Coi như kiếp này... ta đã là tình nhân!
2010-03-11 16:02
Tác giả:
Blog Việt
Mong bình yên về bên cậu, cậu yêu...
- Có muốn hôn tớ không?
- Eo, không đâu!
- Vậy, nhắm mắt vào.
- Để làm gì?
- Để tớ hôn cậu...
Nàng và tôi biết nhau từ dạo hai đứa còn để bím tóc. Ngày ấy, nhà nàng đẹp lắm, có hàng hiên rộng với một giàn hoa ti gôn rất mộng mơ. Nhưng phải đến khi 15 hai đứa mới thân nhau - Ấy là từ dạo nàng bắt gặp tôi hái trộm hoa ti gôn nhà nàng.
Trái ngược với hoàn cảnh của tôi, nàng sống trong một gia đình không được yên ấm, bố là một con nghiện suốt ngày say xỉn, bảo thủ hay đánh đập vợ con, còn mẹ thì cờ bạc nhưng lại cam chịu người chồng hung bạo ấy. Có những đêm nàng ôm sách qua nhà tôi học, mắt đỏ hoe, má sưng húp, đau đớn. Nhưng dù có nài nỉ thế nào, nàng cũng không chịu ngủ lại... Nàng không bao giờ để mẹ phải ngủ một mình trong những đêm như thế...
Chúng tôi gắn với nhau như hình với bóng bất chấp mọi lời bàn tán của phố xá bộn bề. Tôi sống trong một gia đình nề nếp, được dạy dỗ giáo dục bao nhiêu thì nàng hoang sơ và bản năng đến bấy nhiêu. Tôi để tóc dài, tết bím hai bên thì nàng cắt tóc ngắn nhuộm vàng một nửa. Nàng chưa bao giờ biết mặc váy như tôi. Thậm chí, có những đêm nàng còn hỏi tôi... mặc gì bên trong cái váy ấy... Tôi trả lời, nàng phá lên cười... rồi nhìn tôi... rất lạ... ’’Cậu xinh thật đấy, L. H ạ. Sau này, cậu phải làm điên đảo mất bao nhiêu người...’’
Từ nhỏ, tôi luôn là một con bé con nhút nhát, vụng về lại hay ốm vặt. Nàng vẫn thường bảo sẽ luôn bên tôi, che chở cho tôi suốt cuộc đời nay, sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương tôi cả. Tôi tin lắm, vì nàng hiểu tôi và tôi cũng vậy. Nhớ những ngày tôi ốm phải nghỉ học, nàng vẫn thường cặm cụi chép bài cho tôi, chữ nàng tròn, to, đẹp như chính con người của nàng vậy. Nhớ những đêm tháng sáu nóng nức, nàng vẫn thường ngồi ở lầu hai, thổi sáo cho tôi nghe. Nàng thổi sáo hay lắm, tiếng sáo trong văn vắt, thuần khiết đến vô cùng... Thi thoảng nàng vẫn nói... nàng yêu tôi. Những lúc như thế, lòng tôi cũng dậy lên một lòng thương với nàng vô hạn. Ai nói nàng là người ăn chơi, đàn đúm, hư đốn... chứ trong tôi nàng là một phần không thể thiếu.
![]() |
| Ảnh minh hoạ: raysoda |
Nhiều lúc, tôi không nghĩ nàng có thể là một người phụ nữ bình thường. Sự nhẫn nhịn, cam chịu của nàng đã khiến tôi phát khóc. Nhưng đêm bôi thuốc lên vết đau cho nàng mà tôi thầm oán hận những kẻ đã sinh ra nàng biết bao... Nhưng nàng thì khác, thậm chí nàng chưa một lần tỏ ra trách than với họ. Bởi với nàng, được sinh ra trên đời đã là một may mắn, và bởi vì, chẳng ai được quyền chọn ba mẹ và cách sinh ra của riêng mình... Nàng từng nói với tôi thế... Có lẽ họ chưa biết cách để yêu nàng, cũng như nàng chưa bao giờ nói rằng nàng yêu họ...
Một chiều đầu hạ, nàng nói rằng muốn được hẹn hò với tôi. Ngày ấy, tôi và nàng đều mưới tám. Nàng chưa yêu ai bao giờ, còn tôi đã một lần yêu, một lần tan vỡ...
![]() |
| Ảnh minh hoạ: raysoda |
- Có muốn hôn tớ không?
- Eo, không đâu!
- Vậy, nhắm mắt vào.
- Để làm gì?
- Để tớ hôn cậu...
Tôi phá lên cười đẩy nàng ngã lăn trên cỏ. Nàng choàng ôm lấy tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn... rất nhẹ. Tôi sững sờ... nàng cười...
- Tớ chỉ muốn chắc cậu có biết hôn hay không thôi.
- Cậu có biết là tớ chưa hôn không!
- Nói xạo. Cậu đã yêu rồi mà.
- Nhưng tớ vẫn chưa hôn. Cậu đã cướp đi nụ hôn đầu đời của tớ rồi đấy.
Nàng cười, nụ cười đầu hạ trắng trong như nắng...
- Coi như kiếp này... chúng ta đã là tình nhân!
- Tình nhân ư?
- Phải, tình nhân... vì tớ đã hôn cậu, nụ hôn đầu đời. Xứng đáng chứ!
Và để kỷ niệm ngày đó, nàng tặng tôi một món quá, dặn phải hứa chỉ mở vào sáng ngày hôm sau.
Đêm hôm ấy mưa gió bão bùng, mẹ nàng tất tưởi chạy sang nhà tôi nức nở: ’’Nó bỏ nhà đi rồi’’. Tôi đừng chết lặng dưới mái hiên... Trong hộp, chiếc váy hồng đính nơ của con nít vẫn còn nguyên mùi áo mới. Nét mực nhòa đi vì nước mắt: ’’Ngày nhỏ, tớ thường thấy cậu mặc váy hồng đính nơ đi chơi với bố... Tớ đã đòi bằng được mẹ mua cho chiếc váy này. Nhưng vì chưa bao giờ bố tớ đưa tớ đi chơi nên tớ chưa bao giờ mặc. Giữ giùm tớ nhé’’.
Cơn mưa đầu mùa trút xối xả như mang đi hết bao đau đớn, muộn phiền của một người. Tôi ôm chiếc váy nhỏ đính nơ ra giặt giữa trời mưa... Mẹ tôi khóc...
Từ đó, không bao giờ còn thấy nàng trở lại. Thi thoảng, tôi nghe người ta nói, nàng đi theo bọn xấu, bị chúng lừa bán đi Trung Quốc... Bố nàng vẫn rượu chè, say sỉn, mẹ nàng sau cái đêm mưa bão ấy vẫn cờ bạc, lô đề... Người ta vẫn sống, quay vòng chẳng ai thay đổi. Bởi nàng đâu phải là vĩ nhân, bởi sự ra đi của nàng đâu phải là một cái gì to tát... ngoài tôi...
Nàng đã hứa sẽ che chở cho tôi trong suốt cuộc đời này... Nàng đã quên ư?!
Tình nhân của tôi ơi...
- Gửi từ email Lâm Hồng: “Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình lặng”
Chia sẻ của bạn đọc:
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.



