Đôi lúc ước mình chỉ là con nít
2018-06-17 01:16
Tác giả:
Ngã đau rồi, thút thít tí, cười ngay
Lớn làm chi, dù miệng cứ cười hoài
Bao lo lắng, vẫn giăng đầy đôi mắt
Xin một vé, tôi quay về vương quốc
Nơi tuổi thơ, tôi mơ ước một lần
Khóc thiệt nhiều, khi chạy ngã ngoài sân
Rồi quên bẵng, chẳng còn chi đọng lại
Thèm về với tuổi thơ đầy vụng dại
Giấc ngủ trưa, thứ chán ngấy trên đời!
Giờ ăn thì cứ chiếm trọn giờ chơi!
Thứ bị cấm thì ôi thôi thèm khát!
Thèm được tắm, mưa đầu mùa nặng hạt
Thèm trầm mình, dưới cái nắng chiều quê
Thèm được nghe, bà kể chuyện đêm về
Rồi tưởng tượng, rồi đi tìm kho báu
Có lẽ nó, vẫn còn đang cất giấu
Ở một nơi, chỉ đất thấu trời hay
Bà nhoẻn cười: Chẳng phải chuyện rồng mây
Rằng kho báu, ở ngay đây con ạ!
Miễn con thích, tất cả đều quý giá
Cú ngã đau hoá báu vật trên đời!
Được sinh ra là một loại tuyệt vời!
Và ty tỷ, điều tuyệt vời còn lại
Cứ đối diện, chẳng cần chi trốn chạy
Ai trên đời, rồi cũng phải lớn thôi
Vì chúng ta - chỉ có một cuộc đời!
© Trần Kim Nhờ - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn mẹ vì tất cả
Dù mẹ tôi có thể không hoàn hảo nhưng luôn yêu thương tôi theo cách hoàn hảo nhất. Việc tôi có được tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời đều nhờ có mẹ.
Những kẻ mộng mơ
Anh đổ thừa cho cà phê làm anh mất ngủ, anh quy trách nhiệm cho thời tiết khó chịu khiến anh không thể chợp mắt nhưng thực lòng anh chỉ suy nghĩ về em, về những nguyên do hai ta không còn hợp, về những gì anh đã làm, đã sai.
Thanh xuân của tôi
Cảm giác nghẹn ngào dâng lên, khiến tất cả chúng tôi đều biết rằng, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng, thì những ký ức này sẽ mãi in đậm trong trái tim.
Mây đợi ai nơi ấy
Không còn một Pha Lê áo thun trắng quần jin xanh đóng thùng hăm hở với bao nhiêu công việc xã hội, bây giờ chỉ còn một cô giáo Pha Lê dịu dàng nữ tính trong tà áo dài mỗi ngày đến lớp đến trường.
Giá như...
Hành trình của mỗi người là khác nhau, đoạn đường người ghi dấu vì thế cũng muôn vàng khác biệt. Nhành diên vĩ um tùm nhưng lại dễ gãy đổ trong gió, những cảm xúc cả buổi ban đầu có chắc gì nguyên vẹn đến mai sau.
Hồi ức chuyến tàu cuối về Sài Gòn – 1985
Tối hôm đó, Ngọc Lan trở về nhà với bao suy nghĩ. Câu hát “I don't know why, you said goodbye…” cứ vang mãi trong đầu cô. Cô cười thầm, tự hỏi liệu có phải mình đã rung động trước chàng trai tốt bụng ấy không.
Crush
Bất cứ khi nào mà thấy chúng tôi đi cùng nhau là y như rằng đám bạn đó hú hét dữ dội. Nhưng chúng tôi không quan tâm, vẫn làm bạn với nhau như bình thường, nói chuyện và đi học chung. Tôi vẫn thế, chôn cất cái tình yêu ấy vào trong lòng, chờ đến khi chúng tôi 18 tuổi thì chúng tôi sẽ yêu nhau.
Người thầm lặng 20/10
Mỗi bước đường tôi đi đều in dấu sự dạy bảo, lo lắng và yêu thương vô điều kiện của mẹ. Sự hi sinh âm thầm của mẹ khiến tôi thấu hiểu rằng, dù có bao nhiêu thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn luôn có một người để dựa vào.
Yêu anh, yêu đến điên rồ để rồi nhận lại là điều gì?
Nhiều lúc tôi khuyên bạn của mình về chuyện yêu đương. Chẳng hạn như người ta lạnh nhạt là người ta hết yêu bạn, đừng cố chấp theo đuổi làm gì. Thế mà bản thân tôi lại trong hoàn cảnh ấy.
Lá thư tình không gửi
Mỗi khi mở ngăn kéo, nhìn thấy chồng thư cũ kỹ, anh lại nhớ về những ngày tháng sinh viên đầy kỷ niệm. Có những lúc anh tự trách mình vì đã không đủ can đảm để nói ra cảm xúc thật của mình với Linh.