Đi tìm người thương
2015-02-14 01:00
Tác giả:
Có bao giờ anh tự hỏi, xung quanh anh có bao nhiêu người thương?
Trong bảy tỉ người, anh đã gặp bao nhiêu người mà anh cho họ là người thương?
Em cũng đã tự hỏi điều đó, không chỉ một lần, mà nhiều lần em tự hỏi: “Em có bao nhiêu người thương?”. Em nhẩm tính, em nghĩ ngợi, rằng sau hai mươi hai mùa sinh nhật em đã từng và đang có bao nhiêu người thương. Kể từ gia đình, bạn bè, những người bạn đặc biệt…
Em nhẩm tính rồi chợt ngưng lại, hình như em đang tính một phép tính không bao giờ có được đáp án chính xác như việc giải một công trình toán học. Bởi vì trong bảy tỉ người, dù có sống hết một đời em cũng chưa chắc đã gặp được hết một tỉ rưỡi trong số bảy tỉ đó. Vậy thì em nhẩm tính làm gì khi đáp án lửng lơ giữa mây trời biển rộng.

Em đã và đang có nhiều người thương, em cảm thấy may mắn khi đã bước qua tuổi hai hai mà những người thương vẫn coi em như cô gái bé nhỏ cần được che chở trong vòng tay của họ. Em hạnh phúc vì niềm may mắn mình có được, nhưng đôi lần em cũng lại thấy mình tủi hờn khi chưa chạm mặt được một người thương xứng đáng là người thương đặc biệt để được khắc cốt ghi tâm hết một đời.
Có phải em đã quá đòi hỏi không? Khi vốn dĩ từng có nhiều người con trai nói thương em, nhưng em lại không hề thương lại như cách họ đã thương. Có hay chăng em chậm thấu niềm thương mà họ trao gửi? Em chỉ thấy rằng, tốt nhất nên để niềm thương của họ được tự do đi kiếm tìm người thực sự có thể đáp nhận niềm thương đó.
Và bởi lẽ niềm thương của em cũng không ở nơi họ, nên em cũng lên đường đi tìm người thương…
Hành trình đi tìm người thương, nói khó thì không khó, nhưng em hiểu đó là một hành trình cần thấu hiểu và cần nhiều hơn nữa những bao dung và biết chấp nhận cả những lỗi lầm.
Anh trẻ, em trẻ và chúng ta vẫn trên con đường tìm kiếm sự thấu hiểu thuộc về niềm thương. Nhưng trên con đường dài rộng, chúng ta chưa tìm thấy nhau.
Ở một nơi nào đó, khi chúng ta đang mệt mỏi, chúng ta dừng lại để chấp nhận những niềm thương mà chúng ta cố gắng cho rằng đó là nơi ta thực sự thuộc về. Chúng ta chấp nhận cả việc chúng ta sai lầm, chúng ta bao dung cho những sai lầm đó, để rồi khi lỡ nhịp với một niềm thương khác, cũng chỉ là ngộ nhận giống niềm thương đang ghì chặt trái tim ta, ta vô tình khiến nhiều trái tim cùng vỡ vụn.

Và trái tim ấy mà, dễ vỡ nhưng khó liền lại, và nếu như thời gian có thể khiến tim vỡ lại lành, thì vết thương cũng sẽ còn đó mà thôi. Nếu may mắn gặp phải chủ nhân dễ hài lòng với những cuộc tình mới, nó sẽ chỉ là một vết sẹo mờ, còn nếu gặp phải chủ nhân tha thiết với những mảnh tình, tim vẫn sẽ âm ỉ đau khi trái nắng trở trời.
Thế rồi chúng ta vẫn sống tốt, vẫn đi rong ruổi, vẫn bắt đầu và kết thúc những chuyến hành trình không hứa hẹn. Dường như việc của chúng ta là cứ đi và cứ yêu, còn việc hàn những đổ vỡ, hàn những vết đau đều là việc của tim, mà việc của tim thì cứ để mình tim lo. Chúng ta vẫn cứ việc đi trên hành trình tìm người thương để nhớ…
Và khi đã qua rất nhiều năm, khi đã qua hết cả bốn mùa, hết 365 ngày hạnh phúc thì em vẫn chưa thực sự tìm thấy người thương. Còn anh, anh đã tìm thấy người thương chưa?
Phải chăng khi một năm mới lại về, chúng ta lại bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Đi tìm người thương…
- Rose Q
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả
của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn.
Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn
và trên website blogradio.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.


