Phát thanh xúc cảm của bạn !

Định mệnh yêu thương

2014-02-21 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Người ta vẫn thường tin vào định mệnh. Tôi cũng nằm trong số ‘người ta’ ấy. Tôi luôn tin rằng cái gọi là định mệnh ấy tồn tại trên đời. Bạn có thể đi tìm định mệnh của mình nhưng hãy tìm kiếm một nữa thôi, nữa còn lại hãy để định mệnh hoàn thành. Chỉ cần khi định mệnh thực sự xuất hiện, hãy yêu thương thật lòng.


Xuân

 
Ngày thứ 5 tôi ở viện chăm sóc  Hạ là ngày thứ 8 Hạ của tôi ngủ triền miên sau ca phẫu thuật. Một tai nạn đã xảy ra. Nhưng tôi chỉ còn 2 ngày để ở lại mảnh đất yêu thương này, 2 ngày để ở lại với gia đình, bạn bè và Hạ. Hai ngày nữa tôi sẽ sống trong một miền đất mới, hít thở bầu không khí khác trong bốn năm tiếp theo của đời mình. Vậy mà cậu ta vẫn chưa tỉnh lại để nói lời tạm biệt tôi…

Truyện Online, blogviet.com.vn, truyện ngắn hay, truyện cảm động, đọc truyện, sáng tác,

Tôi đã trải qua hai mùa đông ở New York với những cảm xúc đóng băng. Dường như, mùa hè tôi vui vẻ, hòa đồng bao nhiêu thì mùa đông tôi lại thu mình bấy nhiêu, lại chui rúc trong những tảng băng tâm hồn. Tôi yêu cái rét ngọt, dịu nhẹ của mùa đông Việt Nam hơn. Rét thật đấy nhưng luôn ngọt ngào bởi có gia đình để tựa vào, có bàn tay của ai đó để níu lấy. Còn ở New York phủ toàn tuyết trắng này chỉ có chăn bông để cuộn vào thôi. Những lúc ấy, mệt mỏi, quay quắt trong nỗi nhớ nhà, những lúc co ro một mình trong cái rét âm độ của trời tây, tôi nhớ Hạ biết bao. Suốt 12 năm học và cả những tháng ngày tuổi thơ, Hạ luôn đi bên tôi, luôn chăm sóc tôi như một người anh trai hơn là một cậu bạn thân nhà bên cạnh. Có một người bạn thân khác giới là một điều tuyệt vời ta nên tìm kiếm.

Tôi luôn tin rằng định mệnh sẽ mang đến cho tôi một chàng trai ở một miền đất mới mẻ. Và tôi đã thực hiện được một nữa của định mệnh là ở một bầu trời khác. Tôi đã đến với New York hoa lệ những ánh đèn và tôi muốn gặp được định mệnh của mình ở đây. Tôi vẫn thường kể rất nhiều về New York với những tòa nhà chọc trời với lối kiến trúc độc đáo, về ấm thực và cả những chuyến đi của tôi với Hạ bằng những tin nhắn trên Face.

“Này ông, hôm nay tôi vừa băng qua cây cầu nổi tiếng Williamsburg nối Manhattan với Queens đấy, còn lạc bước ở đôi bờ sông Đông nữa và dừng lại ở một quán café với cốc capuccino ngon tuyêt. Thời tiết tuyệt vời.”

“Trời trở lạnh và tôi thèm được đi ăn ngô nướng khoai nướng với ông quá.”

“Hạ yêu quí, tôi sắp 20 rồi. Và tôi đang rất nhớ ông bạn già của tôi. Sao không cái mail nào của tôi ông trả lời thế? Bị cô nàng nào bắt cóc rồi à? Này đừng có mà léng phéng nha. Tôi là người yêu ‘h.. hờ’ của ông mà J.”

“Này người yêu, người yêu quên em rồi à? Không reply là nghỉ chơi luôn đấyyyyyyyy L”


Thế đấy, đã hơn một năm nay, tôi luôn gào thét trong mỗi tin nhắn. Vậy mà kẻ vô tâm kia vẫn không thèm trả lời. Đang loay hoay dọn đồ, thế nào mà tôi lại làm rơi chiếc vali. Đồ đạc bật ra tứ phía. Còn sót lại một cuốn sách bìa đỏ bị vướng ở ngăn cuối cùng của đáy vali. “Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi”. Tên sách khá ấn tượng. Nhưng tôi còn ấn tượng hơn và ngạc nhiên đến rơi nước mắt, khi nhìn thấy những nét chữ quen quen ở trag đầu tiên :

Thật sự là tôi rất rất thích bà. Và tôi mong khi trở về, bà sẽ ‘nâng cấp’ mối quan hệ của chúng ta. Để bà gọi tôi là anh nhưng không phải ‘anh trai’ mà là ‘anh yêu’. Lần thứ n tôi tỏ tình đấy. Sẽ chờ bà trở về, đi mạnh giỏi và về nguyên vẹn cho tôi.

Hứ, nâng cấp cái khỉ mốc gì, tin nhắn thì không bao giờ chịu trả lời. Hắn ta để lại cho tôi mấy dòng này rồi mất tích từ sau tin nhắn thông báo đã khỏe lại sau một tháng nằm viện. Mà sao giấu sách lúc nào mà kĩ thế giờ tôi mới phát hiện ra. Có đến n lần, Hạ tỏ tình với tôi nhưng lần nào cũng bị từ chối. Không phải vì không thích Hạ. Tôi sợ, một ngày nào đó, tôi sẽ mất đi không chỉ là người yêu mà còn là một tên bạn thân, một nguời hàng xóm và cả một người anh trai nữa.

Năm 17, tôi khóc ngon lành trong vòng tay Hạ vì bị một cậu bạn từ chối tình cảm. Hạ lúc ấy nói với tôi rằng: ”Bà có biết vì sao mùa xuân rồi tới mùa hạ không? Vì sao sau bà là tôi không? Vì tôi mới là định mệnh của bà chứ không phải cậu ta. Không tin à,  hỏi tôi mà xem. ”Hạ đã an ủi tôi như thế. Và sau hôm đó, chúng tôi trở thành người yêu hờ của nhau. Và tôi vẫn luôn nghĩ như thế cho đến khi đọc được những dòng này. Tôi biết tình cảm của Hạ luôn nhiều hơn tôi.

Một buối sáng, trời trở rét hơn, tuyết rơi nặng hơn, khoác một chiếc áo lông to sụ, tôi bước vô định trên đường phố New York. Lặng đi trước vẻ đồ sộ của tòa nhà Empire State, tôi thấy mình nhỏ bé quá.  Dừng lại bên một người hát rong, tôi nghe hết bài hát rồi bỏ vào chiếc mũ hai đồng xu. Qua ô cửa sổ màu xanh của một quán café, tôi đang thả trôi thời gian của mình để nhìn dòng người. Tôi gọi một ly Latte. Hình như nó chẳng khác gì cappuccino ưa thích của tôi. Hạ thích Latte.

Không hiếu sao, tôi luôn nghĩ mình sẽ tìm thấy một thứ gì đặc biệt ở đây, ở New York nhộn nhịp ánh đèn này. Giữa những mênh mang suy nghĩ tôi nhớ đến Hạ. Suốt một tuần rồi, từ khi phát hiện ra quyển sách , tôi luôn nhớ Hạ, nhớ quay quắt. Tôi thèm được nới chuyện với Hạ hơn bao giờ hết. Cái cảm giác này khác hằn với nỗi nhớ trước kia khi nhớ về một đứa bạn thân. Tôi lôi điện thoại trong túi, lên face và nhắn tin cho Chi: “Mi ơi Hạ đổi số à? Cho tôi số của Hạ đi”

Hai ngày sau, Chi gửi số của Hạ cho tôi. Cả buổi tối, tay tôi cứ phân vân giữa việc bấm hay không bấm nút “Send”. Và cuối cùng, tôi đã gửi đi bức thư: “Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi – từ ‘anh yêu’ ấy bây giờ gọi có muộn không?”.

Một tuần sau, từ màn hình hiện lên số của Hạ. Tôi hồi hộp mở tin nhắn rồi… lặng đi.

7h30’, tôi bước đi chậm rãi trên đại lộ Broadway, cả tim và mắt đều hướng về Quảng trường Thời Đại. Ánh sáng từ các bảng hiệu quảng cáo rực rỡ và chói lòa làm cho quảng trường như sinh động hơn, lung linh hơn. Tôi mải miết trong thứ ánh sáng lấp lánh, đắm mình trong bầu trời đêm New York và chờ đợi một điều kì diệu. Cho đến khi chỉ vài bước chân nữa là tôi đặt chân vào ‘giao lộ của thế giới’, tôi khựng lại. Là Hạ , đúng là Hạ rồi, Hạ đang ở New York và Hạ đag nhìn về phía tôi.

Chưa bao giờ tôi nghĩ Hạ là định mệnh của mình. Nhưng giây phút này, định mệnh đã đưa Hạ đến với tôi, trong một ngày đông giá, giữa đất trời New York. Ngay lúc này đây tôi muốn chạy về phía Hạ để ôm lấy những tia nắng mùa hè của tôi. Suốt những ngày đông lạnh kia, tôi đã quanh quẩn trong mớ cảm xúc hỗn độn và n lần tự lừa dối lòng mình. Tôi muốn chạy đến để gọi một tiếng ‘ anh yêu’, để níu lấy bàn tay quen thuộc ấy, để vượt qua những giới hạn mà bấy lâu nay luôn kìm giữ bước chân tôi. Để một lần những yêu thương thực sự  trong tôi được thoát ra khỏi vỏ bọc yếu đuối của chính mình.

Và tôi đã chạy đến với tất cả yêu thương….
 
***

Hạ

Tôi tỉnh dậy, đầu đau váng vất, toàn thân đau ê ẩm và một mớ dây nhợ lòng thòng bên người. Tôi khẽ cựa mình, mẹ đang gục đầu bên giường, chợt tỉnh giấc:

-         Hạ! Con tỉnh rồi hả? Có nhận ra mẹ không? Ơn trời !Ông ơi, Hạ nó tỉnh rồi.
-         Mẹ, hôm nay Xuân đi thì phải?
-         Nó đi được một tuần rồi con ạ. Mấy bữa nó bên con suốt…


Tôi đã ngủ lâu vậy sao? Với chiếc điện thoại tôi nhắn tin cho Xuân thông báo rằng mình đã khỏe lại và xin lỗi đã không thể chào tạm biệt nó.

Quay cuồng với đống bài vở, miệt mài đến lớp tiếng Anh, chăm chỉ nghe băng và viết luận, lang thang bờ hồ để nói chuyện với người nước ngoài, tôi đang săn tìm học bổng nhưng nhất định phải là học bổng New York. Suốt một năm trời tu luyện, tôi muốn sang bên kia để học kinh tế và cũng để tìm cô người yêu không - hề - hờ tí nào của tôi. Mùa xuân rồi đến mùa hè. Xuân sang trước và tôi sẽ đến sau.

Hộp thư đầy những tin nhắn của Xuân. Cái nào tôi cũng đọc, đọc hết, đọc đi đọc lại, nhưng không cái nào tôi trả lời. Tôi muốn trả lời mọi câu hỏi của cô gái ấy trực tiếp chứ không phải qua mail thế này. Tôi yêu Xuân, một tình yêu thầm lặng nhưng mãn nguyện. Chính vì vậy, tôi vẫn đang tìm học bổng và tìm cơ hội thực hiện lần tỏ tình thứ n của mình ở New York.

Ngay khi yên vị trên ghế máy bay, trước khi tắt máy điện thoại, tôi nhận được tin nhắn của Chi: ”Xuân nó hỏi số ông đấy, tôi gửi rồi. Nó vẫn dùng số cũ có gì thì qua đó liên lạc. Đi đường bình an”. Tôi mỉm cười và tắt máy…

Buổi tối đầu tiên ở New York, tôi nhận được tin nhắn từ số máy quen. Bảy ngày sau khi đã quen với múi giờ, với nhịp sống nơi đây, tôi mới quyết định giải quyết vấn đề với cái tin nhắn đến từ ngày đầu tiên, thực hiện nốt giấc mơ của tôi. Một tin nhắn đã được gửi đi với nội dung: ”Tomorrow, 8p.m, Time Square, Find me.”

Truyện Online, blogviet.com.vn, truyện ngắn hay, truyện cảm động, đọc truyện, sáng tác,

Có thể sẽ lại một lần nữa trong n lần tôi tỏ tình với Xuân nhưng lần này là ở New York. Nếu lần này Xuân nhận lời thì Quảng trường Thời Đại sẽ là ‘giao lộ tình yêu’ của tôi còn nếu không thì nó đơn giản vẫn là ‘giao lộ của thế giới’.

Người ta vẫn thường tin vào định mệnh. Tôi cũng nằm trong số ‘người ta’ ấy. Tôi luôn tin rằng cái gọi là định mệnh ấy tồn tại trên đời. Bạn có thể đi tìm định mệnh của mình nhưng hãy tìm kiếm một nữa thôi, nữa còn lại hãy để định mệnh hoàn thành. Chỉ cần khi định mệnh thực sự xuất hiện, hãy yêu thương thật lòng.
 
  • Gửi từ Tyt Nguyễn.
Lời tựa: Tớ yêu thích tự do và luôn muốn khám phá những phương trời mới, là một người có thể nói là nổi loạn nhưng luôn biết tôn trọng những giá trị. Mình nghe blogradio lần đầu ở máy nghe nhạc của chị và đổ đứ đừ giọng của anh Gà Quay và chị Chit Xinh. Vì toàn nghe cảm xúc của mọi người thôi nên lần này quyết định sẽ viết để mọi người cùng nghe.




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


                                   


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top