Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng ngại nói “Em yêu anh”

2009-02-20 17:13

Tác giả:


Blog Việt

Thân tặng TMQ.                                                                                                                   

By Khanhmagy

Bạn có đang cô đơn không? Nếu câu trả lời là có thì tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện của tôi...

 

Tôi tên là Tú và tất nhiên tôi là con gái. Tôi phải viết vậy vì tên tôi rất hay bị nhầm là con trai. Không biết có phải vậy mà trong sổ liên lạc của tôi luôn bị phê là “hay nói chuyện riêng, thiếu nữ tính”. Nhưng câu chuyện tôi muốn kể cho các bạn nghe lại không phải về cái thời tôi còn đi học phổ thông. Cũng đã một năm, hai tháng và 13 ngày rồi. Con gái mà thường nhớ những chuyện không đâu.

Một ngày bình thường của tháng 11 năm ngoái, cái lạnh của Hà Nội cũng không làm cái ngày nắng đẹp hôm đó kém quyến rũ đi. Và có lẽ này hôm đó thật đẹp vì tôi đã gặp anh.

***

Tôi một thằng con trai, 26 tuổi làm lập trình cho một công ty máy tính. Không biết là tôi có kiêu căng, ngạo mạn hay không mà tôi thấy nhiều người bảo tôi là kiêu căng mà hầu hết những người đó là con gái. Mà tôi cũng kệ, chạy theo cái bọn con gái thì có hết đời. Cùng công ty tôi có một chú kém tôi một tuổi. Từ ngày vào công ty toàn đi với chú này. Chú này tên là Minh. Chơi với chú này tính hay hay, được cái nhiệt tình ai nhờ vả gì cũng giúp. Chú này có một bà chị họ. Minh cứ nói là muốn giới thiệu cho tôi mà tôi thì không hứng thú với mấy cái chuyện tào lao đó lắm. Có lẽ tôi vẫn không thể nào quên được fisrt love của tôi  - Thảo.

***

Chuông điện thoại rung, “Chị à, em Minh đây. Trưa nay thổi cơm cho em ăn ké với nhé”…

Tôi vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên đó. Thời gian đó tôi vừa tốt nghiệp, chạy long đi tìm việc rồi lại ngồi nhà chờ đợi. Nấu cơm, lau nhà giặt rũ quần áo, dọn dẹp…..những công việc mà đã bao lần định làm mà không có thời gian để làm. Ơ sao hôm nay thằng Minh nhà mình lại có bạn đi cùng nhỉ, chẳng nói trước nhỡ thiếu cơm thì sao?

Một khuôn mặt thư sinh, một giọng nói ấm áp, một cặp lông mày đẹp đẽ, đôi mắt sáng long lanh ánh lên sự thông minh. Tôi không phải là người mà bị dễ bị hấp dẫn bởi một vẻ ngoài đẹp đẽ hay sự hào nhoáng. Mặc dù lúc đó cứ nhìn ai đã đi làm mình cũng đều thấy ngưỡng mộ rồi. Điều tôi lưu ý nhất về anh là anh biết đến 3 ngoại ngữ.

 

Ăn cơm thôi!

-          Đây là anh Quốc bạn cùng công ty em? Chị thấy thế nào duyệt chứ?

Vài câu thăm hỏi đã biết chỉ còn vài tháng nữa cái anh chàng mới toanh kia sắp đi du học. Trời ạ, cái thằng em mình biết thế còn giới thiệu làm gì chứ?

***

Lằng nhằng mãi cuối cùng Minh cũng thuyết phục tôi đến nhà chị họ nó lần thứ hai. Tôi không ấn tượng gì với con bé đó lắm. Sao nó kể điểm Tiếng Anh của nó thấp thế. Như nó học có khi 2 năm điểm Tiếng Anh thì mới bằng mình. Lại đến nhà nó ăn cơm trưa. Được cái con bé này nấu ăn ngon….ha ha mất gì chứ đỡ mất tiền cơm trưa.

***

-          Chị rất xin lỗi hai người vì hôm nay là sinh nhật chị, bạn chị đang rủ đi uống nước.

***

 
Ôi trời ơi, tôi cũng không tin vào mắt mình nữa. Đang đứng trước mặt tôi là một… đứa con gái rất xinh. Chẳng giống con bé tôi gặp hôm trước, đen đủi và luộm thuộm.  Một cái áo thun trắng, một cái quần bò tím than và một mái tóc tự nhiên mềm mại. Tôi đã buột miệng “sao chị mày xinh thế Minh ơi?”

***

“ Nhật ký ngày 06/12/2005,

 Anh Tuấn à, gần hai tháng rồi anh em mình không gặp nhau. Chẳng nhẽ anh không thấy nhớ em sao? Không một tin nhắn không một lời hỏi thăm? Anh biết không bây giờ em cảm thấy cần ai đó bên cạnh mình biết bao? Không có việc, ước mơ, tham vọng, không có tiền, thiếu thốn…Em ước gì anh có ở đây để em có thể ôm anh một cái thật chặt…Anh có biết là em cảm thấy cô đơn lắm không ?”

Thứ Bẩy, 20h: Chờ đợi… 20h30: Tuấn đến, cuối cùng thì Tuấn cũng đến. Tôi đã chờ Tuấn từ lâu lắm rồi. Hôm nay, có lẽ sẽ là…

- Anh có muốn tiếp tục không?

- Em hiểu hết mà.

Muốn oà khóc, không được. Anh không yêu tôi, một chút cũng không. Chỉ có tôi nhớ nhung, chờ đợi anh trong vô vọng. Tại sao tôi phải khóc vì một thứ không phải của mình chứ.

Buồn, đi đi về về như một bóng ma. Trong đầu có đến hàng mớ câu hỏi “Tại sao?” Mệt, ngủ vùi, chat chit...

***

 

Quoc Trinh Minh: Sao thức muộn thế em?

Ngoc Tu: Chán thôi.

Quoc Trinh Minh: Sao chán?

Ngoc Tu: Có ai thất tình mà thấy vui đâu?

Quoc Trinh Minh: Nghe sao sến thế?

Ngoc Tu :Này…

***

Sao trên đời này lại có đứa con gái trẻ con thế nhỉ? Chẳng hiểu sao, giờ mình lại thấy nhớ nó thế nhỉ? Hôm nay ngồi ở cơ quan cả buổi chiều nghe bài hát nó gửi cho mình. Mồm thì chê nó sến. Mình ngồi nghe. Tự nhiên ngồi cuời một mình “Mình còn sến hơn”.

“Anh có nghe tình yêu em hát, xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào? Đong nỗi đâu đầy bàn tay bé ai đón sao rơi đang chờ mong…”

-          Tết này con về sớm hơn đi, còn đi chào họ hàng. Sắp đi rồi mà cứ như con nít ấy…

Ba mẹ tôi gọi. Tôi cũng nghe theo lời ông bà mà ra đây học Đại Học BK Hà Nội. Vì ba tôi muốn vậy. Tôi thì coi cái trò thi đại học chỉ là: muỗi. Ra thi coi…Học xong rồi ở ngoài này làm luôn. Thế mà đã ở ngoài này 6 năm rồi. Nhanh thật…

***

Quoc Trinh Minh: Tú ơi, em đừng có buồn nữa. Cái gì qua cho qua đi.

Ngoc Tu: Bao giờ anh đi?

 

Quoc Trinh Minh: chắc tháng 9, Sao lại hỏi thế?

Ngoc Tu: Vì anh đi rồi thì ...ai chat với em?

Quoc Trinh Minh: Tú ơi

Quoc Trinh Minh: Anh yêu em!

Tôi cũng chẳng hiểu sao lại gõ như vậy nữa. Tôi thấy thương nó quá tôi biết là nó đang khóc. Thôi chết nó là chị họ thằng Minh, không đùa được. Tôi lại nhắn offline cho nó: “Anh cũng sắp đi rồi. Anh cũng không muốn làm tổn thương em vì em là chị họ Minh. Những gì anh nói hãy quên hết đi nhé. Anh chỉ muốn làm một người bạn của em thôi

***

“Em không nghĩ gì đâu. Anh yên tâm!”

***

 
Và cũng cứ như vậy, thỉnh thoảng tôi và Minh qua nhà Tú ăn cơm. Thỉnh thoảng đi uống nước với nhau. Tôi kèm Tú Tiếng Anh, bảo nó cách học sao cho hiệu quả. Tôi phải ngạc nhiên vì nó học tiến bộ rất nhanh. Nó có việc làm nó mừng lắm khao tôi đi ăn đủ thứ. Nó còn tặng tôi một cái khăn thêu hình hoa do tự tay nó làm. Nó nói là cám ơn tôi. Thỉnh thoảng buổi trưa tôi với nó đi ăn trưa. Thỉnh thoảng nó qua nhà tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng rồi cùng ăn. Cả công ty cứ nghĩ nó là người yêu tôi. Tôi nói không phải.

Tôi thì chẳng nghĩ gì nhiều vì tôi vẫn nhớ Thảo. Giờ cô ấy đã lấy chồng. Cái thời học cấp 3 mối tình của chúng tôi mới đẹp làm sao? Vào đại học, tôi ra Bắc, tôi nghe nói Thảo đã yêu người khác. Đau khổ nhưng cũng không thể trách. Rồi Thảo lấy chồng. Tôi không thể nào đẩy ra khỏi đầu hình bóng Thảo. Cái vẻ hồn nhiên của một cô thiếu nữ tưới hoa trên ban công. Trong những vụ nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng, thấy mọi người nói tôi vẫn gọi tên ai là Thảo.

***

“Alô, Anh ơi, sắp tới công ty em tổ chức đi Yên Tử anh đi cùng em không?”

“Ai mà có thời gian”

***

Vừa bị xếp la vì modun mình viết có chỗ không khớp. Bực mình, bên kia vi phạm đâu phải lỗi của mình. Lại còn chơi với bời. Tôi bù đầu vào công việc, ngập đầu với dự án liên kết với Singapore. Sáng 7h đi làm tối 10h mới về đến nhà. Mệt lử…

***

Sao anh lại thế nhỉ. Mình có làm gì sai đâu? Lâu rồi mình không gặp anh mình thấy nhớ anh quá. Nhưng mà chưa ai nặng lời với mình như thế cả.

  • 1 tháng, 2 tháng…
     

- Chị ơi anh Quốc sắp bay rồi hôm đó chị có ra tiễn không?

- Mấy giờ bay?

- 11h trưa

- À, ờ hôm đó, công ty họp giao ban không đi đuợc!

Sao anh đi mà không nói gì với tôi. Liệu anh đã quên tôi thật sao. Muốn gọi cho anh quá. Nhưng không...

***

Tôi sắp bay rồi, chuẩn bị đồ đạc, nhà cửa lanh tanh bành. Mà cả tháng nay có ai dọn dẹp đâu. Trước còn có con bé Tú đến. Mà còn con bé Tú chắc nó cũng biết rồi. Chắc nó vẫn đang giận tôi. Hay là gọi cho nó.

Cả đêm tôi chẳng ngủ được. Lại dậy uống nước vậy. Mở tủ bếp tìm cái ly. Có một tờ giấy rơi ra: chữ của Tú “Anh đừng để cả cốc, bát, đĩa lộn xộn vào cùng một ngăn. Như vậy lấy ra rất dễ vỡ”. Từ ngày làm dự án tôi không nấu cơm nhà. Có mỗi một mình ăn ngoài cho nhanh. Nhớ nó quá. Chắc hồi đó, làm vỡ của mình đến 5, 6 cái chén nên viết để đổ tội cho mình đây. Nhớ cái tính ngang bướng của nó. Ngang bướng kiểu rất trẻ con. Đã thế lại còn mít ướt. Hay gọi cho nó vậy, đúng là mình không nên quát nó như vậy. Mà sao nó lại để bụng cái chuyện cỏn con thế. Mà đêm hôm thế này. Kệ nó. Thôi vậy…

Minh cũng ra tiễn tôi. Không có Tú, tôi đang chờ Tú đến. Không, Tú đã không đến, tôi vào làm thủ tục, ngồi vào buồng cách li cầm di động và trầm ngâm nghĩ ngợi “Liệu có nên gọi cho Tú không? Nói gì bây giờ….”

***

8h đi làm, hôm nay anh bay, không kệ anh. Cầm quyển từ điển anh tặng, giữ  khư khư như sợ mất. Ngồi nhìn đồng hồ. Sao lại thế nhỉ? Thời gian qua không ngày nào là mình không nghĩ về anh. Về nụ cười của anh, về những câu chuyện anh kể cho tôi, cách anh động viên tôi thực hiện ước mơ của tôi...

Không tôi không thể mất anh được? Cầm chìa khoá xe, chùn bước “Nếu lại như lần trước thì sao?”. Anh sẽ lại bỏ tôi lại một mình thì sao?....Suy nghĩ…1 2 3 giây. Đằng nào anh cũng đi mà? Phải nhanh lên!

Nội Bài : 12km, nhanh nữa lên 10h30 rồi.

 

 

Trời ơi chưa bao giờ tôi lại phóng với tốc độ 100km/h như vậy. Đến nơi rồi, phải gửi xe. Không không cần gửi xe. Tôi dựng luôn xe ở đó và chạy thẳng lên tầng 2 của sân bay.

Đông quá, rộng quá. Đi Đức đúng rồi chuyến đi Đức. Đâu? Ở đâu?

Chuyến bay “Berlin- Hà Nội…”… Đâu ở đâu?

            -Chi Tú ơi em ở đây.

- Anh, Anh  Quốc đâu?

- Anh vào trong phòng cách ly rồi? Sao chị đến muộn thế?

Chân tôi như muốn khuỵ xuống. Tôi không thở được. Không, không, anh không thể đi. Tôi còn nhiều điều muốn nói với anh.

À đúng rồi điện thoại, điện thoại...

-Alô   à. Anh xin lỗi  em.

- Em muốn  nói  với  anh rằng: Anh Quốc ơi, em yêu anh! Em phải cho anh biết điều đó, em yêu anh.

Im lặng, tôi còn nghe rõ tiếng anh thở gấp, tiếng loa thông báo của sân bay vọng vào điện thoại. Im lặng, im lặng . Tôi muốn ngã, tôi không đứng nổi nữa.

 

            - Anh cũng yêu em, Tú à!

Và bạn biết không tôi đã thật sự oà khóc khi nghe như vậy. Và bây giờ khi đang ngồi viết cho bạn những dòng này tôi cũng đang cảm thấy rất xúc động và nhớ anh vô cùng. Đã có lúc tôi nghĩ nếu anh từ chối tình cảm của tôi thì sẽ như thế nào. Nhưng tôi biết chắc rằng dù thế nào tôi vẫn sẽ nói rằng tôi yêu anh ấy. Vì vậy đừng ngại nói em yêu anh bạn nhé.

Tết này anh sẽ về với tôi. Và tôi sẽ đợi đến ngày đó. Ngày tôi sẽ lên xe tăng với một anh chàng …tôi yêu.

Gửi từ email : Khanhmagy 

* Hình minh họa trong bài do Kit (st)

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác

Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình

Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Tớ sẽ nhớ cậu lắm

Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Hành trình tìm lại sự bình yên

Hành trình tìm lại sự bình yên

Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

back to top