Dẫu tôi đi bao xa chỉ cần tôi trở về nhà thì đó là đoàn viên
2021-06-15 01:22
Tác giả:
Như Mộng
blogradio.vn - Người ta hay nói, trung thu là tết đoàn viên, tôi đã không trở về nhà kịp vào ngày đoàn viên này. Nhưng ngày hôm nay, đã để tôi hiểu ra rằng, dẫu tôi đi bao xa thì chỉ cần tôi trở về nhà đó cũng là lúc gia đình tôi đoàn viên.
***
Chín giờ ba mươi phút tối, cuối cùng tôi cũng về tới căn phòng trọ thân thuộc của mình. Tôi đã lướt qua dòng người rộn rã bên ngoài, lướt qua tiếng nói cười giòn giã của lũ trẻ, tiếng mắng yêu của mẹ cha chúng. Để về đến nơi đây.
Căn phòng trọ vốn dĩ chật hẹp, không hiểu sao hôm nay lại rộng lớn thế. Nó thênh thang hẳn ra, khiến tôi có cảm giác mình chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa bóng đêm vô tận.
Gió trên ban công khẽ lướt qua, làm chao đảo ngọn đèn duy nhất trên trần nhà. Tôi mệt mỏi ngồi trên giường, chẳng thiết ăn uống.
Hai mươi lăm tuổi, tôi bộn về với đủ thứ lo toan, với những ngày tăng ca vội vã. Tôi không có thú vui ngày cuối tuần nhâm nhi ly nước cùng chúng bạn, chỉ có những cuộc điện thoại chóng vánh với ba mẹ ở quê. Có lẽ bố mẹ biết rằng tôi bận lắm, mỗi lần nói chuyện đều không dám làm phiền, những lần như thế, mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ dặn dò.
“Con cố gắng ăn thêm một chút, ngủ sớm. Giữ gìn sức khoẻ”.
Khi đó tôi chỉ ậm ừ cho qua dẫu sao tính chất công việc của tôi là thế, tôi còn muốn làm thật tốt, cố gắng tranh thủ phấn đấu trong mấy năm này. Cố gắng kiếm thêm ít tiền, để ba mẹ có thể sống thoải mái, để đứa em có thể bằng bạn bằng bè.
Tôi tự nhủ “Dẫu sao mình vẫn còn trẻ mà.” Ý nghĩ này như củng cố thêm chút ít niềm tin cho tôi. Công việc, lại là công việc, nó như một guồng quay, cuốn tôi vào trong đó.
Những áp lực cũng theo đó mà nhiều lên, tôi như bị chính mình đè dưới một tảng đá. Mệt mỏi vẫy vùng.
Tôi bật điện thoại, đoạn tin nhắn cuối hiển thị lúc tám giờ bốn mươi lăm. Là em gái của tôi gửi đến, chỉ vỏn vẹn một dòng.
“Chị ơi, trung thu vui vẻ”.
Tôi nhìn chiếc bánh trung thu mới coáng bị vứt chỏng chơ trên bàn. Đây là quà mừng của công ty. Tôi không ưa nổi cái món ngọt ngấy này, tiện tay vứt đấy cũng đã mấy ngày.
Hôm nay những đồng nghiệp của tôi đều tranh thủ về cả rồi, người thì hẹn hò, người thì muốn về vui trung thu cùng còn cái. Chỉ có tôi, cố gắng nán lại hoàn thành nốt công việc hôm nay. Nhìn chiếc bánh nhỏ, lại nhìn dòng tin nhắn ngắn của em gái. Dường như có thứ gì đó vỡ oà trong ngực tôi. Tôi cố gắng như vậy, cũng chỉ hy vọng có thể khiến người thân mình, khiến bản thân tôi sống tốt hơn mà thôi. Nhưng đó thật sự tốt hay sao?
Cả năm chỉ có thể vài ngày rảnh có thể về nhà cùng người thân, tôi lại dành chúng để làm việc, ngay cả những ngày nghỉ bản thân đáng lẽ được hưởng cũng bỏ qua. Liên lạc với người nhà chỉ ngắn ngủi qua vài ba tin nhắn, cùng những cuộc gọi đứt quãng.
Tiếng cười nói bên ngoài càng lúc càng nhộn nhịp, tôi nhắm mắt lại. Nhớ về những ngày Trung Thu còn bé bên gia đình. Chiếc bánh ngọt, ly trà thơm phưng phức.
Tôi vội bật điện thoại, nhanh chóng đặt một chuyến xe cuối cùng trở về nhà. Nhìn thành phố ồn ào náo nhiệt lùi dần về sau, tôi dường như vẫn chưa tin lắm, mình vậy mà đã trên đường về nhà sao.
Tôi mơ màng ngồi hơn tám tiếng trên xe đến mức lưng tê buốt cả ra, cuối cùng cũng về đến nhà.
Dường như từ khi bắt đầu cuộc sống đi làm, tôi chưa bao giờ về nhà vào thời gian này nữa. Sương sớm chưa tan, mấy đoá hoa dại ven đường rung rinh vì mấy giọt sương tinh nghịch. Tôi lắc lắc cần cổ mỏi nhừ, dợm bước về nhà mình.
Căn nhà thân thuộc của tôi nằm lọt thỏm giữa những hàng dừa xanh trĩu quả, cánh cổng vẫn đóng chặt im lìm. Tôi đưa tay đẩy cánh cổng có hơi rỉ sét, bước chân vào.
“Hạnh,về sao con?”.
Tôi quay người lại, dường như ba đi thăm đồng sớm trở về. Nghe giọng ba, tôi chỉ muốn khóc. Tôi cúi mặt xuống, ổn định lại cảm xúc một chút, sau đó lại cười tươi.
“Ba, con muốn về nhà với mọi người nhưng bây giờ đã qua trung thu rồi”.
Ba bước nhanh đến, vỗ vỗ đầu tôi.
“Mệt không con, sao không nói để ba mẹ ra đón? Giờ vô nhà đi, mẹ với em con cứ ngóng mãi”.
Mẹ cùng em gái nhìn thấy tôi đột nhiên về tới nhà, vui mừng ra mặt. Em gái nhanh chóng chạy ra sau bếp, sau đó đặt một miếng bánh trung thu trước mặt tôi. Mẹ nói dù chị không về vẫn phải chừa phần cho chị. Cả nhà ai cũng nhớ chị cả.
Cổ họng tôi đã khô khốc cả đêm, vậy mà khi nếm miếng bánh nọ, bao nhiêu mệt mỏi đều biến mất. Định thần lại, tôi rốt cuộc cũng đã về đến nhà rồi. Đây là nhà của tôi, là nơi luôn có những người luôn chờ đợi tôi. Có đứa em gái líu lo vây quanh, có người ba sẽ đưa cho tôi một ly trà khi tôi khát, lại có một người mẹ, sẽ chừa cho tôi một phần bánh, dẫu biết rằng có lẽ tôi sẽ không trở về.
Người ta hay nói, trung thu là tết đoàn viên, tôi đã không trở về nhà kịp vào ngày đoàn viên này. Nhưng ngày hôm nay, đã để tôi hiểu ra rằng, dẫu tôi đi bao xa thì chỉ cần tôi trở về nhà đó cũng là lúc gia đình tôi đoàn viên.
© Như Mộng - blogradio.vn
Xem thêm: Làm người lớn chẳng dễ dàng gì đâu l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






