Dù trên một đường thẳng ta sẽ vẫn bên nhau
2013-07-05 08:37
Tác giả:
Họ đã ở bên nhau, không phải người yêu, không phải người tình, đơn giản họ là hai người hiểu nhau nhất, đã có lúc hai người tự hỏi, sao họ có thể ở bên nhau lâu như vậy. Lâm bằng tuổi Phương. Họ không biết nhau cho đến khi Lâm từ trong nam chuyển ra để học cấp ba và ở cùng bà nội. Nhà họ cách nhau chỉ vài chục mét, nhưng họ cũng chỉ gặp nhau và đơn giản là một cái gật đầu chào nhẹ. Đến ngày gần hết cấp ba, họ mới nói chuyện với nhau lần đầu tiên. Và tự lúc nào, họ không gọi nhau bằng tên, không gọi nhau cậu tớ hay mày tao mà đơn giản họ gọi nhau bằng hàng xóm. “Hàng xóm à, hàng xóm ơi, hàng xóm này…”, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay.
- Hàng xóm, có rảnh nói chuyện với tớ không?
- Hàng xóm nói đi, tớ sẵn sàng nghe đây.
Từ hôm ấy, Phương có thói quen nói chuyện với Lâm về tất cả những điều trong cuộc sống. Họ ở bên nhau, lặng lẽ và sẵn sàng là bờ vai cho nhau tựa khi ai đó mềm yếu. Họ có những buổi đi ăn kem, có những buổi tối ngồi ngắm sao. Cô chỉ cho anh đâu là ngôi sao Hôm, đâu là dải Ngân Hà, cùng đếm xem chòm sao Bắc Đẩu có mấy ngôi. Phương biết, Lâm yêu Chi, và cô tôn trọng họ, cô không bao giờ nghĩ mình sẽ người thứ ba xen vào tình yêu của họ, đơn giản vì cô luôn nhắc nhở mình chỉ coi Lâm là bạn, và hình ảnh người kia vẫn còn khiến tim cô nhói đau. Nhưng Lâm thì khác, Lâm chắc chắn một điều rằng, Phương đã yêu một tình yêu sâu đậm nhưng đau khổ. Nhìn vào mắt cô bạn thân, Lâm biết cô ấy bị tổn thương nhiều lắm. Anh thấy thương ánh mắt sâu thẳm man mác buồn, thương dáng ngồi mảnh mai, xa xôi của Phương, thương cái tựa đầu vào vai anh, lúc đó anh thấy có cái gì ấm ấm thấm vào vai áo anh, anh biết đó là nước mắt.

- Hx là ai vậy anh? – Chi hỏi Lâm.
- Là Phương. Em biết cô ấy mà.
- Tại sao anh lưu tên cô ấy là Hx, nó có nghĩa là gì?
- Nghĩa là hàng xóm. Bọn anh gọi nhau là hàng xóm.
- Ồ, gọi nhau bằng biệt danh cơ đấy.
Lâm cười, lần đầu tiên anh thấy Chi như vậy. Anh ôm cô vào lòng, thì thầm:
- Em ghen đấy à. Đừng nghĩ lung tung. Em biết, anh yêu em cơ mà.
- Em không biết, điều đó anh là người rõ nhất.
Câu chuyện của họ dừng lại ở đó. Lâm không nói gì thêm, nhưng lúc đó, bất chợt ánh mắt anh đổi khác. Chi không nhắc về Phương nữa, nhưng từ hôm ấy, Lâm có cảm giác rằng giữa họ có một khoảng cách, khoảng cách khó gọi tên.
- Không. Mấy chuyện vớ vẩn thôi, tớ đang có chút lo lắng về đợt thực tập tới.
- Hàng xóm sắp đi thực tập, nhanh nhỉ. Chúng mình sắp ra trường rồi. Lớn hết cả rồi.
Họ im lặng cho những suy nghĩ của riêng mình.
Lâm học ngành địa chất nên phải đi thực tập khá xa Hà Nội. Anh đi gần ba tháng. Miệt mài với công việc nhưng những phút giây thảnh thơi anh lại thấy nhớ. Nhưng thật lạ lùng, người đầu tiên anh nhớ là Phương. Điều này anh chưa bao giờ nghĩ tới. Có lẽ nào…
.jpg)
Hết đợt thực tập ba tháng. Lâm trở về Hà Nội. Anh gầy và đen sạm đi. Khi nhìn thấy Lâm, Phương hơi sững người lại, cô định lại gần Lâm, nhưng một lực vô hình khiến cô không chạy lại phía anh. Khi Lâm bước gần đến, Phương nhìn anh, giọng xót xa:
- Sao hàng xóm gầy và đen như thế này?
Lâm nhìn người bạn thân thiết của mình, cô cũng gầy hơn, đôi mắt đen có những vết thâm quầng. Lâm cười, đặt tay mình lên vai Phương:
- Hàng xóm nhớ tớ thế cơ à. Tớ đi có ba tháng mà hàng xóm nhớ tớ gầy người đi rồi này.
- Nói linh tinh. Ai thèm nhớ hàng xóm vậy, đừng tưởng bở nhé. Có người khác đang nhớ hàng xóm lắm lắm kia kìa.
Lâm giật mình. Khi về Hà Nội, anh tìm ngay đến Phương, anh đã quên mất Chi. Điều gì xảy ra vậy? Anh không hiểu nổi chính bản thân mình nữa rồi. Có phải là anh hay không?
- Anh kết thúc kì thực tập tố đúng không? Thật là vui, hôm nay chúng ta đi ăn khao nhé. Mình đi ăn kem đi.
- Ừ, chúng ta đi thôi. Hôm nay anh sẽ khao.
Họ ngồi bên nhau, sau ba tháng xa cách. Nhưng bây giờ Lâm không biết phải nói những gì với Chi cả. Còn Chi, khi quyết định nói ra những lời mình đã nghĩ suốt mấy tháng nay, cô thực sự thấy đau đớn. Chi phá tan sự im lặng:
- Lâm, em muốn chúng ta dừng lại.
- Sao bỗng dưng em lại nói điều ấy? Anh đã làm gì có lỗi với em sao. Hay… em không còn yêu anh nữa?
- Không Lâm ạ. Không phải em, mà anh đã yêu người con gái khác rồi, từ rất lâu, rất lâu rồi.
- Anh…anh yêu ai? Tại sao em nói như vậy? Anh không hiểu.
- Anh đã không nhận ra… Lâm ạ. Chính anh cũng không nhận ra điều đó.
- Không, em là người yêu của anh cơ mà, tại sao em nói như vậy.
- Đừng ngụy biện nữa, đừng lừa dối em và cũng đừng lừa dối bản thân mình nữa. Anh ở bên em chỉ đơn giản theo danh nghĩa một người bạn trai thôi. Còn ở bên cô ấy, em biết anh thanh thản, chia sẻ hết tâm sự của mình. Và em biết, anh nhớ cô ấy nhiều hơn em. Vậy thì em cũng không muốn giữ bên mình một người không yêu mình mà chỉ có trách nhiệm với mình.
Lâm sững người. Vậy những tình cảm mà lâu nay anh tự mình phủ định, luôn luôn nhắc nhở mình là không phải, không đúng đâu. Nhưng trái tim anh lại không làm theo như vậy. Và cho đến bây giờ, khi Chi nói ra điều đó, anh hiểu ra, mình thật sự yêu ai rồi.
- Chi, anh xin lỗi. Anh đã không đúng, anh đã làm em thất vọng.
- Không đâu Lâm ạ. Có thể bây giờ và trong một thời gian khá dài tới, em sẽ buồn, sẽ đau, nhưng chắc chắn em sẽ không phải đau khổ cả một đời vì ở bên cạnh người không yêu em.
- Cảm ơn em, Chi - anh dường như không thể nói gì hơn trước người con gái mạnh mẽ và cao thượng này.
- Anh hãy đi tìm cô ấy, đi tìm tình yêu đích thực của mình. Hi vọng anh hạnh phúc. Sau này, chúng ta sẽ là bạn phải không anh?
- Nhất định như vậy. Cảm ơn em thật nhiều.
Chi bước đi. Cái dáng bé nhỏ nhưng mạnh mẽ, dứt khoát. Cô đi, khuất dần trong bóng tối. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Chúng mình chia tay rồi hàng xóm ạ. Chi là người chủ động trước. Cô ấy muốn tớ đi tìm tình yêu đích thực của mình.
- Hàng xóm đã yêu ai khác sao? Tại sao lại chia tay với Chi. Cô ấy là một cô gái tốt, mạnh mẽ và tự tin. Cô ấy mang lại cảm giác yên tâm cho người đối diện. Vậy tại sao hàng xóm chấp nhận điều đó?
- Vì tớ đã yêu một người khác mất rồi. Đã yêu cô ấy từ lâu lắm, nhưng mình không đủ dũng cảm thừa nhận tình cảm đó, và khi Chi nói cho tớ biết điều ấy, tớ hiểu, đã đến lúc không thể lừa dối chính bản thân mình nữa. Tớ…
Lâm nhìn thẳng vào mắt Phương. Phương không cho Lâm nói hết câu nói của mình. Cô bước ra ban công tầng ba nơi xóm trọ. Ngước nhìn bầu trời và những ngôi sao. Cô quay đầu khẽ nhìn Lâm, mấy lọn tóc vương một bên má, ánh sáng mờ nhạt của đêm hắt vào khuôn mặt mảnh mai ấy. Lâm chợt thắt lòng, Phương mảnh mai và yếu ớt quá. Phương hỏi Lâm:
- Này hàng xóm, hàng xóm có nghĩ rằng chúng mình cứ mãi mãi như thế này thì sẽ tốt biết bao.
- Tại sao hàng xóm cứ muốn mãi mãi như thế. Tớ không dám chắc mình làm được điều ấy không. Tới một lúc nào đó, tớ sẽ không thể ở bên hàng xóm như một người bạn bình thường được.
- Đừng hàng xóm ạ. Tớ muốn chúng là hai đường thẳng song song, đi bên nhau, nhìn thấy nhau mãi mãi chứ không muốn chúng ta là một đường thẳng rồi không thể kéo dài mãi mãi mà sẽ đứt thành nhiều mảnh vụn. Tớ sợ điều ấy biết chừng nào.
- Sẽ có một ngày, tớ chứng minh cho hàng xóm thấy, dù trên một đường thẳng, chúng ta cũng vẫn bên nhau, nhìn thấy nhau, chia sẻ với nhau. Đường thẳng ấy, có thể lúc nào đó sẽ có những khúc quanh, có khi là đường gấp khúc, nhưng tớ sẽ làm nó sẽ không đứt đoạn. Và nếu như có đứt, thì bằng một cách nào đó tớ sẽ nối nó lại. Cho tớ một cơ hội được không?
Phương ngước nhìn bầu trời đêm. Người con trai trong quá khứ đã không còn rõ ràng trong kí ức của cô, anh đã không khiến cô đau nữa, cô mỉm cười, một nụ cười cảm ơn quá khứ. Cô biết rằng đã đến lúc mình phải quyết định rời xa thứ mà cô vẫn gọi là tình yêu ấy, nó đơn độc và ngộ nhận. Phương thấy lòng mình nhẹ bẫng, cô như trút bỏ được cả một khối lớn đè nặng trong lồng ngực mình bấy lâu nay. Phương tự hỏi mình có nên mở lòng mình ra để đón nhận Lâm không.
Phương mỉm cười, quay lại nhìn Lâm, họ nhìn nhau rồi ngước nhìn bầu trời đêm sâu thẳm, nơi ấy lấp lánh những vì sao. Phương nhè nhẹ tựa đầu vào vai Lâm, chưa bao giờ cô thấy bình yên như thế.
- Gửi từ Trang Vũ <tambinh.ajc@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.


