Đôi bàn tay của bố
2020-02-06 01:20
Tác giả:
Dung Kyny
blogradio.vn - Cũng có những lúc tôi cảm thấy khó chịu vì những vết nứt trên tay bố cứ cứa vào da tôi, nhưng từ bé tôi đã ý thức được những dấu vết ấy là những dấu vết của sự vất vả, truân chuyên mà bố phải trải qua vì đã nhiều lần tôi chứng kiến tận mắt những lúc bố bị thương.
***
Nếu bạn để ý, có thể bạn sẽ thấy tôi viết về cuộc sống, về tình cảm con người ta ai ai cũng có nhưng lại chẳng bao giờ viết về tình cha hay tình mẹ - thứ tình cảm thiêng liêng nhất mà những người viết phải nghĩ đến.
Không phải là tôi không yêu gia đình mình, chẳng qua mỗi lần định đặt bút viết, tôi lại thấy nỗi áy náy căng tràn lồng ngực vì ngòi bút của mình quả thực còn rất non nớt, không đủ sức để diễn tả được cái cao cả trong tình cảm này đến với người khác. Cứ như thế hết lần này đến lần khác tôi bỏ dở bản thảo, chỉ có thể ghi lại được một chút từ ngữ vụng dại ngây thơ trong cuốn nhật kí.
Nhưng tôi cũng chẳng biết vì sao lần này chỉ vì một hành động nhỏ của một cô bé tôi vô tình gặp trên đường mà đầu óc cứ thôi thúc tôi phải viết.
Tôi nhìn thấy cô bé ấy hất tay bố mình ra, cau mày nói bằng giọng khó chịu:
“Sao mà tay bố thô ráp thế, bố đừng động vào người con, đừng xoa mặt con nữa, đau lắm”.
Có thể trẻ con chưa biết gì, chúng nghĩ sao thì nói vậy nhưng tôi chợt khựng lại, nước mắt vô thức rơi lã chã. Tôi thấy ông bố rụt tay vào, im lặng, lòng lại càng quặn thắt. Chợt muốn nắm lấy bàn tay của bố.

Tay bố tôi cũng thế, thô ráp và đầy những vết nứt, vết sẹo,… Những lúc tôi ốm sốt cao, bố vẫn thường xoa đầu hay nắm lấy tay tôi xoa đầu, an ủi: “Không sao đâu”. Cũng có những lúc tôi cảm thấy khó chịu vì những vết nứt trên tay bố cứ cứa vào da tôi, nhưng từ bé tôi đã ý thức được những dấu vết ấy là những dấu vết của sự vất vả, truân chuyên mà bố phải trải qua vì đã nhiều lần tôi chứng kiến tận mắt những lúc bố bị thương.
Bố chịu đựng nhiều lắm, tôi chưa từng thấy ông kêu đau lần nào cả dù cho tôi chỉ là người nhìn mà đã run lẩy bẩy khóc hết cả nước mắt như sắp chết đến nơi rồi ấy. Có mấy đồ nặng ơi là nặng mà tôi thấy bố vẫn phải cố mang vác một đoạn đường dài, gân tay ông nổi hết lên, da tím vào, tôi hỏi thì bố cũng chỉ bảo nặng rồi cười xuề. Có mấy lần kim đâm xuyên qua tay, ứa máu trông đáng sợ, ông vẫn cắn trăng chịu đựng, chỉ hơi cau mày. Rồi có lần tai nạn, khắp tay bố trầy xước, rớm máu, chằng chịt sẹo, ông vẫn cười hiền lơ đi những vết thương ấy cho tôi đã sợ.
Ông đối với tôi chính là một người hùng, một người đàn ông khỏe nhất, là người bố tuyệt vời nhất.
Tôi yêu đôi bàn tay đầy những thô ráp ấy, cho nên chưa lần nào tôi hất chúng ra khỏi mình cả. Tôi thực sự trân trọng những vết cứa của thời gian, của cuộc sống lên đôi tay của bố!
Mong là cô bé kia đến một lúc nào đó không xa sẽ hiểu được và tự động nắm lấy đôi bàn tay ấy!
© Nguyễn Thùy Dung - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Về nhà thôi, hạnh phúc ở đây rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”







