Phát thanh xúc cảm của bạn !

Còn mấy mùa lá bàng nữa đi qua tóc nội?

2021-10-21 01:15

Tác giả: Nguyễn Trần Thanh Mai


blogradio.vn - Nhìn cây bàng trước nhà đang dần thay lá,chúng rủ bỏ tấm áo vàng khoác lên mình bộ đồ xanh óng mượt, nó lại thả trôi theo dòng suy nghĩ "Còn mấy mùa lá bàng nữa nội nó phải rời đi?"

***

Ngót nghét vậy mà đã 20 năm trôi qua, con bé đen nhẻm ốm o ngày nào giờ đây đã lớn thật rồi, nó lớn lên từ vòng tay của nội, từ yêu thương và bảo bọc vô bờ bến ấy, ba mẹ nó phải rời bỏ quê hương để đến một nơi xa kiếm sống, đành gửi nó lại quê nhà và vì thế nội lại làm mẹ một lần nữa.

Nội của nó là một người phụ nữ cần mẫn, đã hy sinh hết tuổi trẻ vì ba, vì cô chú của nó. Nội nó hay kể với nó cái chuyện hồi xửa hồi xưa, cái thời bom đạn còn dội như mưa, không đêm nào được ngủ yên giấc, hễ mà giặc tới thì tay xách nách mang ôm con mà bỏ chạy. Giặc qua rồi thì tất bật làm từng cái bánh đem ra chợ bán, để kiếm tiền nuôi ba mẹ già và con nhỏ.

Nó hay hỏi nội "Ngày xưa cực vậy sao nội là chịu được hay vậy ạ?". Nội chỉ mỉm cười rồi nói với nó "Ngày đó ai cũng cực cũng khổ con à, không phải riêng mình, nhưng mà vì gia đình ,vì con cái thì bắt buộc phải cố gắng , mà cực khổ tới đâu thì nhìn ba bây, cô chú bây mạnh khỏe là nội vui lắm rồi".

Mỗi lần bà cháu ngồi tỉ tê tâm sự chuyện ngày xưa, nó lại thấy mắt nội nó rơm rớm nước mắt, chắc là nội nhớ cảnh khổ ngày xưa, nhớ cái thời con cái còn nhỏ cứ quấn quýt theo chân. Vậy giờ lớn khôn cả rồi, mỗi đứa một nơi, có khi nhớ nhung lại không thể nào gặp gỡ.

ong_-_ba_123

Chiều hôm nay nó thẫn thờ ngồi bên hiên nhà, nhớ lại tuổi thơ của mình, nhớ lại những ngày còn nhỏ cứ bên nội đòi nội kể cho nghe chuyện ngày xưa, đòi nội mua kẹo cho ăn, ru cho ngủ. Ấy vậy mà thời gian trôi, khi dần lớn nó lại lãng quên một phần của cuộc đời nó, đã từng là chỗ dựa vững chãi trên hành trình nó đi. Nó thấy mình vô tâm quá.

Nhớ lại cái ngày mà nó đậu Đại học, hào hứng soạn đủ thứ đồ đạc để lên thành phố. Nội mừng cho nó nhưng trong lòng nội là nỗi buồn không muốn ai biết, bởi vì nó lại sắp xa quê hương, sắp xa nội như ba mẹ nó, cô chú nó đã từng.

"Lúc mà con đi lên thành phố rồi, nhà này trống vắng lắm, nhiều khi nhớ bây mà không biết cách nào liên lạc, chỉ biết chờ mấy đứa gọi về, rồi mong dịp lễ tết vậy nè, con cháu về thăm, sum họp gia đình" lời nội nói trên mâm cơm lúc chiều làm lòng nó chua xót khó tả. Liệu rằng không vì dịch bệnh phải về quê thì liệu nó còn cơ hội ở gần nội, để hiểu nội nó không?  

Nhìn cây bàng trước nhà đang dần thay lá, chúng rủ bỏ tấm áo vàng khoác lên mình bộ đồ xanh óng mượt, nó lại thả trôi theo dòng suy nghĩ "Còn mấy mùa lá bàng nữa nội nó phải rời đi?" Có phải khi chúng ta càng lớn, lại càng muốn bay thật xa nơi từng nuôi mình khôn lớn, đến những vùng đất mới mà thỏa sức bay nhảy, rồi bỏ sau lưng cái giếng, gốc đa, mái nhà ngói đỏ, bỏ lại một người mẹ, một người bà cả đời vì ta.

ong_-_ba_09

Cuộc gọi gần nhất ta gọi cho mẹ, cho bà ta là khi nào? Đã bao lâu rồi ta không về thăm cái sân nhà rợp bóng xanh tươi, con sông quê êm đềm chảy, cây đa đầu làng, cái giếng cuối thôn...và đã bao lâu rồi ta chưa ôm những người đã nuôi ta khôn lớn và thì thầm với họ rằng ta thương họ nhiều đến nhường nào. Đã rất lâu rồi đúng không?

Dịch bệnh này tôi lại cảm thấy trong đó có một món quà mà thượng đế ban cho, đó là nút tạm dừng. Tạm dừng lại sự vội vã ngoài kia để quay về với gia đình với người ta thương, quay về để cảm nhận những giá trị trân quý ấy, để nâng niu và tận hưởng từng phút từng giây, để thiết lập lại những kết nối mà ta đã bỏ ngõ nó bấy lâu.

Tiếng ễnh ương ngoài vườn kêu vang trời, mùa mưa tới rồi chúng lại kéo cả gia đình ngân nga bài ca buồn sầu não ấy, kéo nó về thực tại, nó nhìn sang cái giường đặt nơi góc bếp nội nó đang ngồi bên mâm chuối ngào, gói ghém khéo léo vào từng cái vỏ kẹo, mỗi lần nó về quê thì nội lại làm món đó cho nó ăn, rồi đem lên thành phố mà dành ăn từ từ, từ nhỏ đến lớn chẳng có món kẹo nào ngon hơn cái nội nó làm. 

Không biết vì sao, nhưng có lẽ món kẹo đó là tuổi thơ của nó, là tất cả tình thương mà nội nó gửi vào, dù có bao nhiêu tiền đi nữa cũng không thể mua được.

© Nguyễn Trần Thanh Mai - blogradio.vn

Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”

Nguyễn Trần Thanh Mai

chúng ta chỉ có một lần để sống, vậy nên hãy cố gắng trân trọng từng phút giây

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

back to top