Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đánh rơi nỗi nhớ anh trên con đường cũ

2017-05-07 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Những người trẻ thật kì lạ, họ không còn yêu nhưng cũng không dám thừa nhận. Họ lấp liếm, biện hộ, tìm mọi thứ lí do trên đời để có thể dễ dàng từ bỏ tình yêu mà mình đã tốn công vun đắp như cách mà anh đối xử với em. Nếu như họ có thể nói lời xin lỗi, em cũng sẽ nói lời tha thứ. Nhưng con người ta xưa nay thật lạ, ngại nói ra từ “cảm ơn” và “xin lỗi” như những lời nói có lẽ là hạ thấp giá trị của họ trước người khác.

***



Nghe bài hát Trái tim em cũng biết đau - Bảo Anh

Em vẫn còn nhớ rõ khoảng khắc khi chia tay một người. Có lẽ là bởi vì nó để lại ấn tượng quá sâu sắc với em. Có người đến nhẹ nhàng, khi đi để lại giông bão, có người chẳng thề hẹn, nhưng ra đi vẫn không quên giữ trọn tình nghĩa.

Tại sao trong cuộc đời của mỗi người ai cũng có một mối tình không thể nào quên dù đã đi qua nhiều mối tình khác? Đó không phải là một mối tình ngọt ngào hay lãng mạn, nhạt nhòa hay đắng cay. Mối tình khiến cho em khó quên lãng nhất lại là người làm em đau lòng nhất. Có lẽ vì niềm vui thì dễ quên, còn nỗi buồn thì không bao giờ.

Anh, là một chàng trai với nhiều tham vọng và ít bình yên. Ngày chúng mình gặp nhau lúc em vẫn còn thuở 17 hồn nhiên trong tà áo dài trắng, còn anh đã là sinh viên đại học. Chúng mình ít khi gặp nhau, nhưng em vẫn còn nhớ như in khoảng khắc lúc anh đứng chờ em sau giờ tan học để chở em đi ăn trưa. Trong cái nắng nóng gay gắt của Sài Gòn, mặt anh điềm tĩnh cầm quyển sách ngồi vắt vẻo đọc bài trên chiếc Honda cũ kĩ.

Em đánh rơi nỗi nhớ anh trên con đường cũ

Em, một cô nữ sinh đầy mơ mộng và thiếu thực tế. Em thích thức khuya lướt web và viết sách – những thứ mà anh cho là vớ vẩn và chả bao giờ đọc những thứ em viết. Nhưng không sao, em cũng không ép anh đọc vì em biết là anh chẳng thích những thứ trẻ con, vụn vặt. Em luôn chiều chuộng anh như thế, mặc cho có bao lần anh vô tâm, lạnh nhạt với em vì em nghĩ vốn dĩ khi yêu nhau đã phải chấp nhận những ưu điểm, khuyết điểm của đối phương. Và em luôn nghĩ rằng anh là người cuối cùng có thể làm chỗ dựa cho em trong những ngày giông bão.

Thế nhưng ngày anh rời đi, mọi hy vọng trong em đổ vỡ. Có lẽ là em không hiểu, khi đọc được những dòng tin nhắn vô cảm đó, không giống với anh trước đây khi luôn quan tâm, săn sóc em. Anh bảo rằng chúng ta không hợp nhau, chúng ta cạn duyên, chúng ta ly biệt. Anh bảo vì muốn tốt cho em, vì yêu thương em, vì lo nghĩ cho em. Em đã mù quáng như thế, đặt hết niềm tin vào một người để rồi nhận lại những lời nói giả dối từ người mà em thương yêu hết lòng. Có lẽ là em không hiểu, khi nhìn thấy anh ôm hôn một cô gái khác, hẹn nhau đi chơi, nói lời tình cảm nhưng vẫn giả vờ bên em như mọi chuyện vẫn ổn. Có lẽ đến hôm nay, em vẫn không hiểu chuyện tình mình vốn dĩ là gì với anh. Rằng em chỉ là hình ảnh thay thế cho người yêu cũ của anh, hay chỉ là một bóng hồng nhạt nhòa vô nghĩa như bao người con gái khác trong cuộc đời anh?

Em đánh rơi nỗi nhớ anh trên con đường cũ

Những người trẻ thật kì lạ, họ không còn yêu nhưng cũng không dám thừa nhận. Họ lấp liếm, biện hộ, tìm mọi thứ lí do trên đời để có thể dễ dàng từ bỏ tình yêu mà mình đã tốn công vun đắp như cách mà anh đối xử với em. Nếu như họ có thể nói lời xin lỗi, em cũng sẽ nói lời tha thứ. Nhưng con người ta xưa nay thật lạ, ngại nói ra từ “cảm ơn” và “xin lỗi” như những lời nói có lẽ là hạ thấp giá trị của họ trước người khác. Em đã nghĩ rằng tình yêu sẽ khác, bởi vì tình yêu là bao dung, là hi sinh, là thấu hiểu người mình yêu. Nhưng em đã sai, rằng con người ta vốn dĩ không cần sự tử tế.

Ngày em đánh rơi nỗi nhớ anh trên con đường xưa cũ, tình cảm của em không một chút cảm động rằng sao tình yêu có thể đến tử tế mà ra đi phũ phàng. Em đã thôi không tự trách cứ chính mình không đủ tốt hay không xứng với anh. Có lẽ vì em đã hiểu, không phải bản thân thật tâm đối xử tốt với một ai là sẽ được đền đáp. Không phải cứ đến với nhau nhẹ nhàng, là ra đi còn chờ nhau một câu tạm biệt.

© An Lâm Kỳ - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

back to top