Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em buông tay rồi, anh phải hạnh phúc nhé!

2014-08-26 01:05

Tác giả:


Yêu 24/7 - Buông tay nghĩa là không nắm đôi tay anh nữa, để anh ra đi. Anh hãy đi tìm hạnh phúc đích thực cho riêng mình anh đi nhé! Và anh không cần phải chần chừ để mà lựa chọn. Đối xử tốt với cô ấy và đừng bao giờ làm người mình yêu phải rơi lệ như anh đã từng làm tổn thương em, anh nhé!

***

Đám mây trắng trên bầu trời cao, em đưa mắt ngắm nhìn. Chúng phiêu du một cách nhẹ nhàng và không ưu phiền. Chúng tô điểm cho thị trấn nơi em ở những mảng trắng tinh khôi vào những ngày đầu đông giá rét. Em có cảm giác thị trấn như đang chìm trong một màu trắng lãng đãng. Và em ước gì trái tim mình cũng sẽ yên bình như áng mây kia. Nhưng trái tim em mỗi lúc một gào thét dữ dội như sóng xô bờ, gào lên vì nhớ anh da diết.

Ngay lúc này đây anh đang làm gì, có nhớ đến em không? Hay anh vui cười bên người mà anh lựa chọn. Anh chọn tất cả chỉ trừ em. Đau đớn đến nghẹn lòng. Em chẳng thể cất lời rằng vẫn còn yêu anh sâu đậm. Con gái khi yêu không bao giờ hối tiếc.

Em quàng chiếc khăn vào cổ và bắt đầu bước ra khỏi nhà. Trên con ngõ vắng thân thương, đầy ắp kỷ niệm, những bông hoa trạng nguyên lắc lư, lắc lư trong thinh không. Bóng nắng nhập nhoạng, mờ ảo in dấu chân em giữa những tòa nhà cao tầng. Em thấy mình lẻ loi.

Em siết nhẹ đôi vai lạnh giá, ủ ấm hai bàn tay tê buốt vào trong túi áo khoác dày cộm. Nhưng vẫn còn lạnh vì thiếu một bờ vai vững chắc cạnh bên. Cánh hoa trạng nguyên nở đỏ thắm. Em không hình dung được đóa hoa ấy sẽ nở như thế nào. Trong mắt em, chỉ chứa chan một bóng hình. Em khắc khoải đợi chờ.

em buông tay

Em cố tình mặc bộ quần áo mà anh thích, để mái tóc đó, đi trên con đường xưa. Để nếu vô tình gặp nhau, anh sẽ vẫn nhận ra em giữa biển người mênh mông này. Liệu rằng khi ấy, anh có đủ dũng cảm để bước đến chào hỏi không? Hay anh sẽ lướt qua em như hai người xa lạ.

Anh là một người tốt. Anh đã cho em hiểu thế nào là tình yêu, là cảm giác nhung nhớ. Em chưa một giây phút nào quên được anh.

Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tình cờ giống như một sự sắp đặt của định mệnh. Dưới cơn mưa đầu mùa. Khi ánh mắt anh chạm vào mắt em, lồng ngực em như vỡ òa. Như đóa hoa bung nở, là em, kiêu hãnh trong mưa. Em bước về phía anh. Em ngộp thở, đắm chìm trong đôi mắt của anh, nụ cười của anh. Anh đến dịu dàng. Thị trấn bé nhỏ, quạnh vắng bỗng bừng sáng, rực rỡ nắng mai, đong đầy màu hạnh phúc.

Tình yêu đó dẫu chỉ là nụ hoa mỏng manh trong phong ba bão tố. Sắc hoa rơi mãi trước mắt em. Gió khẽ thổi qua bờ vai ấm như nhắc em rằng mùa xuân đang chầm chậm gõ cửa. Tìm kiếm bóng hình anh không dễ chút nào, để có được tình yêu đó, em phải nỗ lực và cố gắng không ngừng. Khuôn mặt anh vừa hiện hữu lại như vừa biến mất trong ánh trăng thấp thoáng.

Thị trấn trải qua những ngày đông dài lê thê. Đông qua, tuyết tan. Nắng lên. Mở cửa ra, hít thở mùi không khí sáng sớm tinh khôi, người đầu tiên em nghĩ ngay đến là anh. Nhắn tin chúc anh ngày mới an lành.

Chọn một chiếc áo thật đẹp, em bước ra phố. Ngước nhìn những cánh anh đào, nụ hoa bình yên ngủ trong ánh nắng ban mai. Mình xa cách lâu rồi anh nhỉ? Người đi tìm trong ngày xưa đó những hoài niệm chưa gọi tên. Xóa đi những bụi bẩn, gạt đi những trắc trở, em vẫn một mực hướng về anh, tin vào tình yêu nơi anh.

Tình yêu trong em đã được định hình rõ ràng. Em chẳng ngại ngùng bày tỏ với anh. Anh bảo rằng “Đừng yêu anh.” Em hỏi lý do vì sao, anh chỉ im lặng. Nét mặt anh thoáng buồn.

Rồi anh và em dần xa nhau. Một ngày, hai ngày, một tuần chúng ta không gặp nhau. Anh cũng không còn gọi điện hay nhắn tin dù là lời hỏi thăm. Em không biết vì điều gì hay tại tình yêu của em chưa đủ lớn khiến anh không ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Em vẫn luôn đứng đấy, dõi theo anh mà thôi. Nhưng anh nào có biết.

Thị trấn vắng anh buồn tẻ và cô đơn. Em lấy ra những bông pháo hoa cũ. Từng hạt bay khắp nền trời đủ sắc màu. Em cười mà khóe mi lấp lánh. Em lại đi qua những góc phố nhỏ, quán cà phê chúng ta hay ghé đến. Tất cả vẫn đong đầy kỷ niệm. Chắc anh đã quên rồi nhỉ?

Vậy là mùa xuân tươi đẹp đã trôi qua. Thị trấn khoác lên mình chiếc áo tím màu bằng lăng. Hè đến, em cùng bạn bè đi du lịch đó đây. Đọc những quyển sách anh thích, lặng ngắm dòng người qua lại tấp nập. Em vẫn nói cười, tán gẫu cùng bạn bè nhưng lòng em đang dậy sóng đấy anh à! Em chẳng biết làm gì để nỗi nhớ vơi đi.

Dù cho em có buồn đến đâu, em cũng sẽ mỉm cười và luôn nói rằng “Em ổn”. Anh sẽ nhận ra đó là lời nói dối, phải không anh? Em sẽ cố vượt qua những ngày sống thiếu anh. Và em sẽ trưởng thành. Cũng giống như người ta, em sẽ quên anh sao? Em chưa nghĩ tới điều đó bao giờ. Em không muốn mất đi những ký ức về anh dẫu cho đó là những ký ức buồn bã.

Những ngày hè mát lạnh vì có những cơn mưa phủ lối. Em đến nhà sách, mua một cây bút chì. Viết ra những đoạn hội thoại giữa em và anh, những dòng tin mà anh gửi trong quyển nhật ký. Em chưa khi nào nghĩ sẽ mua một cục tẩy để xóa chúng đi dù sẽ có ngày em chỉ còn là hồi ức trong trái tim anh. Những điều ngọt ngào mãi mãi không bao giờ mất đi. Thế nên, em sẽ lưu giữ chúng như một-hồi-ức-đẹp.

Mùa hè vội vã cất bước. Mùa thu lướt thướt ghé sang. Nắng thu nhàn nhạt chiếu qua ô cửa. Radio đang phát chương trình “Giai điệu trái tim”, là nơi mà mọi người gửi những thông điệp kèm bài hát yêu thích cho nhau. Chị phát thanh viên đọc lá thư của một cô gái vẫn còn nặng tình với chàng trai trong khi anh ta đã bỏ cô mà đi theo duyên mới. Lá thư buồn như cơn mưa rơi ngoài ô cửa sổ. Người nói mưa đẹp nhưng mưa có giấu đi nỗi nhớ của những người đang yêu không?

Lá thư vừa đọc xong, nhạc cũng vừa cất lên. Đó là một bài hát tiếng Nhật có âm điệu da diết.

Rồi chúng ta mỗi người mỗi ngả
Mang mùa xuân của đôi ta đến sự tàn úa
Tương lai của em đang rộng mở
Nhưng em lại cảm thấy hoảng sợ

Năm nay, lại một năm nữa, cánh hoa anh đào lại tràn đầy
Trên khung cửa sổ của chuyến tàu Odakyuu
Trong trái tim em
Em nghe có giọng nói anh…

Khung cảnh thị trấn vẫn không có gì thay đổi chỉ là vắng đi một bàn chân hay đi cùng em dạo phố vào mỗi tối. Lá vàng rơi đầy trước sân. Em ngồi bên thềm, đếm từng chiếc lá bay đi. Nguyện ước điều gì đó sẽ đến. Một ngày anh bỗng gọi điện và bảo rằng thật sự anh cũng có tình cảm với em nhưng anh đang phân vân và lưỡng lự giữa em và cô ấy.

em buông tay

Toàn thân em lạnh cóng và tê dại. Em không đủ tỉnh táo nữa rồi. Anh bảo tạm thời mình hãy làm bạn đi em, tương lai là điều khó xác định. Em không muốn, em hét lên như thế và bỏ chạy. Nếu ngay lúc này em cất cao tiếng gọi, liệu anh có nghe thấy? Anh có muốn quay trở lại ngày ấy một lần nữa không?

Em lật giở từng trang nhật ký, gom hết thương yêu đặt vào trong ấy. Trời lại mưa nữa anh à. Em cầm ô bước ra sân ga. Em ngồi trên chiếc ghế đá cạnh nhà ga, lặng nhìn đoàn tàu dần lăn bánh, để lại sau lưng những làn khói như sương mù. Mưa tí tách. Mọi người guồng chân đi đi về về. Những cặp tình nhân trong tay, tựa đầu vào nhau hạnh phúc. Hết đoàn tàu này đến đoàn tàu khác nối đuôi nhau, chạy mải miết trong làn mưa bụi mịt trời. Sân ga vắng tanh. Chỉ còn có tiếng mưa rơi êm ái nhưng mỗi lúc một nhiều.

Em sẽ buông tay anh à! Vì em mệt mỏi trên con đường tìm kiếm tình yêu, mệt mỏi vì phải đợi chờ trong vô vọng. Em phải buông ra thôi, không chạy nữa. Em muốn dừng lại để cho mình một cơ hội làm lại cuộc đời. Nhưng buông tay không có nghĩa là quên đi. Làm sao có thể lãng quên người từng cho ta hạnh phúc?

Buông tay nghĩa là không nắm đôi tay anh nữa, để anh ra đi. Anh hãy đi tìm hạnh phúc đích thực cho riêng mình anh đi nhé! Và anh không cần phải chần chừ để mà lựa chọn. Đối xử tốt với cô ấy và đừng bao giờ làm người mình yêu phải rơi lệ như anh đã từng làm tổn thương em, anh nhé!


Trên bước đường anh đi, em đứng ngoài lề vừa khóc thầm vừa chúc phúc cho anh. Với em, chỉ cần anh sống tốt, vui vẻ, bình an. Thế là đủ. Em đã mãn nguyện lắm rồi và không còn gì để mà tiếc nuối.

Quá khứ về anh, ký ức về anh, em sẽ khóa chặt trong một góc của trái tim. Nếu một ngày đẹp trời nào đấy, anh có tình cờ đọc được những dòng chữ này, em không mong anh sẽ quay về với em, chỉ mong anh hiểu rằng: Tình yêu không phải trò chơi, không phải sau này tìm được người thích hợp hơn thì sẽ chuyển qua họ. Đã yêu thì hãy yêu cho trọn trái tim, chân thành suốt cả cuộc đời, anh nhé!

Còn em, từ đây sẽ học cách sống và làm việc một mình. Không tin nhắn thăm hỏi, không bàn tay đan vào trong mùa đông. Không bờ vai cho em dựa vào mỗi khi buồn. Em sẽ quen dần thôi, anh ạ!

Năm nay, mùa đông đến mà em chẳng hề hay biết. Thị trấn buốt lạnh. Tâm hồn em cũng tê tái. Giáng Sinh không có tuyết, Giáng Sinh không hoàn hảo. Em mất anh thật rồi. Giữa dòng đời bon chen, em chơ vơ và lạc lõng.

Anh à! Dù thế nào đi nữa, em cũng sẽ can đảm bước tiếp con đường phía trước mà không còn anh ở bên.

· Quách Thái Di




MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TẢI VỀ ỨNG DỤNG BLOG RADIO VÀ AUDIO BOOK DÀNH CHO ĐIỆN THOẠI ANDROID


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top