Em à! Nơi đâu mới là hạnh phúc ?
2011-02-16 15:29
Tác giả:
Blog Việt
“… Em à, nơi đâu mới là hạnh phúc?”
Sài Gòn mùa này tháng mấy nhỉ? Mưa vẫn cứ rả rích đêm ngày, gió vẫn cứ lồng lộng làm nghiêng ngả thành phố. Trên con đường dài vô tận, có bóng người đi ngang qua, lặng lẽ và gấp gáp …
Phi ngồi vào bàn làm việc, anh đang cố mở mắt thật to để có thể đọc nốt số sách còn lại. Bây giờ đây, anh không thể nuốt trôi bất kì chữ nào khi trời đang đổ mưa dữ dội. Mưa! Ừ thì mưa! Với ai đó thì mưa thật tuyệt vời. Mưa có khi ảm đạm, có khi dữ dội, lúc thì mạnh mẽ, lúc thì nhạt nhòa. Mưa chứa chan kỉ niệm, mưa là cả nỗi buồn, niềm vui của biết bao kiếp người. Nhưng với Phi, mưa vẫn như một hiện tượng thời tiết phiền toái cố quấy nhiễu anh bằng những âm thanh ồn ào, nhức óc. Mớ sách về đề tài nghiên cứu sinh phức tạp này đang tra tấn trí não vốn đã lười hoạt động, cộng hưởng thêm tiếng mưa bão đã làm nên một bản hòa tấu lạc điệu, lạc nhạc “dày vò” Phi. Quả thật lúc này anh chỉ ước mình có thể ngủ. Ừ, có thể ngủ! … Phi đang cố nhủ mình.
Tin nhắn số 9: “Em bắt máy đi, anh nhớ em!” …
Cuộc gọi thứ 14: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được …”
“Một ngày quá dài, dài nhất thế kỉ” – Phi nghĩ thầm với dáng vẻ ủ dột như một kẻ vừa đi lạc vào chốn hoang mạc xa xôi. Rời khỏi bàn làm việc còn vương mùi gỗ mới, anh ngả lưng vào thành giường, gác một tay sau ót. Phi thở dài. Dường như Thảo đang cố tránh mặt anh, hay đúng hơn là muốn biến khỏi cuộc đời anh, để lại anh với cái đống suy nghĩ vớ vẩn đang quay cuồng, quằn quại trong đầu. Sẽ chẳng ai biết được chuyện gì đã xảy ra với họ, mà ngay chính Phi, anh cũng chẳng thể hiểu vì sao Thảo phải né tránh mình, trốn chạy mình.
… Một giờ sáng.
Anh không thể sống nếu thiếu vắng tiếng nói, giọng cười của Thảo. Anh nghĩ vậy. Mưa tạnh dần, trời thêm lạnh. Gió hắt từng đợt, mạnh mẽ và dồn dập như muốn phá tan cánh cửa rào để có thể luồng vào trong cái gian phòng nhỏ hẹp, ngột ngạt này. “Em ở đâu Thảo ơi” …
Trong cuộc sống mà ai cũng ngỡ ngắn ngủi này, có những phút giây kéo dài vô tận và có những nỗi nhớ đằng đẵng khôn nguôi. Phải chăng, Thạch Thảo đang giấu anh một chuyện gì đó. Chuyện gì cơ chứ? Gần cả tháng nay, số lần gặp mặt của họ giảm dần tỉ lệ nghịch với sự nhớ nhung cồn cào trào dâng trong lòng Phi. Anh chỉ nghe tiếng cô qua điện thoại, cô gầy ốm ra sao, anh không biết, cô khỏe yếu thế nào, anh lại càng khó nhận ra. Tình yêu không như bữa cơm sáng, ta có thể nhịn ăn nhưng không thể chịu đựng nổi khi xa vắng hình bóng ai đó trong đời. Có lẽ Thảo đang cần thời gian để suy nghĩ về chuyện nào đó, và Phi, anh cũng đang cần thời gian để có thể biết Thảo như thế nào.

Buồn lắm! Có nhiều khi buồn quá, Phi chỉ biết cười sằng sặc lên cho vơi đi hết nỗi niềm. Vì sao vậy chứ? Con người sinh ra - lớn lên, một chu kì dài cứ ngỡ nó diễn ra đơn giản nhưng nó lại phức tạp theo chính suy nghĩ của từng người, theo cuộc sống của từng người. Có những người sống trong tình yêu họ tìm được, trong hào hoáng cuộc đời họ tạo ra. Mọi người nhìn vào bảo họ thật hạnh phúc, tạo hoá đã ưu đãi cho họ, và họ là những người may mắn. Nhưng không, khi đã nắm giữ hạnh phúc thì chúng ta phải chắc rằng, sóng gió luôn ập đến bất kì lúc nào. Đó dường như là một quy luật của cuộc sống, có vui – có buồn, có hạnh phúc – có khổ đau, có thành công – có thất bại …
- Em gặp anh được không?
- Được, được, em ở đâu, ở đâu?
- Nhà em. Anh đến ngay nhé.
Phi không còn tự chủ. Cuối cùng anh cũng gặp lại Thảo. Là mơ chăng? Hay là một điềm báo nào đó sẽ tới. Anh đối diện với Thảo rồi thì sẽ thế nào đây. Chia tay? Đỗ vỡ? “Không! Không mà!” Phi lao xe qua những đoạn đường hun hút. Gió lạnh réo từng đợt, trời sáng mà thành phố vẫn còn tờ mờ sương. Anh cắn chặt hàm răng, gần đến rồi. Phi bỗng chột dạ…
- Anh nhớ em! Phi như la lên vì sung sướng. Anh ôm chằm lấy Thảo.
- Mình nói chuyện, anh nhé!
- Uhm em. Mà chuyện gì …
- Em muốn mình nên chấm dứt. Em không thể sống bên anh tiếp nữa.
- Em .. nói sao?
- Hãy bình tĩnh. Phi, em yêu anh! Nhưng tình yêu đó không đủ lớn để em có thể vượt qua nỗi đau để đến cùng anh. Anh cho em mọi thứ, nhưng em đã chẳng làm gì cho anh.
- Không, anh không cần, anh chỉ … - Phi nghẹn đắng họng, anh như đang nuốt phải một cái gì đó rất đắng, và va phải một vật gì đó rất đau.
- Ngọc Diệp đẽ đến tìm em một tháng trước. Cô ấy nói …
- Sao? Cô ấy đến gặp em à? Sao em giấu anh? Sao em lại có thể nghe một người ngoài với lòng dạ như một con cáo và những mưu mô độc ác chẳng khác nào một mụ phù thủy. – Phi không còn giữ bình tĩnh, anh nói như hét – Cô ấy đã nói gì với em. Hả?
- Anh đừng giận. Cô ấy chỉ nói … Cô ấy nói, em cũng là phụ nữ, cũng biết yêu, biết ghen … - Thảo lấp bấp, khóe mắt cay cay đang níu giữ những giọt nước mắt vô tình lặng lẽ rơi xuống – Cô ấy đến với anh trước, hạnh phúc mà cô ấy vun đắp ở anh bị em, chính em phá vỡ.
- Không .. Không phải …
- Em đã làm cho thiên đường của hai người tan thành mây khói. Em giết đi đứa con của Ngọc Diệp, em làm cô ấy tổn thưởng đến muốn chết. Em .. Em …
- Không, em không làm điều ác độc đó. Mà tại anh. – Phi ôm chặt Thảo với đôi mắt rơm rớp nước mắt, còn Thảo, cô đau thắt lòng, nấc nghẹn từng tiếng như nỗi đau bấy lâu bỗng vỡ òa trong một giây phút nhỏ nhoi.
- Anh sai rồi. Tại em đến với anh, em vô tình đi vào thiên đường hạnh phúc của hai người, em hời hợt, em vô tâm. Em không biết là vì em, anh đã rũ bỏ Diệp. Em sai. Em cứ tưởng em hạnh phúc khi có anh, nhưng thật ra đó là nỗi đau, nỗi dày xéo của Diệp.
-Nhưng đó không do em. Em hiểu không. Do anh cả, anh muốn có em, em mới là người anh cần.
- Thế anh đã nghĩ một người con gái lần đầu trong đời đi phá thai sẽ thế nào chưa?
- …
- Thế anh đã hiểu, đau thế nào khi người đàn ông của mình bị một kẻ nào đó chiếm lấy, bị một kẻ nào đó cướp mất?
- …
- Em hiểu điều đó, anh biết không? Em hiểu Diệp vì em .. cũng là con gái.
- Đó là lý do vì sao em trốn tránh anh ? Là lý do của việc Ngọc Diệp vẫn hay đến nhà anh ngay những lúc em đi mất. Em làm vậy để được gì, anh đau, em đau, hay cả hai chúng ta.
- Anh hãy đi tìm nơi mà anh có hạnh phúc mới. Về với Ngọc Diệp, nơi đó là chốn thần tiên của hai người. Nơi mà anh sẽ có thể không bị dày vò vì em, vì bất cứ ai trên cuộc đời này. Nơi ấy anh có thể cười thật tươi, có thể sống thật ấm áp ... Xa em đi, anh nhé ... Hiểu cho em và cho cả Ngọc Diệp.

- Em à, nơi đâu mới là hạnh phúc? Nơi đâu mới là thiên đường, là niềm vui với anh khi người anh yêu bỏ anh đi mất. Anh có thể quay về với Diệp nhưng có khi cô ấy còn đau khổ hơn. Em biết mà, phải không ? Tình yêu không như truyện cổ tích, không phải bao giờ con người cũng có thể sống cao thượng. Em nghĩ đến Diệp, thế Diệp đã nghĩ đến em chưa, và thậm chí là nghĩ đến anh nữa. Tình yêu không phải là một liều thuốc giúp con người khỏe mạnh, cũng chẳng phải hàng hóa mà ta có thể trao buôn, đổi bán. Em biết mà, phải thế không Thảo ? Anh yêu em, em nghĩ đến Diệp sẽ khổ sở vì anh, thế sao em không nghĩ cho người yêu của em sẽ thế nào đây nếu mất em trong đời. Anh van em, đừng xa lánh anh. Em cần em. Cái thai ấy không là của anh, anh và cô ấy chưa hề có chuyện ấy với nhau ... Tin anh đi, Thạch Thảo, anh yêu em.
Thảo òa khóc trong vòng tay Phi. Cô chỉ muốn mình không phải gặp anh để gieo cho anh, cho cả Diệp đau khổ như thế. Có lẽ, cô phải cần thời gian để suy nghĩ, cô phải cần thời gian để những trách ẩn trong suốt cả tháng trời có một lối thoát. Cô mong rằng Thế Phi sẽ hiểu cho cô, hiểu cho trái tim mỏng manh của cô, hiểu cho tấm lòng quá đổi yếu ớt của cô.
Yêu là chấp nhận khổ đau, yêu là cho nhau cơ hội, yêu là sống hết lòng vì nhau … Và yêu chính là cho nhau biết: đâu là hạnh phúc. Phi và Thảo, giữa căn phòng vắng lặng mùi dạ hương, họ đang cố tìm trong con tim mình chiếc ngăn của hạnh phúc. Phi đã biết, anh có thể sống vì thiếu ăn, thiếu ngủ nhưng không thể thiếu được Thảo. Còn Thảo, cô cũng hiểu được, cô có thể cam chịu nổi đau xa rời Phi nhưng cô lại không nỡ nhìn anh mãi khốn khổ vì cô.
Trong không gian im ắng, đôi tình nhân vừa gặp lại nhau đang mỉm cười. Nước mắt lau khô, họ lại về bên nhau, vậy mới biết, chỉ khi nói ra mọi thứ trong lòng, con người ta bỗng chốc mạnh mẽ và chỉ khi yêu nhau thật sự, dù xa nhau đến mấy cũng về với nhau.
Ngoài trời mưa lất phất bay, phố Sài Gòn mùa này tháng Tám …
- Gửi từ email Phi Anh Ken - kenji_xmasboy@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

