Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đi thẳng là tới biển (Phần 1)

2008-12-25 15:03

Tác giả:


 

Riêng tặng độc giả của Blog Việt!

Blog Việt - Vậy là cũng tới biển, gió thổi mát rượi làm mái tóc của Hoàng Lan bay bay, mặt biển xanh và lồi lên như một cái gương cầu lồi khổng lồ. Những cơn sóng đầu bạc cứ cố tràn lên bờ không ngớt.

Bãi biển không một bóng người, cũng đúng thôi, bên trái cô chẳng phải là có một cái biển cấm không được tắm đấy thôi? Thi thoảng tiếng gió lay những hàng phi lao xì xào hoà vào tiếng sóng vỗ vào những tảng đá phía xa xa nghe ì oạp thật vui tai. Hoàng Lan bước xuống nước, biển thật mát, nước vờn quanh và quấn lấy chân cô khiến cô bật cười thích thú. Phía trước mặt, một con vật thật kỳ lạ, trong suốt màu hồng nhạt như một cái túi nilon, vật vờ trôi theo từng đợt sóng. Reo lên đầy thích thú, cô vội đưa tay về phía con vật định vớt nó lên.

- Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm những điều mà mình không biết chắc hậu quả đâu - Tiếng ai đó bất ngờ vang lên phía sau làm cô giật mình. 

Hình ảnh: Internet
Hình ảnh: Blog Chocolate sưu tầm

Hoàng Lan quay người lại, đó là một anh chàng cao lớn, da ngăm đen, rám nắng. Anh ta mặc một bộ đồ cứu hộ màu vàng pha đỏ. Ánh mắt của anh ta đang nhìn cô chăm chú, và mỉm cười, anh ta có nụ cười trông mới đáng ghét làm sao, cứ như thể nó đang mai mỉa: “Cô đúng là một cô nhóc tò mò và ưa nghịch dại, may mà có tôi ở đây đấy nhé”.

- Tôi không biết là mình đã làm hại gì ai? - Cô lên tiếng vẻ gay gắt, cũng đúng thôi, chẳng ai bình tĩnh được khi có kẻ làm mình mất hứng thú như vậy cả, nhất là với một gã có ánh mắt khinh khỉnh thế kia.

- Làm hại người khác thì chưa, nhưng cô có thể đang làm hại chính mình. Tôi đang tự nghĩ, làn da trắng trẻo, mịn màng kia mà tự nhiên sưng lên, ngứa ngáy và thối loét ra thì chắc là cảm giác cũng không thú vị lắm đâu nhỉ?

Lời gã nói làm cô giật mình hoảng sợ, vội bỏ chạy ngay lên bờ. Mặt cô tím lại, vẻ bực tức hiện lên cùng với những tiếng cười sảng khoái của gã.

- Tôi có thấy gì đáng buồn cười đâu? Một gã lịch lãm thì có lẽ không nên cười nhạo người khác như vậy chứ nhỉ?

- Tôi xin lỗi, nhưng trông cô thật là … thật là … - gã bối rối, có lẽ khả năng nói của gã đã biến mất – trông cô thật là thú vị…

- Thú vị? Anh đang chế nhạo tôi đấy à?

- Không, nghe này, tôi xin lỗi. Tôi không cố ý chế nhạo cô đâu, bởi nếu tôi là cô, tôi cũng sẽ làm thế thôi, làn da của cô đẹp đẽ thế kia mà, ai mà chẳng sợ nó bị tổn thương.

- Anh đang khen tôi? Hay đang chế nhạo? Tôi cảm thấy thật phân vân.

- Tất nhiên là khen, chẳng gã đàn ông nào lại chế nhạo một làn da như vậy cả.

- Thôi được, coi như anh vừa tự cứu chính mình vì tôi vẫn là một kẻ cả tin như vậy, cộng với lời cảnh báo của anh nữa, vậy nên có lẽ tôi nên cảm ơn anh?

- Thú thực là tôi không chờ đợi ở cô điều đó lắm. Hơn nữa, coi như là để chuộc lỗi, tôi xin phép làm “Tua gai” cho cô nhé!

- Không công?

- Dĩ nhiên là không công – Gã mỉm cười – Được làm “tua gai” cho một cô gái xinh xắn như vậy, tôi còn đòi hỏi gì hơn nhỉ?

- Anh sẽ đưa tôi đi đâu?

- Rồi cô sẽ thấy, chuẩn bị tinh thần đi nhé, đó là một vùng đất tuyệt đẹp đấy. 

Hình ảnh: Internet
Hình ảnh: Blog Chocolate sưu tầm

Đó là một hòn đảo không rộng lắm, được nối với bờ bằng một con đường dài như một chiếc cầu đá tự nhiên nằm hơi chìm dưới nước. Khi hai người bước đi, ánh mặt trời buổi sáng chiếu thứ ánh sáng chênh chếch, phản chiếu từ mặt nước lên người như thể cả hai đang khoác lên mình một thứ quần áo bằng ánh sáng lung linh huyền ảo. Hoàng Lan nhìn lại phía sau, bóng của cô và gã lênh khênh, ngả dài trên mặt biển.

- Đảo này không có dừa à? Tôi nghĩ là đảo thì phải có dừa chứ nhỉ?

- Bởi vì đảo này không sinh ra từ trong sách, cô mọt sách ạ. Bù lại, ở đây có thật nhiều loài hoa mà tôi thích, cô nhìn phía sau tảng đá kia kìa. Chỗ bạt ngàn hoa tim tím phía xa xa kia ấy, đó là loài hoa muống biển. Không biết cô đã từng nghe bài hát nói về loài hoa này chưa? Loài hoa của tình yêu chân thành và thuỷ chung.

- Thú thực là tôi giỏi tất cả mọi thứ, trừ âm nhạc. Anh có cái gì đó đơn giản hơn không?

- Cô may mắn đấy, hôm qua tôi mới cắm mấy cái cần câu ốc gần đây. Nhưng sáng nay, tôi sẽ dạy cô môn câu cá ở bãi đá, thú vị lắm.

- Câu Ốc? Tôi mới nghe lần đầu?

- Còn nhiều thứ mà một “cô mọt sách” chưa biết lắm. Cuộc sống mới là cuốn sách lớn nhất mà người ta phải đọc và học hỏi ở nó không ngừng.

- Đúng vậy, và điều tôi được học đầu tiên là đừng thấy một gã trông có vẻ ngớ ngẩn mà coi thường, gã thậm chí là một triết gia cừ khôi đấy.

- Tệ thật, tôi lại mắc chứng dị ứng với lời khen.

- Anh còn mắc chứng tưởng bở nữa, triết gia ạ. Thôi, chúng ta bắt đầu bài học đi chứ nhỉ? Mà trước hết, tôi chưa biết tên anh? Tôi là ...

- Cứ gọi tôi là Triết Gia, tự nhiên tôi thích cái tên đấy – gã ngắt lời và cười to, sảng khoái – Còn tôi sẽ gọi cô là Mọt Sách.

Hoàng Lan không phải là một kẻ sát cá, cả một buổi sáng, cô chỉ câu được một con cá nhỏ xíu bằng hai ngón tay. Nhưng điều đó cũng đủ khiến cho cô hét toáng lên vì sung sướng. Ở bãi đá, sóng vỗ liên hồi nên thật khó để giữ được mồi câu cho đúng theo ý của mình. Ngược lại, Triết Gia lại là một gã sát cá cừ khôi. Gã câu được khá nhiều nhưng chỉ lấy những chú cá lớn. Mặt trời nhanh chóng trèo lên cao, soi rõ cả niềm vui đang ánh lên trong mắt cô. Triết Gia hét lớn: “Nghỉ tay ăn cơm thôi nào, hôm nay tôi đãi cô một món tuyệt vời, mà đảm bảo là không một cuốn sách nào từng đề cập đến”. 

Hình ảnh: Theo blog Bi Ngầu
Hình ảnh: Theo blog Bi Ngầu

Triết Gia chạy đi một lúc rồi quay lại, trên tay là mấy con ốc to bằng những quả dừa nhỏ và vài con ngao to. Một cách thành thục, gã dùng con dao nhỏ mang theo bên người rạch bụng và làm sạch ruột hai con cá to. Rồi gã khéo léo móc lấy phần thịt ngao, thịt ốc, cắt nhỏ và nhét vào bụng cá. “Thật là một gã đầu bêp cừ” – Hoàng Lan nghĩ thầm. Triết Gia vẫn hì hục đắp từng cục bùn lên thân cá, rồi nhóm lửa và nướng. Hoàng Lan cảm thấy tò mò, cô mới nghe nói đến món gà nướng bùn, nhưng chưa bao giờ nghe nói tới món cá cũng nướng bùn cả.

Trong khi cô đi rửa vỏ ngao để làm bát, thì Gã đã kịp nướng xong hai con cá. Đó quả thực là món ăn ngon nhất mà cô đã từng ăn, thịt cá ngọt, mềm và đậm đà vị muối ở bùn biển. Thi thoảng lại có cái cưng cứng, sần sật của ngao, của ốc. Tất cả quyện với gió biển, với nắng vàng, với biển xanh tạo nên một cảm giác thật thi vị.

“Trời nắng quá, cô đợi tôi một chút nhé, không lâu đâu” - Triết Gia không đợi cô trả lời rồi chạy ngay ra bãi biển. Một lúc sau, Gã trở về với một cái vòng lớn và một cái vương miện bằng hoa muống biển. Chiếc Vương miện được điểm tô bằng những chùm hoa muống màu tím nhạt, xen lẫn những chiếc lá xanh trông thật bắt mắt. Trịnh trọng đeo vòng hoa và đặt Vương miện lên đầu cô, gã lùi người ra xa ngắm nghía vẻ rất ưng ý.

- Trông cô cứ như một nàng công chúa, thật xinh đẹp và quyến rũ, à không, một nàng tiên cá.

- Tiếc rằng anh không phải là một Hoàng Tử?

- Không, tôi lại thấy may mắn, thời đại ngày nay, Hoàng Tử chẳng có ý nghĩa gì nữa rồi. Nào Nàng tiên cá, tôi xây cho cô một toà lâu đài nhé, tiên cá thì phải ở lâu đài chứ nhỉ?

Triết gia là quả một gã khéo tay, nhưng cả hai cũng phải hì hục mãi rồi mới xây được một toà lâu đài cát thật lớn và thật đẹp. Nhưng rồi nhanh chóng bị sóng biển đánh sập, không nản lòng, cả hai lại xây lại toà lâu đài khác, và rồi lại nhìn nó bị sóng cuốn đi.

- Bọn sóng thật hư hỏng, thôi, để tôi dạy cô khiêu vũ với biển cả nhé.

- Khiêu vũ với biển cả?

- Nào, cứ đi theo tôi …

Triết Gia lôi ngay cô ra bờ biển, từng cơn sóng tràn bờ liên hồi. Không mất quá nhiều thời gian để cô biết cách chơi, thật đơn giản là chỉ cần nhảy qua những ngọn sóng đang tràn tới. Đơn giản nhưng không hề dễ dàng, và nó làm cô vui vẻ, cười vang nhưng cũng mệt phờ.

Mặt trời nhanh chóng bò về phía bên kia bầu trời, toả ánh nắng đỏ ối của hoàng hôn xuống bờ biển. Bỗng Triết gia hốt hoảng. “Chúng ta phải về thôi, nếu không sẽ không kịp nữa”. Rồi không đợi cô nói một lời, gã kéo tay cô chạy phăm phăm về phía cầu đá. Thuỷ triều lên cao làm chiếc cầu ngập sâu trong nước, đứng trên bờ nhìn xuống không còn thấy dấu hiệu gì là nó đã từng tồn tại. Hoàng Lan hốt hoảng :

- Tôi không biết bơi, phải làm sao đây? – Cô mếu máo thực sự.

- Hừm, cô không cảm thấy phiền nếu tôi cõng cô chứ? Chúng ta phải đi khỏi đây thật nhanh.

- Tôi rất phiền, nhưng anh nghĩ là tôi còn có sự lựa chọn nào khác nữa à? Đành vậy thôi, anh thật là một gã khờ may mắn.

- Tôi thà không có cái may mắn này còn hơn, nào xin mời công chúa, chúng ta phải nhanh lên, thuỷ triều còn tiếp tục lên nữa đấy.

Quãng đường chỉ dài hơn hai cây số nhưng Triết gia đi thật chậm chạp và khó khăn, bời bây giờ thì thật khó mà định ra phương hướng, mà nước thì đã ngập lên đến quá bụng. Đôi lúc anh ta bị hụt chân xuống một cái hố nào đó, khiến cho cô suýt ngã. Đến hơn một phần ba đường thì anh ta đầu hàng.

- Tôi nghĩ là ta nên quay lại, nước vẫn tiếp tục lên mà cô thì không biết bơi. Hơn nữa, vùng này thường thì không có Cá Mập, nhưng tôi không biết chắc là chúng có hay vô tình đi lạc không? Khả năng định hướng của chúng kém lắm, nhất là vào lúc hoàng hôn này, khi chúng đang rất đói.

- Anh đang đe doạ tôi?

- Cô nhìn trên trán tôi xem, có chữ “đe doạ” nào ở trên đó không? Tôi thì chẳng nghĩ mình có thời gian để đùa giỡn đâu, chúng ta quay lại thôi.

(Phần 2) 

Hình ảnh đại diện của Bi Ngầu
Hình ảnh đại diện của Bi Ngầu

Đọc Truyện Online – Theo Blog Bi Ngầu

Vài nét về blogger: Bi Ngầu – “Lang băm chuyên chữa 7love”. Với Bi Ngầu “Hà Nội trong hắn là những con phố sâu, dài hun hút. Là những quán cóc nhỏ mà kẻ mua, người bán còn nán lại để "buôn dưa" những câu chuyện vỉa hè không đầu không cuối. Người Hà Nội thật lạ kỳ, có thể họ không ồn ào, không nồng nhiệt như những người Miền Nam - nơi mà hắn lớn lên. Nhưng họ có vẻ sâu lắng, ý nhị và nhẹ nhàng, khiến cho một kẻ đã sống ở Hà Thành 6,7 năm như hắn cũng chưa "nhìn thấy" hết những gì ẩn sâu sau vẻ đẹp dịu dàng sâu lắng đó”.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top