, anh biết không, khi đó em say đắm trong hạnh phúc của mối tình đầu với những cung bậc cảm xúc thật ngọt ngào và những kí ức đẹp đẽ bên anh.
Yêu nhau gần hai năm, anh trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em, hình ảnh của anh luôn hiện diện trong từng suy nghĩ, từng lời nói và từng ánh mắt, dường như chỉ cần xa anh một phút giây nào đó thôi, cả không gian xung quanh em trở nên thật nhỏ bé đến ngạt thở. Có đôi lúc, chỉ cần được tựa vào bờ vai anh, em sẽ thấy bao nhiêu buồn phiền, mệt mỏi đều tan biến đi như bọt biển, rồi những lúc rúc vào lòng anh nũng nịu, em thấy tim mình ấm áp đến lạ thường, hay đơn giản chỉ là cái nắm tay siết chặt khi em cùng anh tung tăng dạo phố cũng khiến em vui cả ngày hôm ấy. Yêu anh, với em đơn giản là những điều nhỏ nhoi, có anh, bên anh, mơ mộng cùng anh trong không gian đầm ấm của ngôi nhà và những đứa trẻ.

Có lẽ khi sở hữu quá nhiều hạnh phúc, con người ta sẽ ngủ quên trên những cảm xúc ấy, quên rằng tình yêu có thể bùng cháy một cách bất ngờ nhưng cũng có thể ra đi một cách lặng lẽ. Rời xa anh có lẽ là quyết định dũng cảm nhất trong cuộc đời em, chấp nhận từ bỏ một tình yêu đã phai nhạt, em như nghe thấy tiếng tim mình tan vỡ. Em đã khóc, đã oán trách, đã đau khổ nhưng em chưa bao giờ hối tiếc, vì yêu anh, với em là điều đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ.
Anh biết không, em chưa một lần ngừng suy nghĩ mình làm sai điều gì mà khiến anh và em mãi mãi cách xa nhau, có lẽ sai lầm lớn nhất của em là vì em quá yêu anh.
Em sai vì tự cho mình quyền quan tâm và lo lắng cho anh, chia sẻ với anh những điều khó khăn trong cuộc sống. Sai vì quá ỷ lại vào anh, lúc nào cũng ngây thơ tin tưởng vào những lời nói của anh.
Em sai vì em không se sua quần áo, không lòe loẹt phấn son, không đuổi theo những thời trang ngày càng đổi mới, không đòi hỏi những vật chất cao sang, mà em vẫn là em, vẫn là cô gái ngây ngô và giản dị ngày đầu gặp anh.
Em sai vì quá suy tư cho tương lai của hai đứa, vạch vẽ kế hoạch mà chính em mơ mộng, rong ruổi với những nghĩ suy rằng anh luôn cần em bên anh như ngày đầu; sai thêm sai là khi em không nhận ra rằng tình yêu trong anh đã dần phai nhạt, tình yêu ấy đã không còn dành cho em, nó trở thành một vách ngăn để cản trở bước chân anh đến với một bến bờ xa lạ khác.
Sau tất cả, em thiếu anh một lời xin lỗi, thiếu quá khứ một sự mạnh mẽ, thiếu bản thân một lòng yêu thương chính mình, để rồi cuối cùng em nhận ra từ giờ em sẽ sống và yêu thương để sửa sai cho những điều ấy.
Em nhớ những ngày sống trong đau khổ và nhớ nhung về anh, em vô tình đọc được một dòng tâm sự của một cô gái, cô ấy nói rằng khi ở bên người yêu, cô ấy cảm thấy bình yên đến lạ nhưng xa người ấy rồi, dù cô ấy thấy lạ nhưng cũng khá bình yên. Chính dòng tâm sự này đã mang em từ bóng tối của sợ hãi trở về với cuộc sống, cho em thấy mình quá yếu ớt và nhu nhược, cho em hiểu thì ra khi không có anh, em vẫn sống, vẫn yêu thương và hạnh phúc.
Cám ơn anh, người con trai đã rẽ vào cuộc đời em, cho em một khoảng không gian khát khao yêu mãnh liệt và mơ ước hạnh phúc. Không có anh, có lẽ, em vẫn là cô bé ngây ngô với ảo mộng về những chàng trai hoàn hảo trong truyện tranh, xa lạ với những góc tối trong tình yêu, chênh vênh trên những con đường mà em sẽ đi tới.
Cám ơn anh, người con trai đã gieo vào tim em mầm mống của nhớ nhung, chờ đợi và hy vọng, giúp em tìm về với nghị lực, mạnh mẽ đứng lên từ nơi mình đã vấp ngã, dạy cho em cách trưởng thành và thôi dựa dẫm vào những người xung quanh.
Cám ơn anh, người con trai đã mang đến cho em nỗi đau khổ mà trước nay em chưa từng trải nghiệm, để em học cách đau, học cách chấp nhận, học cách buông tay và tha thứ, cho em biết cách quý trọng bản thân và tìm kiếm một chàng trai khác xứng đáng với trái tim mình.
Cám ơn anh, đã cho em một khoảng thời gian yêu và được yêu, cho em khám phá thế giới nội tâm bao la của bản thân, làm mới mẻ cảm xúc trong em từng ngày, để lúc này đây khi em nhìn lại, em thấy mình đã từng thật hạnh phúc vì được vui, được buồn, được đau khổ vì anh.
Từ ngày chia tay nhau, đã bốn năm rồi, em không biết anh sống ra sao, đã yêu thêm bao nhiêu người khác, có đôi lúc nghĩ đến anh, em vẫn thấy tim mình nồng đậm hương vị xót xa nhưng em biết cảm giác đó chỉ là thoáng qua, nhẹ nhàng và mong manh, không còn mãnh liệt và day dứt.
Em của bây giờ đã khác, sống khác, nghĩ khác và làm khác với những điều ngu ngơ ngày trước. Em vẫn mộc mạc và giản dị nhưng trưởng thành và thôi ngốc nghếch, biết nhìn nhận và thôi ảo tưởng, thu lòng mình cho vết thương khép chặt, bước chậm lại để suy nghĩ thật kĩ và sẵn sàng cho một cuộc sống mới. Em của hiện tại luôn vui vẻ, cất giấu quá khứ vào góc khuất của hiện thực, học cách yêu và cách bảo vệ bản thân trước những tổn thương và hy vọng, học cách trân trọng và nắm bắt tương lai, thôi ngu muội si mê một mối tình đã mất.
Ngước mắt nhìn bầu trời xanh bao la, đắm mình trong những giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng của Ai rồi cũng khác, em thấy tim mình bình yên đến lạ, cảm giác thoải mái và tự tin len lỏi trong từng ngóc ngách cơ thể, không còn phải gượng cười để lấp che những niềm đau, nỗi khổ, không còn trách bản thân mình vô dụng, không hận anh tàn nhẫn. Đơn giản chỉ là xem cả hai chúng ta giống như những con đường, đã cắt con đường này thì sẽ cắt những con đường khác ở những nơi khác, ai rồi cũng có sự lựa chọn khác nhau cho riêng mình; dùng thời gian làm liều thuốc hữu hiệu để chữa trị vết thương tâm hồn và vun đắp, xây dựng lại ước mơ từng vụt mất.
Tạm biệt anh, người con trai em từng yêu thương tha thiết, tạm biệt quá khứ với mây mù giăng kín, em tìm về với ánh sáng yêu thương và màu xanh hy vọng, vững bước chân trên con đường chinh phục tình yêu đích thực phía trước. Ở một nơi nào đó em tin tưởng vẫn có một người con trai hoàn hảo thuộc về em, là một nửa mảnh ghép lí tưởng mà em vẫn tìm kiếm, một nửa gắn kết với em bằng tình yêu không phai nhạt theo thời gian, xứng đáng để em mở rộng tấm lòng yêu thương và trao trọn niềm tin yêu mạnh mẽ. Có thể em sẽ hạnh phúc, có thể em sẽ tiếp tục khổ đau nhưng anh biết không, em muốn tạo cho mình một cơ hội, cơ hội để bất chấp tất cả, vì bản thân mình, hãy cứ yêu thôi, chẳng ngần ngại.
- Đoàn Nguyễn Khánh Thư
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.


