Điều kỳ diệu từ hương khói bếp
2020-02-22 01:28
Tác giả:
Cactus
blogradio.vn - Ngay giây phút đứng giữa ranh giới mỏng manh của mầm non và lá khô, tiếng chuông điện thoại từ mẹ vang lên. Hình ảnh người mẹ già còm cùng đôi tay thô ráp trong lúc nhóm bếp được tôi chụp vội đập vào mắt mình. Sống mũi tôi cay xè, bàn tay vô thức buông xuôi, các viên thuốc cứ thế rơi xuống. Âm thanh điện thoại hòa lẫn với những viên thuốc đang nhảy tứ tung trên nền gạch báo hiệu thần chết đã đi qua. Tôi được hồi sinh trong khoảnh khắc kì diệu cuộc đời.
***
Có ai đó đã nói với tôi rằng cuộc sống xa nhà thật sự dễ chịu đến nhường nào, bản thân không bị ép trong lồng kính định hướng của người lớn và tự do làm những điều quái đản mà bấy lâu nay luôn hằng khao khát. Tôi vẫn tin như thế, tin với ý nghĩ non nớt của đứa trẻ mới học cách đưa đôi tay trắng ngần không vương bụi đời đi vào cuộc sống lấm lem. Giờ đây, đôi tay này không còn trắng nữa, nó nhấp nhem bảng màu đầy màu sắc, còn có cả, mùi cay nồng. Và cả niềm tin của một người vô danh cũng biến mất, chỉ còn tiếng nấc trong miệng không thể thốt ra rằng tôi muốn về nhà, về với hương khói bếp đang nổ tí tắc trong đêm đông.

Đứng giữa lòng thành phố, mọi thứ đều có chức năng riêng nó. Bảng đèn giao thông không ngừng chuyển số, dòng xe hối hả đi qua mang lên mình một hoài bão riêng. Kèn hồng âm thầm vương nụ hoa tô một chút gì đó nhuốm lên toan tính con người. Sự ồn ào, đông đúc, tấp nập cùng với những cám dỗ xa hoa tạo nên thương hiệu thành phố. Đó là nơi tôi đã dè dặt muốn đến, là nơi con người có thể cứu vớt mảnh đời bất hạnh này bằng một cách nào đó mà lương tâm và đạo đức luôn đấu tranh giằng co với nhau. Tôi đã từng bị bạn bè xa lánh, cười cợt vì bộ mặt ngây ngốc của mình, vì bộ quần áo đang mặc trên người không giống họ, và vì tôi không thuộc về nơi họ.
Những năm tháng đại học, tôi gần như rơi vào trầm cảm, một căn bệnh đáng sợ có thể tước bỏ cuộc sống của tôi vào những lúc bất chợt không hay biết. Tôi đâm ra luôn sợ hãi mọi thứ, tôi sợ đám đông, sợ tiếng cười đùa, sợ ánh mắt nơi ai đang hướng về mình, sợ giao tiếp, một ngày trôi qua tôi hầu như không mở miệng nói bất kì lời nào với ai. Tôi mờ nhạt dần trong chốn đông người. Mọi người hầu như bỏ qua sự hiện diện của tôi. Trong lúc suy nghĩ rối bời, nước mắt giằng giụa, tay chân không còn cảm giác, lý trí giống như bị thế lực vô hình nào đó kéo đi, đi mãi, đi mãi, đi về phía không còn buồn đau. Tôi vô thức nhìn vào lọ thuốc ngủ - thứ giúp tôi an yên trong màn đêm. Tôi cứ nhìn như thế và rồi, tôi lấy nó, một viên, hai viên, và nhiều viên trong tay tôi. Tôi sẽ kết thúc mọi thứ đây. Sẽ không còn màn đêm đáng sợ chiếm lấy tâm hồn bé nhỏ này. Sẽ không còn hình ảnh cô gái cuộn chặc mình với những tiếng nấc nơi lồng ngực, sẽ qua đi gánh nặng trên vai về một con người không hòa hợp với thế giới này.

Ngay giây phút đứng giữa ranh giới mỏng manh của mầm non và lá khô, tiếng chuông điện thoại từ mẹ vang lên. Hình ảnh người mẹ già còm cùng đôi tay thô ráp trong lúc nhóm bếp được tôi chụp vội đập vào mắt mình. Sống mũi tôi cay xè, bàn tay vô thức buông xuôi, các viên thuốc cứ thế rơi xuống. Âm thanh điện thoại hòa lẫn với những viên thuốc đang nhảy tứ tung trên nền gạch báo hiệu thần chết đã đi qua. Tôi được hồi sinh trong khoảnh khắc kì diệu cuộc đời. Dường như bà cảm giác được sắp phải mất thứ gì đó bà đã có trong mười tám năm qua nên trong lúc đối diện với sự ra đi, người cho tôi cuộc sống cũng chính là người cứu lấy cuộc đời tôi.
Một thời gian dài sau đó, tôi đã không còn ý định tự tử. Nhưng tổn thương vẫn nguyên vẹn nơi đáy lòng. Chỉ là có một vỏ bọc phủ kín con dao ngăn nó rỉ máu. Tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của mình. Đi học, làm thêm và cô đơn. Cứ thế, ba năm trôi qua, tôi lặp lại vòng tuần hoàn nhàm chán. Ba năm tôi vẫn chưa về nhà, đường dài, chi phí đi lại tôi không gánh nổi. Mẹ chắc hẳn đã nhớ tôi lắm, bà muốn nhìn tôi trưởng thành. Số tiền làm thêm nhỏ bé tôi tích góp lại cuối cùng cũng đủ cho một chuyến khứ hồi của mình. Tranh thủ trong lúc xét chờ tốt nghiệp, tôi quyết định về nhà. Tôi đã khao khát lắm giây phút ấy, không còn hình ảnh về quê nhà trong giấc mơ chập chờn, không còn phải khao khát được ôm vào lòng bà như đứa trẻ đói lòng khát sữa, mà là sự thật. Hình ảnh người mẹ già nhỏ bé nhóm bếp, tôi đã không kìm được nước mắt. Cuối cùng tôi cũng hiểu mục tiêu tiếp tục sống là gì. Tôi đã biết những cố gắng và phấn đấu của mình cũng có mục tiêu. Ngày ấy, nếu như bà không gọi tôi, liệu bây giờ tôi có đứng đây và ngộ nhận ra sai lầm của mình. Thật là ngu ngốc biết bao.

Sau khi tìm được việc làm, tôi có ý định đón bà lên ở cùng tôi. Tôi không muốn cuộc sống lại một lần rơi vào bế tắc. Tôi muốn bù đắp cho bà những năm tháng tuổi trẻ bà dùng để đánh đổi lấy cái lưng cong, đôi tay khẳng khiu và đôi mắt lèm nhèm nhưng bà từ chối tôi. Bà muốn được ở nơi quê nhà. So với việc đi làm, áp lực lúc nào cũng căng lên người, nhưng tôi đã không còn nhỏ bé và dễ bị tổn thương. Tôi đã học được cách đi qua giông bão từ ngày hôm ấy. Tôi trở nên yêu bản thân hơn bao giờ hết. Vì tôi biết, sẽ không có bất cứ thứ gì đánh gục tôi thêm một lần nữa khi có mùi khói bếp của bà tỏa hương trong lòng tôi để xua tan đi thương tổn ngoài kia.
© Cactus - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Thanh xuân này con đã nợ cha mẹ thật nhiều
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.







