Đi về phía ngược lại với tuổi trẻ
2015-09-18 08:06
Tác giả:
Gần hai năm đi qua, mãi rồi mình mới có dịp quay lại Bách Khoa với một cõi lòng mang đầy ưu tư đến vậy. Sau những cơn mưa đỏng đảnh cuối hạ, sớm thu tháng chín chỉ còn vài tia nắng nhàn nhạt, chẳng đủ nhuộm vàng từng tán xà cừ rụng rơi xao xác. Ngoài sân C1, hoa lau đã phủ một màu trắng bông lên khắp những đám cỏ, thi thoảng lại đu đưa đu đưa theo những bước chân rộn ràng của các em sinh viên mới nhập trường.
Mười năm về trước, có lẽ mình cũng từng mang gương mặt tươi vui hớn hở bước vào Bách Khoa như thế đó! Cũng là một sớm mùa thu ngọt ngào, và ánh mắt mình cũng từng lấp lánh nắng như vậy. Trường lớp, bạn bè, những ngày thí nghiệm mệt nhoài nhưng tiếng cười không lúc nào ngớt, những buổi ôn thi cấp tốc tất cả chong đèn nằm ngủ giữa đêm... rồi những yêu thương, hờn giận, hiểu lầm, vui vẻ, cười đùa, và cả cái sự đành hanh vụng về nhắng nhít của trẻ con nữa… Tất cả như một làn gió heo may cứ liên tiếp ùa tới, rồi lại ùa tới, làm xao động tâm hồn những tưởng đã già nua và cũ kĩ của mình.
Ba năm đầu tiên của thời sinh viên ấy, chính là kí ức vô giá mà mình vẫn luôn cố gắng gìn giữ và bảo vệ giữa những tháng ngày tan hoang và mỏi mệt này. Nơi đó, có một cô bé con luôn thức dậy sớm cùng với ông mặt trời, sè sẹ mở cửa rồi nhảy lên yên xe, đạp quanh khắp phố phường bằng một tâm hồn trẻ trung và rộng mở. Nơi đó, có những buổi tối học ôn về muộn, cô bé ấy một mình chênh vênh trước mùi hương hoa sữa nồng nàn bên hiên nhà Tại Chức, nhìn những cặp đôi dập dìu đưa đón nhau mà không thể ngăn cõi lòng mình dấy lên những mong ước và khát khao…

Đó là những ngày tràn ngập ánh sáng, nhiệt tình và sôi nổi. Cả người chỉ độc chiếc ba lô đi học và vài đồng tiền lẻ, cứ thế vô tư nhảy lên xe khách, lần lượt ghé thăm quê nhà của nhau. Cái cảm giác được sục đôi chân trần thật sâu trong lòng cát đen mịn màng, chờ những con sóng hối hả ve vuốt, và rồi là lặng im nghe những lời thì thầm của biển đêm... ôi, sao lại hạnh phúc đến như thế! Bên trên là một bầu trời bao la, bên dưới là cả một mặt biển bát ngát, bản thân thật nhỏ bé nhưng sao vẫn cứ muốn được dang tay ôm trọn cả đất trời.
Đó là những tối mấy đứa rủ nhau ra mỏm đá ven sông. Ngồi nhìn làn nước lờ lững trôi dưới ánh trăng bàng bạc, nhìn những lán nhà xiêu vẹo xộc xệch mờ ảo cùng những con người chăm chỉ lặng lẽ đi đặt vó đêm, nghe luỹ tre rì rào xào xạc mà cảm thấy cuộc sống này thật yên ả thanh bình... Là những ngày hè chói chang vừa mướt mải mồ hôi bên nồi lẩu lèo tèo vài ba miếng thịt mà vẫn cười như nắc nẻ. Là những ngày đông se sắt đứng ăn kem bên xưởng, tận khi lồng ngực lạnh buốt rồi mà vẫn không thấy chán. Là những ngày mưa rét mướt cùng vùi trong chăn ấm, thủ thỉ kể cho nhau nghe đủ mọi thứ chuyện trên đời với những mong chờ háo hức về một tương lai đầy thú vị.
Mười năm trước, mình còn chưa biết đến tình yêu là gì. Từ tâm hồn, cho tới trái tim đều trong sáng và hồn nhiên như một dòng suối mát. Mặc cho bạn bè tấp nập người đón kẻ đưa, mình vẫn cười vui một mình một ngựa, với một niềm tin mãnh liệt rằng, trên đời này chắc chắn ở đâu sẽ có một người dành riêng cho mình, và cũng đang chờ đợi mình như mình chờ đợi họ vậy. Để rồi vào một thời điểm định mệnh nào đó, chắc chắn sẽ gặp được nhau mà thôi…
Mười năm trước, mình vẫn luôn an yên với cái suy nghĩ non nớt, rằng cái gì đến, sẽ đến! Chỉ cần mình trân trọng nó không chỉ bằng đôi tay, mà còn bằng cả trái tim.
Nhiệt thành, và trọn vẹn!
Một cơn gió nhẹ đưa mùi cỏ thơm thoang thoảng, mình mỉm cười, khẽ đứng lên hòa vào trong dòng người tấp nập. Tất cả đã trôi qua rồi… Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.
Có nhiều thứ buộc phải mất đi, mới trở thành bất diệt!
Chiếc laptop nặng trĩu trên vai khiến mình va nhẹ vào một người, một bóng lưng không thể ngờ đã từng rất quen thuộc trong tiềm thức.
- Dạ, xin lỗi…
Sơ mi màu xám bỏ trong quần, gài cúc tay cẩn thận, người hơi ngoảnh sang, mỉm cười xã giao rồi sau đó là ngẩng cao đầu. Và lướt qua thật khẽ.
Có duyên là gì?
Chính là trong cả một biển người, vẫn cứ tình cờ mà gặp gỡ.
Còn vô duyên là gì?
Là đã gặp gỡ, nhưng vẫn chẳng thể nào nhìn thấy được nhau.

- Dạ khoan, anh có phải…
Mình vô thức gọi lên một tiếng nhỏ xíu. Người dừng lại, hướng ánh nhìn quen mà lạ kia qua mặt mình.
Người không nhận ra.
Cũng phải thôi, đã lâu quá rồi, lâu đến mức chính bản thân mình cũng không nghĩ sẽ gặp lại người ở cái nơi riêng mà chung như vậy. Mình đã khác xưa rất nhiều, không còn cái vẻ vừa ngây ngô vừa tự ti nữa. Thay vì một con bé luôn cúi đầu trong những chiếc áo phông quần ngố đơn giản, mình đã học được cách ngẩng cao lên, để mặt đối mặt với người, mặt đối mặt với đời.
- Dạ không có gì ạ, em nhầm người, xin lỗi…
Mình cười nhạt, tiếp tục xốc cặp lên vai rồi nhanh chóng bước đi, bỏ lại sau lưng một thềm nhà đầy nắng, cái nắng dịu dàng của mùa thu những năm tháng tuổi trẻ.
Có lẽ trái tim của mỗi người chúng ta đều quá mức chật hẹp, đến nỗi chẳng thể chứa thêm dù chỉ là một kỉ niệm vu vơ nào.
Và tất nhiên, cũng chẳng thể nhớ thêm một người đã từng quen…
… cũng như đã từng quên…
Đi về phía ngược lại với tuổi trẻ, mình sẽ gặp được gì?
Liệu có được những kỉ niệm quý giá khác của tuổi trưởng thành hay không?
Có thể có, mà cũng có thể không. Nhưng dù thế nào đi nữa, thì cuộc đời vẫn cứ lặng lẽ trôi đi.
Và chúng ta thì, dù muốn dù không, vẫn cứ phải tiến về phía trước…
© Hạ Vân – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.


