Phát thanh xúc cảm của bạn !

Coi như kiếp này... ta đã là tình nhân!

2010-03-11 16:02

Tác giả:


Blog Việt

Mong bình yên về bên cậu, cậu yêu...

 

- Có muốn hôn tớ không?

- Eo, không đâu!

- Vậy, nhắm mắt vào.

- Để làm gì?

- Để tớ hôn cậu...

Nàng và tôi biết nhau từ dạo hai đứa còn để bím tóc. Ngày ấy, nhà nàng đẹp lắm, có hàng hiên rộng với một giàn hoa ti gôn rất mộng mơ. Nhưng phải đến khi 15 hai đứa mới thân nhau - Ấy là từ dạo nàng bắt gặp tôi hái trộm hoa ti gôn nhà nàng.

Trái ngược với hoàn cảnh của tôi, nàng sống trong một gia đình không được yên ấm, bố là một con nghiện suốt ngày say xỉn, bảo thủ hay đánh đập vợ con, còn mẹ thì cờ bạc nhưng lại cam chịu người chồng hung bạo ấy. Có những đêm nàng ôm sách qua nhà tôi học, mắt đỏ hoe, má sưng húp, đau đớn. Nhưng dù có nài nỉ thế nào, nàng cũng không chịu ngủ lại... Nàng không bao giờ để mẹ phải ngủ một mình trong những đêm như thế...

Chúng tôi gắn với nhau như hình với bóng bất chấp mọi lời bàn tán của phố xá bộn bề. Tôi sống trong một gia đình nề nếp, được dạy dỗ giáo dục bao nhiêu thì nàng hoang sơ và bản năng đến bấy nhiêu. Tôi để tóc dài, tết bím hai bên thì nàng cắt tóc ngắn nhuộm vàng một nửa. Nàng chưa bao giờ biết mặc váy như tôi. Thậm chí, có những đêm nàng còn hỏi tôi... mặc gì bên trong cái váy ấy... Tôi trả lời, nàng phá lên cười... rồi nhìn tôi... rất lạ... ’’Cậu xinh thật đấy, L. H ạ. Sau này, cậu phải làm điên đảo mất bao nhiêu người...’’

Từ nhỏ, tôi luôn là một con bé con nhút nhát, vụng về lại hay ốm vặt. Nàng vẫn thường bảo sẽ luôn bên tôi, che chở cho tôi suốt cuộc đời nay, sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương tôi cả. Tôi tin lắm, vì nàng hiểu tôi và tôi cũng vậy. Nhớ những ngày tôi ốm phải nghỉ học, nàng vẫn thường cặm cụi chép bài cho tôi, chữ nàng tròn, to, đẹp như chính con người của nàng vậy. Nhớ những đêm tháng sáu nóng nức, nàng vẫn thường ngồi ở lầu hai, thổi sáo cho tôi nghe. Nàng thổi sáo hay lắm, tiếng sáo trong văn vắt, thuần khiết đến vô cùng...  Thi thoảng nàng vẫn nói... nàng yêu tôi. Những lúc như thế, lòng tôi cũng dậy lên một lòng thương với nàng vô hạn. Ai nói nàng là người ăn chơi, đàn đúm, hư đốn... chứ trong tôi nàng là một phần không thể thiếu.

Ảnh minh hoạ: raysoda

Mười bảy tuổi, tôi có bạn trai, nàng bắt đầu tập tành hút thuốc. Tôi giận nàng cả tháng trời không gặp, nàng cũng không thèm tìm tôi. Khi tôi tưởng như rằng tình bạn của chúng tôi thế là hết thì nàng xuất hiện, tặng cho tôi một quyển sổ ép đầy hoa ti gôn, cười bẽn lẽn... Tôi yêu nàng, yêu sự hoang dại và bản năng ở nàng, yêu cách nàng nằm tay tôi khi qua đường, yêu cách nàng ngửa mặt lên nhìn trời và yêu cả mái tóc nửa vàng, nửa đen của nàng nữa... Nhiều lúc, yêu đến mê muội và cảm phục. Nàng kỳ diệu lắm, nàng sinh ra như để dành cho tôi, riêng cho tôi thôi. Bởi chỉ bên nàng, tôi mới thấy mình được quan tâm, chia sẻ, thấy mình sẽ luôn được an toàn, ấm áp... Nàng sẵn sàng ngồi hàng giờ để nghe tôi nói mọi thứ, về những quyển sách, những chàng trai, những cơn đau bụng, những giấc mơ ướt át. Nàng đã bên tôi lúc bố tôi qua đời, đã là bờ vai cho tôi khi tình yêu đầu đờn tan vỡ, đưa tôi về nhà trong những đêm mưa gió... Và chưa bao giờ để tôi lại một mình ở bất cứ đâu.

Nhiều lúc, tôi không nghĩ nàng có thể là một người phụ nữ bình thường. Sự nhẫn nhịn, cam chịu của nàng đã khiến tôi phát khóc. Nhưng đêm bôi thuốc lên vết đau cho nàng mà tôi thầm oán hận những kẻ đã sinh ra nàng biết bao... Nhưng nàng thì khác, thậm chí nàng chưa một lần tỏ ra trách than với họ. Bởi với nàng, được sinh ra trên đời đã là một may mắn, và bởi vì, chẳng ai được quyền chọn ba mẹ và cách sinh ra của riêng mình... Nàng từng nói với tôi thế... Có lẽ họ chưa biết cách để yêu nàng, cũng như nàng chưa bao giờ nói rằng nàng yêu họ...

Một chiều đầu hạ, nàng nói rằng muốn được hẹn hò với tôi. Ngày ấy, tôi và nàng đều mưới tám. Nàng chưa yêu ai bao giờ, còn tôi đã một lần yêu, một lần tan vỡ...

Ảnh minh hoạ: raysoda

 

- Có muốn hôn tớ không?

- Eo, không đâu!

- Vậy, nhắm mắt vào.

- Để làm gì?

- Để tớ hôn cậu...

Tôi phá lên cười đẩy nàng ngã lăn trên cỏ. Nàng choàng ôm lấy tôi, đặt lên môi tôi một nụ hôn... rất nhẹ. Tôi sững sờ... nàng cười...

- Tớ chỉ muốn chắc cậu có biết hôn hay không thôi.

- Cậu có biết là tớ chưa hôn không!

- Nói xạo. Cậu đã yêu rồi mà.

- Nhưng tớ vẫn chưa hôn. Cậu đã cướp đi nụ hôn đầu đời của tớ rồi đấy.

Nàng cười, nụ cười đầu hạ trắng trong như nắng...

-  Coi như kiếp này... chúng ta đã là tình nhân!

- Tình nhân ư?

- Phải, tình nhân... vì tớ đã hôn cậu, nụ hôn đầu đời. Xứng đáng chứ!

Và để kỷ niệm ngày đó, nàng tặng tôi một món quá, dặn phải hứa chỉ mở vào sáng ngày hôm sau.

Đêm hôm ấy mưa gió bão bùng, mẹ nàng tất tưởi chạy sang nhà tôi nức nở: ’’Nó bỏ nhà đi rồi’’. Tôi đừng chết lặng dưới mái hiên... Trong hộp, chiếc váy hồng đính nơ của con nít vẫn còn nguyên mùi áo mới. Nét mực nhòa đi vì nước mắt: ’’Ngày nhỏ, tớ thường thấy cậu mặc váy hồng đính nơ đi chơi với bố... Tớ đã đòi bằng được mẹ mua cho chiếc váy này. Nhưng vì chưa bao giờ bố tớ đưa tớ đi chơi nên tớ chưa bao giờ mặc. Giữ giùm tớ nhé’’.

Cơn mưa đầu mùa trút xối xả như mang đi hết bao đau đớn, muộn phiền của một người. Tôi ôm chiếc váy nhỏ đính nơ ra giặt giữa trời mưa... Mẹ tôi khóc...

Từ đó, không bao giờ còn thấy nàng trở lại. Thi thoảng, tôi nghe người ta nói, nàng đi theo bọn xấu, bị chúng lừa bán đi Trung Quốc... Bố nàng vẫn rượu chè, say sỉn, mẹ nàng sau cái đêm mưa bão ấy vẫn cờ bạc, lô đề... Người ta vẫn sống, quay vòng chẳng ai thay đổi. Bởi nàng đâu phải là vĩ nhân, bởi sự ra đi của nàng đâu phải là một cái gì to tát... ngoài tôi...

Nàng đã hứa sẽ che chở cho tôi trong suốt cuộc đời này... Nàng đã quên ư?!

Tình nhân của tôi ơi...

  • Gửi từ email Lâm Hồng: “Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình lặng”

Chia sẻ của bạn đọc:

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

back to top