Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuối cùng tôi cũng có thể buông…

2014-03-27 12:12

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Truyện Online - Rau răm đất cứng, dễ bứng khó trồng
                             Dù thương cho lắm cũng chồng người ta…

An áp mặt vào cửa kính, nghĩ miên man. Thật ra đời người có bao nhiêu lần 15 năm để phí hoài? Có phương thuốc nào giúp ta thoát khỏi niềm đơn phương sầu muộn trong từng ấy năm không?
Cảnh vật trôi qua vùn vụt. Dòng hồi ức như một thước phim quay chậm nhẩn nha ùa về tâm trí.

Những năm đầu cấp hai, An ghét cay ghét đắng Nhân. Mọt sách và cụ non chính hiệu, An không ưa gì những trò chọc phá nhằm tạo sự chú ý mà Nhân nhắm vào Thảo, cô bạn thân xinh xắn của An. Kể cũng lạ, An và Thảo quá khác biệt để kết thân cùng nhau. An gai góc mạnh mẽ, Thảo mềm yếu nữ tính. An xù xì giản đơn, Thảo mượt mà rạng rỡ. An như thể hàng xương rồng bao quanh bảo vệ đóa hồng là Thảo vậy.

Nhân trong mắt An có lẽ mãi chỉ là tên bạn trẻ nít học đòi làm người lớn, nếu như không có một sự việc làm An thay đổi hoàn toàn cách nhìn về cậu bạn. Một lần An bị xe máy tông ngay trước cổng trường  lúc đang đạp xe băng qua đường. Nhân ở đâu xuất hiện, dìu An vào phòng y tế, còn đón xe ôm vác xe An về tận nhà. Ba mẹ An sau đợt ấy cứ tấm tắc khen: Cái thằng con nhà ai, mặt mũi sáng sủa, lại lễ phép ngoan ngoãn, còn nhỏ mà ra dáng chính chắn đường hoàng thiệt.

An đã không còn gai gắt với Nhân nữa. Vài lần An bệnh nghỉ học, Nhân qua nhà lấy tập vở của An về cho Thảo và các bạn khác chép bài giúp. An dần nhận ra Nhân là một người chơi được, nếu không muốn nói là quá được.  Vì đối với ai trong lớp Nhân cũng nhiệt thành và tốt bụng  cả, không hề theo kiểu “Muốn sang thì bắc cầu Kiều, Muốn cưa Phương Thảo phải chiều Hoàng An.”

buông tay

Rất tự nhiên, An và Nhân dần thân thiết. An vui vẻ nhận lời kèm cặp Nhân nâng cao kết quả học tập để cậu bạn lấy điểm trong mắt Thảo. Đổi lại Nhân phải gọi An dậy chạy bộ mỗi ngày để nàng mọt sách không còn lao đao vì môn thể dục nữa. An cũng vô tư lê la cùng Nhân những lần đi chọn quà cho Thảo trước sinh nhật và các dịp đặc biệt.

Thế nhưng, có một điều gì đó đã nảy nở trong tim An, mơ hồ rồi dần rõ rệt. Đến nỗi hàng đêm, dù vùi mặt vào gối, An vẫn bị nụ cười răng khểnh của Nhân ám ảnh không thôi.

Hóa ra, xương rồng cũng có lúc nở hoa…

Lên lớp 10, cả ba tuy khác lớp nhưng vẫn chung trường. Mỗi đứa nổi bật theo một cách khác nhau. Nhân trở thành ngôi sao thể thao của trường, chơi xuất sắc cả bóng đá, bóng chuyền và đá cầu. An “mọt sách” dĩ nhiên được biết đến với thành tích học tập lừng lẫy. Thảo được cánh con trai ngấm ngầm đưa vào danh sách thập đại mỹ nhân của trường. An giữ mối liên hệ thân thiết vừa phải với Nhân và Thảo, tức là vẫn tặng quà  sinh nhật, viết thiệp chúc mừng giáng sinh, năm mới, ghé nhà chơi dịp lễ Tết.  “Tui bận học. Nhân lớn rồi, tự lo việc của Nhân đi.”, An trả lời tỉnh queo mỗi khi Nhân thắc mắc về sự biến mất của An khỏi những buổi la cà quán xá. Nhân và Thảo chấp nhận lý do bận học của An, hoặc nghiễm nhiên xem sự thất thường của cô bạn là một phần của lứa tuổi ẩm ương. Hoặc có thể, họ cũng chưa từng bận tâm.

Nhân và Thảo trở thành một đôi, như lẽ dĩ nhiên phải thế. An vẫn miệt mài những đường chạy vào buổi sáng sớm, chỉ còn một mình, không được “ngôi sao thể thao” song hành như thời cấp hai nữa. Thỉnh thoảng, An bùng một buổi học thêm, đứng trên lầu cao theo dõi một trận thi đấu. Vẫn nhớ rõ thói quen của một người, như không uống nước suốt trận, chỉ đợi tiếng còi tuýt lên là phải có sẵn một chai nước suối không lạnh. Cái cách người đó nhảy lên khi ghi bàn, chạy ra sát đường biên vỗ tay reo mừng với An. An đứng nhìn xuống, nhẹ mỉm cười hiểu rằng sự xuất hiện của mình trên sân giờ không còn cần thiết nữa. Dáng ngồi an nhiên của Thảo sáng rực một góc sân, đủ làm những trái tim hâm mộ Nhân chùn bước.

An lên thành phố, vào học một trường kinh doanh danh tiếng. Nhân học xây dựng ở một trường cao đẳng nhỏ ở tỉnh nhà. Thảo theo đuổi ước mơ y tá ở một tỉnh lân cận, như bản tính lành ngoan xưa nay. Một lần An về thăm quê, Nhân biết được, rủ An dậy sớm ra đường chạy quen thuộc. “Tụi tui chia tay rồi, tháng trước.” Mối tình đầu thật mong manh non dại, mà những kỳ vọng lại quá lớn lao. Lạ kỳ thay, An đón nhận tin ấy không phải bằng niềm hân hoan nhen nhóm hy vọng ích kỷ, điều vẫn được mô tả trong những quyển tiểu thuyết An đọc về chuyện ba người. An chỉ thấy đau.  Và cứ thế, nước mắt nóng hổi hòa cùng mồi hôi rơi tong tong xuống mặt đường theo từng nhịp chạy của hai đứa.

Buổi tối, An và Nhân ngồi trong phòng khách, chụm đầu chơi cờ carô. Bàn nào An cũng thắng, An thích thú viết tên mình to tướng đè lên ván cờ. Chơi hoài cũng không địch lại, Nhân đợi lúc An vừa viết tên xong, ghi thêm hai chữ NH phía trước, rồi bật cười láu lỉnh. Chữ “AN” biến thành chữ “NHAN” ngoạn mục. Bất giác, An sững người nhận ra “N is a half of AN. AN is a half of NHAN”. (N là một nửa của An, An là một nửa của Nhân). Một lần khác, An và Thảo về quê cùng lúc, đi uống nước với Nhân. Khi Thảo đáp lại lời hỏi thăm “Khỏe không bạn hiền?” bằng nụ cười tự nhiên sáng rỡ, An biết mọi chuyện giữa họ giờ đã qua. Cả ba lại trở nên thân thiết, như chưa từng có khoảng cách không gian và thời gian nào vắt ngang thời niên thiếu của mình.

An trước sau với Nhân vẫn là thứ tình cảm mộc mạc, chân thành. Và lặng câm. Vẫn vui vẻ chúc mừng khi Nhân khoe bạn gái mới mà nghe lòng mình rạn vỡ chênh chao. Đón xe về, ngồi bên Nhân hàng giờ lúc Nhân buồn rầu khi người yêu phản bội quay lưng. Vì An là hảo tri kỷ của Nhân, như Nhân vẫn thường nói thế. Với An, thế là đủ, không đòi hỏi hay kỳ vọng gì hơn. Bởi kết thúc buổi chơi cờ carô năm nào, Nhân ngồi nắn nót một chữ “Friend” cách điệu đưa cho An. “Dù có chuyện gì An cũng là bạn của Nhân nha.” An đã gật đầu. Như bản phân vai từ đầu đã vậy rồi. Trước đây là bạn, suốt đời là bạn. Chuyện tình cảm, không phải là xếp hàng tới lượt, An hiểu, dù Nhân chia tay Thảo, thì An không bao giờ là người tiếp theo.

Đám cưới Thảo. An về từ sớm, gội đầu, rồi sấy tóc. Có điện thoại từ Nhân.

-    Đi đám cưới chưa bạn?

-    Chưa đâu Nhân. An đợi tóc khô. Nhân đi chưa?

-    Chưa. Nhân đợi một nửa của Nhân.

An nghe tim mình lỡ một nhịp, y như lúc phát giác ra điều đặc biệt trong tên An và Nhân bên bàn carô. Dù An chưa từng dám hy vọng. nhưng có khi nào từng ấy năm khiến Nhân nhận ra An là điều không thể rời xa? Nhân có cùng cảm giác giống An không? Có phải Nhân định nhân dịp này thổ lộ điều gì không?

-    An đi trước đây. Gặp Nhân sau nha. – An bối rối nói nhanh rồi cúp máy.

An đến đám cưới, giữ một chỗ cạnh mình và chờ đợi. Mấy mươi phút mà dài như cả thế kỷ. Rồi Nhân cũng đến. Nhưng không phải một mình. Nhân đến với một nửa thực sự của Nhân, đưa cô ấy giới thiệu với bạn bè cùng lớp cấp ba và ngồi lại bàn ấy. An và Nhân khác lớp, nên dĩ nhiên không cùng bàn.

An không nhớ nổi sau đó mình đã cười nói, chào hỏi Mai - người yêu của Nhân như thế nào, lại còn có thể toe toét đứng chụp hình cùng cô dâu chú rể và cặp đôi Nhân - Mai nữa chứ.

An vùi đầu vào công việc, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tim. Khả dĩ, có những thứ không gì thay thế được, không gì có thể lấp đầy. Nhân vẫn giữ liên lạc với An như trước, và quả thật chẳng có gì có thể chê trách về người bạn đầy trách nhiệm này. Luôn là người đầu tiên gọi điện chúc mừng sinh nhật An, cũng là người cuối cùng hôm ấy gọi lại để hỏi xem An đã trải qua một ngày thế nào. Chưa bao giờ bấm “Thích” những tấm ảnh có hơn trăm lượt “Like” của An trên Facebook, nhưng chỉ cần An vừa đăng một câu đầy tâm trạng không vui, cậu bạn sẽ gọi điện thoại hỏi han An ngay, có khi là điện thoại đường dài nếu Nhân đang đi công tác nước ngoài. Hiểu tính bạn từ nhỏ, An không hề lăn tăn hay huyễn hoặc bản thân về sự quan tâm của Nhân. Nhưng An biết, lòng mình khép cửa với những vệ tinh săn đón, cô vẫn tự đùa rằng, mình được Nhân nuông chiều quá thành ra hư hỏng, nhìn đâu đâu cũng so sánh, dù đàn ông tốt cách mấy cũng chỉ thấy là phiên bản bị lỗi của Nhân.

Sau đám cưới Thảo hai năm thì Nhân cũng lập gia đình. Với Mai. An, may thay, đang bận một chuyến công tác xa nên không đến dự đám cưới Nhân được. Đã đủ buồn từ lúc xem ảnh cưới trên Facebook rồi. An không nghĩ mình đủ bản lĩnh đối diện với nụ cười răng khểnh ấy, trong một khung cảnh mà cô đã hàng ngàn lần tưởng tượng mình là nhân vật nữ chính.

Xoẹt xoẹt. Đoạn phim hồi ức kết thúc. Giờ An đang ngồi đây, trên chuyến xe đến thành phố có hai vợ chồng Nhân - Mai sinh sống, trong chuyến công tác kết hợp du lịch ngắn ngày.

buông tay

Công việc được giải quyết ổn thỏa, cuối tuần An tranh thủ ghé thăm bạn. Nhân đang bận giám sát công trình gấp ở tỉnh chưa về kịp. Mai, có lẽ được chồng dặn dò từ trước, dẫn An đi thăm thú thắng cảnh và di tích. Mai rất giống Nhân, đúng là có “nét phu thê”, gương mặt tạo nhiều thiện cảm khi đối diện. Lần gặp trước trong đám cưới Thảo, vì Mai trang điểm đậm, An lại trong cơn choáng váng, nên bây giờ An mới có dịp nhìn Mai kỹ hơn, cảm nhận về người này rõ ràng hơn. Mai nhiệt tình giới thiệu lịch sử từng nơi đến, cười nói thân thiện, thỉnh thoảng còn quàng nhẹ vai An. Tự nhiên An thấy mình yêu mến cô gái này quá đỗi.

Vô tình, Mai nhắc đến Thảo, cách nói chuyện như thể biết rất rõ về nhau. An giật mình:

-    Mai biết Thảo sao?

-    Có chứ. Mai thân với Thảo lắm nha, hồi còn cùng trường trung cấp y tế đó. Thảo với Nhân không kể cho An nghe sao?

Câu nói vô tư của Mai như một cú đập vào lồng ngực An. An chỉ nghe Nhân nói lại Nhân gặp Mai trong một chuyến công tác dài ngày, Mai là y tá đã chăm sóc Nhân trong thời gian sốt thương hàn. An cũng biết Thảo từng có một người bạn tên Mai, thân nhau lắm, có gì cũng tỉ tê cùng nhau. Chỉ là, An chưa từng được biết, và cũng chưa bao giờ tự liên hệ được, Mai – vợ Nhân và Mai - bạn Thảo là một.

Không dưng, An thấy buồn kinh khủng. An chỉ là người thừa, An đâu có là gì trong mối quan hệ Thảo – Nhân - Mai này.

-    Phiền Mai quá. Dẫn An đi nắng nôi sáng giờ.

-    Có gì đâu. An là bạn thân của Nhân với Thảo nên Mai cũng xem An là bạn thân luôn. Mình đi tiếp đi.

Mai xem An là bạn thân sao?

Buổi chiều thì Nhân về. Hai vợ chồng mời An đi ăn buffet lẩu băng chuyền. An nhón tay lấy một con sò điệp, hào hứng:

-    Bữa nay ăn sò điệp nhúng lẩu. Chứ bình thường ăn sò điệp nướng phô mai ngon hơn. Khi nào hai bạn vào Sài Gòn An sẽ giới thiệu quán ốc ngon lắm, sò dương hay hào nướng phô mai cũng rất ngon.

-    Nhân không ăn được phô mai đâu. Dị ứng với mấy thứ bơ sữa. Vợ Nhân cũng vậy á. Hai đứa tui khẩu vị giống nhau.

Nhân quay sang cụng đầu vợ, mắt đắm chìm trong mắt. An cụt hứng, buông con sò điệp xuống, ngẩn ra trước cảnh tình tứ đẹp đẽ đó. 15 năm thân thiết, An biết rất nhiều, mà hóa ra cũng chẳng biết gì về Nhân cả. Chỉ có chuyện bạn mình không thích phô mai thôi mà An cũng đâu có biết, hỏi sao chuyện Mai là bạn thân của Thảo, An cũng chẳng hay gì.

Buổi tối về, An nhắn cho Mai một tin nhắn “Nhân thiệt tốt phước mới lấy được Mai”. An nói thiệt lòng, thật tâm chúc phúc cho hai người.  Mai đáp lại bằng biểu tượng mặt cười “An có nói ngược không? Họ hàng ai cũng nói Mai tốt phước lấy được Nhân đó”. “Ừ, thì có phúc có nhau.” An nhắn lại, thấy lòng nhẹ nhõm như cất được gánh nặng lâu năm.

Giờ thì An có thể buông được rồi.

•    Gửi từ Lazi (nguyenthihoang…@)

Về tác giả: Lazi thêm dấu tiếng Việt sẽ đọc thành “Là gì?”, như câu hỏi trăn trở của tôi từ tuổi trưởng thành đến tận bây giờ: Tôi là ai? Tôi là gì giữa cuộc đời này?

Lazi  đọc chệch từ tiếng Anh “lazy” (lười biếng). Vì tôi rất thích câu nói của Bill Gates. "Tôi luôn chọn người lười biếng cho những việc khó khăn… Bởi vì họ luôn biết tìm con đường dễ dàng nhất để thực hiện nó”.

Lazi cũng đọc chệch từ chữ tiếng Anh “lady”. Rốt cục thì, là ai giữa đời này cũng không quan trọng, chỉ cần tôi được một ai đó gọi thật triều mến “My lady” (người phụ nữ của anh) là đủ.



music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

back to top