Đôi khi, hãy để tình yêu có thời gian để thở
2015-01-06 01:00
Tác giả:
Sài Gòn những ngày mưa…
Tôi dừng chân bên quán nước quen thuộc, gọi ly café sữa theo thói quen và gặm nhấm nỗi buồn một mình giữa chiều mưa như trút nước.
“Con uống café sữa à? Vẫn nhiều sữa, đá mịn phải không?”
Cô bán nước cũng quen với gu uống café của tôi. Phải nói là ngoài trà đá, cafe sữa là thứ làm người ta dễ nghiện nhất. Ít ra thì với một người mới cãi nhau với bạn gái thì không gì ngọt mát bằng tự xoa dịu lòng mình bằng một ly cafe sữa…
Quán vắng khách và hầu như chỉ có tôi một mình. Chiều nào cũng vậy, thay vì tận dụng khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi để chợp mắt, tôi lân la xuống quán cafe vỉa hè này. Nói vỉa hè cho lớn chứ quán nhỏ xíu, lọt thỏm giữa một con hẻm hai người đi không đủ lọt. Vậy mà cũng 2 năm trời rồi, bất kể nắng hay mưa, chiều nào cũng có cô hàng nước và thằng nhân viên văn phòng ngồi nói chuyện. Cũng không biết bao giờ tôi xem đó là quãng thời gian mình thư giãn thật sự, được tâm sự và kể cho cô bán nước nghe những buồn vui khi đi làm, những vặt vãnh cuộc sống.
Đơn giản vì cô luôn lắng nghe tôi. Ở một vị trí của một người đồng cảm.
Tôi thích café sữa cô làm, bao giờ cô cũng pha vừa đủ ngọt, đá thật mịn cho tôi, vì quen nên lâu dần ly café chỉ là cái cớ để tôi xuống trò chuyện cùng cô. Ở con người đó, có nỗi cô đơn của tuổi già, chẳng bao giờ cô nói ra cả. Cô hay khoe về con trai mình, về đứa cháu nhỏ dễ thương ở nhà, vậy mà đến khi hỏi đến cô lại ậm ừ cho qua chuyện. Chiều, cái quán nhỏ xập xệ trong mưa Sài Gòn. Cái quay quắt của những cơn gió rát buốt thổi tung hàng lá của những cây cổ thụ già, chỉ có những tiếng xe vội vã trong mưa và hai con người ngột ngạt trong những nghĩ suy về cuộc sống…
Trong khi “thằng con” cô nói đã một vợ một con. Hồi đầu còn thắc mắc chuyện người ta làm gì, tại sao lại như vậy,…cho đến khi vô tình gọi điện thoại về quê cho mẹ, bất giác tôi nhận ra cô nhìn tôi chăm chú từ rất lâu. Cô hỏi:
“Con vẫn hay nói chuyện với mẹ như thế hả? Hai mẹ con vui quá he”.
“Dạ, con xa nhà, một năm mới về quê một lần nên con hay tâm sự với mẹ lắm, vui buồn gì con cũng gọi, nhiều khi chẳng có gì nói nhưng con vẫn gọi để nghe thấy tiếng mẹ…”
“Chẳng bù cho thằng con cô. Ba mươi tuổi đầu rồi mà đến một câu cũng không nói chuyện với mẹ, đi làm về là nằm ngủ tới sáng. Bảnh mắt ra là nó đi rồi…”
Cái giọng cô run run theo tiếng mưa. Có gì đó nghẹn ngào nơi cuống họng.
“Hồi xưa nó hoạt bát lắm, y như con bây giờ. Từ ngày chia tay nhỏ bạn gái, nó im lặng mãi. Hỏi gì cũng không nói, ít tâm sự với mẹ mà con sinh tật nhậu nhẹt nhiều…”
“Thế anh chị quen nhau bao lâu hả cô?” – Tôi hỏi.
“Gần 10 năm, từ hồi còn chở nhau đi học đại học, vậy mà giờ chia tay. Tội nghiệp con bé cứ hay nói với cô ở đâu cũng có hình bóng của anh ấy, không thể nào nó quên được, nó khóc nhiều lắm…”
Tôi cảm giác như đó là tâm trạng chung của bất kì ai trước những sự đổ vỡ. Cái còn sót lại trong tình yêu và là nỗi buồn không thể nào bôi xóa được chính là đi qua hay được cầm nắm lại những nơi, những gì đã từng rất thân thuộc…Vốn dĩ cái thứ tôi đang uống cũng là sở thích của bạn gái tôi…Giá mà em cũng hiểu tôi nhớ em đến chừng nào.
Những ngày tôi bận rộn trong vô vàn công việc cũng là lúc tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn với bạn gái mình. Tôi có thể trở nên cáu gắt và bực dọc nếu ai đó làm tôi không vui, và chuyện nói lời chia tay thật sự với tôi không hề đơn giản nhưng tôi đã làm...Chỉ cảm thấy mọi thứ đã đi quá xa tầm với. Bỏ xuống liệu có dễ dàng như cầm lên một ly nước và khoảng trống đó ai sẽ lấp đầy cho tôi giữa những bộn bề hiện tại…
Cô bảo ngày trước cô tin vào tình yêu, chỉ cần cả hai cùng biết nghĩ cho nhau thì giữ nhau rất dễ. Nhưng cô rốt cuộc đã đổ vỡ tình cảm với người chồng cô yêu thương nhất và giờ đây là con trai cô cũng lỡ làng duyên phận. Cô thấy tôi buồn, cô cũng buồn. Cô nói rằng cũng không nên quá tin vào lời hứa và những giọt nước mắt, đôi khi thời gian đó ta có thể rất suy sụp trước tình cảm không như mong đợi nhưng thời gian sẽ nhòa lấp tất cả, và mọi thứ sẽ đâu lại vào đấy. Bằng chứng là cô bạn gái của anh sau mấy tháng cũng cưới chồng và sinh con trai kháu khỉnh. Cô gái đó cũng hạnh phúc với gia đình hiện tại, chỉ có những lời tiếc thương năm xưa là không thể nào làm anh quên được, đến giờ vẫn còn đau đáu buồn…

Có lẽ tôi với cô ở hai thế hệ khác nhau, tình yêu thời cô là những chuẩn mực khác, với thế hệ tôi lại cũng rất khác, chỉ có điểm chung là cũng có hạnh phúc, cũng có khổ đau, chỉ khác nhau ở hoàn cảnh. Cô nói cô vui với cuộc sống hiện tại, thoải mái tự do, được làm những gì mình thích, kiếm tiền trang trải cuộc sống của gia đình nhỏ, dù thiếu vắng bóng dáng người cha nhưng cô và các con mình vẫn có thể sống được, đủ ăn, đủ mặc. Điều đó là hạnh phúc lớn nhất của cô. Nhưng cô ơi, trời mưa trút nước thế này, vẫn tự tay cô lấy vải bìa che cái tủ nước, một tay cô đẩy chiếc xe đạp cà tàng về cái góc hẻm cũ kĩ chật hẹp, có bao giờ cô để lộ ra cái vẻ mệt mỏi trong đôi mắt đã gần 60 không cô? Người đàn bà dù có mạnh mẽ, lạnh lùng thế nào cũng cần hơi ấm của một người đàn ông chứ. Vậy mà cũng chục năm hơn rồi.
Nghĩ tới những chật hẹp trong cuộc sống, tôi lại nghĩ về em. Mối tình tôi đặt nhiều hy vọng nhất về một tương lai xa. Vậy mà có chuyện quyết định quên hoặc không quên tôi lại không làm được. Tôi ghét người ta uống cafe đắng, chẳng biết tại sao nhiều người lại thích cafe đen như vậy. Cũng chẳng ai trả lời cho tôi câu hỏi đó. Chỉ biết là nhớ hồi xưa đi uống nước em cứ hay gọi cafe sữa, anh thì lại kêu chè, người ta cứ để lộn bên, thế là hai đứa cười ha hả, thấm thoát cũng 6 năm trời yêu nhau đủ thứ chuyện vui buồn…
Tình yêu và nỗi nhớ luôn đi kèm với nhau, thế nên chẳng ai nói chia tay mà không thấy nhớ cả. Hai cô cháu kể nhau nghe về chuyện đời, chuyện người. Cô thương tôi như đứa con nhỏ còn tôi quý cô như người mẹ, người cô của mình. Trong cái nhìn của thế hệ tôi cho là xưa ấy vẫn có gì đó rất mới mẻ. Cô kể hồi xưa thích nhau chờ một tuần để đi chơi một lần là vui lắm, cứ giả vờ kiếm cớ giận để thấy người ta cuống cuồng. Tự nhiên thấy nhớ bạn gái, cô ấy cũng hay hờn giận những chuyện không đâu, nhưng được cái dễ quên dễ cười, cái đó thương không sao nói hết…
Mưa Sài Gòn mùa này như xả hết cơn giận của đất trời, chỉ tội cô ngồi nhìn mưa mà quán vắng tanh vắng teo chỉ có thằng mối ruột. Trong cái màn mưa lộn xộn cảm xúc ấy, tôi bốc máy ra nhắn tỉ tê vài dòng:
“Em này, chiều anh ra rước em đi về nhé.”
Rồi cô ấy cũng sẽ giận chút thôi. Nhưng chắc không đến nỗi bỏ tôi và đi lấy chồng sau đó sinh một đứa con trai kháu khỉnh đâu. Nghĩ tới đó tôi cảm thấy mắc cười.
Nếu có thể hãy để tình yêu một khoảng lặng, để cho nó có thời gian để thở và cảm nhận. Chứ vội quá, cuốn theo cuộc sống quá phức tạp này có lẽ sẽ chẳng biết đi đến đâu nữa. Ngọt ngào hay đắng cay cũng là do bản thân mình lựa chọn, quan trọng là sáng suốt và mạnh mẽ để tận hưởng cái thi vị đó của tình cảm. Mà hơn ai hết, tôi thấy giữa dòng người vội vã về sau cơn mưa, có mấy ai đang nghĩ tới những yêu thương của mình, họ thì chỉ lo chạy nhanh để về kẻo ướt, còn tôi thì đang nhớ tới một người. Không biết trời đang mưa thế này, em đang ở đâu, làm gì?
Có khề khà ngồi cafe giống như anh không? Hay lại đang nhìn trời mưa mà càm ràm:
“Ơ cái anh này, sao mà lâu đến đón mình quá”…
- Trần Bảo
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.


