Khói đốt đồng cay nồng đôi mắt
2019-11-07 01:20
Tác giả:
Lê Thành Ngọc
blogradio.vn - Ngày ngày tôi miệt mài cày xới trên cánh đồng tri thức còn ba má thì vất vả trên ruộng đồng quê hương.
***
Tôi sinh ra và lớn lên ở miền quê nghèo yên ả. Ba má tôi là nông dân chính hiệu, chất phác, thật thà. Mỗi sáng, khi tôi còn co ro vùi mình vào chăn ấm là ba đã ra đồng. Tôi quen thuộc với bước chân của ba, âm thanh của đôi dép cao su kêu lẹp xẹp trên sân gạch. Ba ra tới ngõ con chó Vện sủa một vài tiếng như lời tạm biệt.
Má thì không ra đồng sớm như ba. Má còn phải chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Chẳng nem công chả phượng, chẳng sơn hào hải vị gì hết nhưng bao giờ các món ăn của má cũng làm tôi thích mê. Hôm thì má nấu bắp với đậu đen, vị bắp non ngọt nhẹ kết hợp với vị bùi bùi của đậu đen, thêm chút muối đậu phộng nữa thì ngon không gì bằng. Có hôm má nấu xôi nếp với khoai mì, vị dẻo của nếp quyện với khoai mì ăn mãi không chán. Sang trọng hơn thì má làm cơm chiên, ăn kèm là có rô kho keo mặn mặn ngọt ngọt. Làm xong bữa sáng, má để riêng phần tôi một phần rồi lại tất tả chuẩn bị nước uống, thức ăn ra đồng để kịp giờ làm.
Sau khi ăn sáng xong, tôi lại cùng các bạn đến trường. Con đường đến lớp ngang qua cánh đồng mà ba má tôi đang làm việc. Tôi nhận ra cái dáng liêu xiêu của ba má trên đám ruộng ở phía xa. Có hôm tôi còn thấy dường như má đang vẫy tay với tôi. Những lúc như vậy chẳng hiểu tại sao tôi không thèm vẫy lại vì sợ nhầm người rồi tụi bạn nó trêu chọc. Giờ nghĩ lại thấy mình đúng thật là trẻ con.

Những buổi chiều nghỉ học tôi theo ba má ra đồng. Hôm thì tôi lang thang cùng tụi bạn chăn bò, có hôm lại đi bắt cào cào nghịch cánh, bẻ chân. Có chiều thì lội mương bắt ốc để chiều về luộc với sả và lá bưởi cho cả nhà cùng ăn. Thấy tôi dang nắng ba má la hoài. Tui nhe răng cười hì hì rồi ba má cũng cho qua.
Tôi lớn lên theo thời gian, rảnh rỗi tôi lại ra đồng nhưng đã biết phụ việc cùng ba má. Nhìn ba má người mướt mồ hôi vì nắng, lưng khom mặt vuông góc với trời, tôi xót xa vô cùng. Nhưng lúc nào ba má cũng lạc quan vui vẻ, vừa làm vừa nói chuyện rôm rả. Cả những bữa cơm ba má cũng dành nhiều thời gian để tính xem vụ tới nên làm giống gì? Lúa bệnh như vậy thì nên làm sao? Lần sau nên cấy thế nào cho lúa mau phát triển? Nhiều lúc tôi cứ ngỡ ba má như những kĩ sư nông nghiệp.
Ngày mùa, ruộng đồng vui như hội. Tiếng gọi nhau í ới, tiếng nói cười rôm rả, tiếng máy tuốt lúa ào ào, tiếng xe chở lúa nổ vang khắp đồng. Người cắt, người gánh nhộn nhịp vô cùng. Từng bó lúa trĩu hạt được gom lại thành đống để chờ máy tuốt lúa. Vác từng bó lúa cho lên máy tôi phải chạy thật nhanh, mệt nhưng hào hứng vô cùng. Lâu lâu tôi lại bắt gặp ánh mắt rạng ngời của ba má khi lúa được mùa như mong đợi. Giữa cái nắng oi nồng ai cũng mồ hôi ướt áo nhưng tất cả đều hối hả và làm hết sức mình cho việc mau chóng hoàn thành.
Tôi vào cấp ba trường huyện xa gia đình xa ba má, xa dần những hình ảnh quen thuộc về cánh đồng. Phố huyện nhộn nhịp tàu xe, ngày nào cũng có âm thanh ồn ã từ sáng đến tối nhưng sao xa lạ và buồn chán. Nhiều lúc tôi thèm khoảng trời trong lành và mát nhẹ như khi đi dạo đồng làng vào mùa lúa trổ.

Xa rồi mới cảm thấy yêu hơn nơi mình đã sinh ra và lớn lên. Và cũng càng lớn tôi càng biết trân quý sự gian khổ vất vả của ba má. Mỗi tháng về thăm nhà tôi lại được nghe tiếng bước chân quen thuộc của ba khi tờ mờ sáng, được ngửi mùi thức ăn thơm nồng len vào mũi khi má đang loay hoay dưới bếp. Và lần nào cũng vậy má luôn chuẩn bị gạo để tôi mang xuống chỗ trọ ăn dần. Cảm giác ấm áp ấy có lẽ đến suốt đời tôi cũng không thể nào quên được.
Tốt nghiệp Sư phạm tôi may mắn trở thành ông giáo làng. Trường gần nhà nên kí ức ngày nào nay trở về nguyên vẹn. Mỗi ngày tôi lại đi trên con đường quen thuộc ngang qua đồng làng để đến trường. Bốn mùa thay đổi, cánh đồng quê cũng thay đổi theo. Gieo hạt, lúa xanh, lúa trổ rồi vàng rực cả cánh đồng. Sau thu hoạch đồng trơ gốc rạ. Trâu bò thung thăng đi khắp nơi. Chim sẻ từng đàn bay về tìm hạt rơi vãi. Xa xa, khói đốt đồng theo gió thơm nồng.
Ngày ngày tôi miệt mài cày xới trên cánh đồng tri thức còn ba má thì vất vả trên ruộng đồng quê hương. Có vụ mùa thành công và cũng nhiều những vụ mùa thất bát. Gió sương mưa nắng làm tóc ba má bạc nhiều. Dáng của ba má ngày càng liêu xiêu, biết bao vết chai trên đôi bàn tay thô ráp và biết bao vết hằn để lại trên gương mặt ba má.

Giờ đây cuộc sống hiện tại cũng đã bớt vất vả hơn xưa. Vậy mà ba má vẫn chăm chỉ và miệt mài cày cấy. Nhiều lần tôi bảo ba má thôi thì nghỉ ngơi nhưng ông bà cứ cười hề hề: “Làm cho vui, cho có sức khỏe. Ngày nào không ra đồng ra ruộng là chịu không nổi, đi miết rồi quen.”
Cứ ngỡ mãi bình yên nhưng rồi ba đột ngột qua đời sau cơn bệnh kéo dài chưa được tháng. Mất ba, ruộng đồng bơ vơ vì thiếu người chăm sóc. Má hụt hẫng cứ khóc hoài khi nhìn cái cày, cái cuốc nên chẳng thiết tha gì đồng ruộng. Tôi biết má sợ, sợ không chịu được nhớ thương khi nhìn thấy ruộng đồng mà ba má gắn bó suốt bao nhiêu năm tháng.
Mỗi ngày tôi chông chênh đi trên con đường quen thuộc. Mỗi lần ngang qua đồng làng hình ảnh thân thương cứ hiện ra trước mắt, ngỡ như dáng nhỏ liêu xiêu của ba vẫn còn cặm cụi trên đám ruộng. Làm sao có thể xóa bỏ được những vùng kí ức đậm sâu đã ghim cài quá chặt vào tiềm thức.
“Thời thơ ấu của tôi, có cánh diều tung bay trong gió, có đồng cỏ xanh tươi. Những buổi chiều nằm yên trên cỏ, nhìn trời cao xanh thẳm, mơ màng…”. Những câu hát ngô nghê ngày nào bất chợt ùa về khi chiều nay tôi đi ngang cánh đồng thơ dại. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như xưa, chỉ là trong làn khói đốt đồng mờ ảo tôi nhận ra mắt mình cay nồng. Mọi thứ xung quanh trở nên nhòa nhạt phải chăng vì khói hay vì nỗi nhớ làm đau nhói nơi tim. Ba có biết không ba ơi?
© Lê Thành Ngọc – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Quê hương trong tôi bình yên đến lạ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
















