Có nỗi khổ nào bằng FA ngày Tết
2018-02-01 01:30
Tác giả:

Tết ư? Là mỗi khi nhìn thấy cái mặt phởn phơ của mình ở nhà hết ra lại vào thì thể nào mẹ cũng nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn và càu nhàu điếc hết cả tai.
Tết ư? Mình ghét Tết!
- Ngày đi làm cuối cùng, cả phòng hùng hục làm việc để Tết ăn chơi tẹt ga, vi vu thoải mái. Còn mình, nhẩn nha, thơ thẩn, hết lướt web lại ra vào Facebook. Thì chả, mình không để việc cho mấy ngày nghỉ Tết làm thì lấy việc gì ra làm cho hết thời gian đây?
- Về thông báo với mẹ:
“Công ty con phải làm thêm đến tận 29 Tết mới được nghỉ cơ mẹ ạ!”
“Cái gì? Công ty mày không định cho con gái già nhà người ta có thời gian đi chơi, kiếm người yêu à? Ngày thường cũng đi làm đến tối tăm mù mịt, cuối tuần cũng làm thêm liên tục, giờ Tết nhất cả năm mới có một lần mà cũng thế này nữa. Sang năm chẳng thèm làm nữa con ạ, nhảy việc đi, không thì mày nghỉ chơi ở nhà một năm, mẹ nuôi, tập trung vào cái chuyên môn tìm chồng kia đi cho mẹ!” - mẹ bắt đầu “tru tréo”.
- 29 Tết, mình tuyên bố bắt đầu được nghỉ. Mẹ nhìn mình một cái từ đầu đến chân, từ chân lên đầu rồi tuyên bố ngắn gọn:
“Cho chơi nốt cái Tết này, Tết sang năm, hết hạn độc thân vui vẻ!”
Mình biết, ý mẹ là mình nợ mẹ một chàng rể - món nợ to đùng đoàng, nhưng chỗ mẹ con thân tình với nhau, mẹ có nhất thiết phải đòi nợ mình ráo riết thế không, không thư thư cho mình được à? Mẹ cũng biết để trả được cái món nợ này, mình khó khăn biết nhường nào mà!
- Mẹ giục lấy chồng. Mình cười trừ với mẹ:
“Con đang tăng cường lực lượng để chuẩn bị bắt con mồi to đây mẹ ạ!”
Mẹ ậm ừ, ra chiều hài lòng khi mình không cãi lời.
“Nhưng mẹ ơi, mẹ cũng biết con yêu mẹ rất nhiều mà, con chỉ thích sống mãi với mẹ thôi, thật đấy!” - mình ỏn ẻn nói tiếp, tiến đến gần ôm tay mẹ.
“Xin lỗi, nhưng tôi không thích sống mãi với cô!” - mẹ mặt lạnh tanh, phũ phàng đáp lại. Mình tịt ngòi, phương án dùng mật ngọt hòng lung lay “địch” đã thất bại ê chề.

- Đi chợ Tết với mẹ. Hoàn toàn không muốn ló mặt ra đường tẹo nào, do hễ thò mặt ra ngoài là thể nào cũng bị phang vào mặt những câu xưa hơn trái đất:
“Lấy chồng chưa cháu?”
“Lấy đi thôi, kén quá đấy!”
Chán không để đâu cho hết!
- Tết cứ ru rú ở xó nhà. Mẹ lại mắng:
“Đi đi, xem mấy bác người quen có con cháu họ hàng gì không, họ nhìn thấy mày ưng mắt biết đâu lại làm mối cho thì sao?”
Đến khổ, ở khu nhà mình, mình thuộc dạng già cả nhất mà còn chưa chồng. Các em trẻ hơn mình vài tuổi cũng rục rịch hết rồi, vì thế, ai cũng nhìn mình như kiểu nhìn một sinh vật lạ, khiến mình ớn đến tận mang tai.
- Ra chợ, cứ phải lảng lảng đi xa mẹ ra, để mấy người quen không nhìn thấy mình. Thế mà vẫn bị một bác tóm, để rồi sau khi biết tình trạng cô đơn của mình thì bắt đầu:
“Bác có thằng cháu…”
“Cháu theo chủ nghĩa độc thân bác ạ!” - mình nhanh nhẩu cắt ngang lời bác. Vừa dứt lời, tay truyền đến cảm giác đau điếng vì cái véo của mẹ. Thì ai chẳng biết, mục đích mẹ dẫn mình đi theo cũng là để chờ câu này, nhưng có cần thiết phải cấu con gái mẹ đến mức thâm tím cả tay thế không.
“Tư tưởng thế là không được, con gái có thì cháu ạ…” – bác ấy bắt đầu giảng giải, mình bèn kiếm cớ để chuồn.
“Lần sau mày còn như thế thì cứ liệu hồn…” – mẹ dọa dẫm khi đi được 1 đoạn. Ôi cái sự đời!
- Mấy ngày Tết. Mình hết ăn lại dọn rửa, hết ngủ lại nằm bẹp dí trên phòng xem phim. Mọi năm có con bé em họ cũng sàn sàn tuổi mình, hai chị em toàn rủ nhau đi chúc Tết chung để cho mọi người có hỏi thăm thì không ai bị một mình chịu trận. Nhưng năm nay, nó quyết chí đi du học mất rồi, chắc vì trốn cưới chồng đây mà, thế là mình đành ru rú ở xó nhà thôi, chả dám đi đâu.
- Mùng 4 Tết, mẹ quăng vào mặt mình một quyển sổ, bìa ghi mấy chữ to uỳnh oàng: “Kế hoạch quý I-2015”. Mở ra, ôi trời, có tầm cỡ chục cái tên, kèm tuổi, địa chỉ, nghề nghiệp, thói quen tính cách, thiếu ảnh nữa là đủ bộ. Đây không phải kết quả mấy ngày Tết mẹ đi sưu tầm ở những người quen thì còn gì vào đây nữa! “Năm nay cô ăn Tết ngon nhỉ, béo lên thấy rõ đấy! Cũng tốt, có sức hết Tết đi xem mặt lần lượt hết các đối tượng đấy đi cho tôi! Chưa chốt được đối tượng nào thì tôi làm tiếp quyển ‘Kế hoạch quý II’. Quyết định vậy đấy, cứ thế mà làm, cấm lèo nhèo!” - mẹ nói xong, đứng phắt dậy đi mất, để mình chỏng chơ với quyển sổ chình ình trước mặt như muốn trêu ngươi đứa con gái già ế như mình vậy. Ôi, hứa hẹn sắp tới sẽ là một năm không bình yên!
Theo stthay.net
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thằng Gạo
Từ nhỏ tôi vốn kiêu ngạo, quen được nuông chiều. Ấy vậy mà chẳng hiểu sao, dù có ghét Gạo đến thế nào, trong thâm tâm tôi vẫn thấy vui khi nghĩ đến việc có thêm một đứa em trai ngoan ngoãn, dễ bảo như nó.
Lời nguyện ước ngày xưa
Không biết anh còn giữ chiếc khăn đó không, nhưng cô biết anh không thể nào quên hai chiếc nhẫn lá dừa và quên đi lời nguyện ước, vì chính anh đã tự xếp nhẫn cũng chính anh nói lên lời nguyện ước chứ không phải cô. Rồi niềm tin đó đã nằm mãi trong tim cô vĩnh hằng theo ngày tháng, mà cũng chính anh đã làm tan vỡ đi rồi, và còn để lại trong cô một niềm đau khôn nguôi.
Bình an sau giông bão (Phần 2)
An tự hỏi: “Nếu mình đến gần anh ấy hơn, liệu có còn đường lui không? Liệu có một ngày, máu và bóng tối kia sẽ quấn lấy mình, cuốn trôi cả những gì mình đang có?”
Nỗi đau của con người khi bị chà đạp nhân phẩm
"Lời nguyện cầu cho Katerina" là tiểu thuyết tâm lý viết về chủ đề Holocaust của nhà văn Séc Arnošt Lustig. Tác phẩm được đánh giá “mang sức nặng tinh thần vượt thời gian”.
Bình an sau giông bão (Phần 1)
Những đêm mưa thưa dần, nhưng bên trong quán, không khí vẫn ấm áp. An ngồi sau quầy, đôi bàn tay thoăn thoắt pha cà phê, nhưng lúc ngẩng lên, vẫn không quên nở một nụ cười. Cái cười của cô không rực rỡ, chỉ nhẹ như một vệt sáng mờ, nhưng đủ để khiến Phong thấy lòng mình mềm ra.
Lời hẹn cây xấu hổ
Cô nhớ lời hẹn với Hải, nhớ ánh mắt khi cậu nắm tay mình. Nhưng khoảng cách giờ đây lớn quá: một người ở thành phố với tri thức rộng mở, một người vùi mình trong đồng ruộng và những buổi chợ quê.
Viết cho những ngày nghĩ về ngày mai
Thật ra, con người ta không gục ngã vì khổ đau, mà vì đánh mất ý nghĩa của nó, ngày mai chẳng thể khác đi, nếu hôm nay vẫn mờ nhạt. Ta cứ muốn bước đi thật nhanh, muốn đi qua mọi điều thật mau – mà quên rằng, ngày mai chính là kết quả của từng giây phút ta đang sống bây giờ.
Do dự trời sẽ tối mất
Một câu nói hiện lên trong tâm thức Lan, giọng mẹ vang vọng như một làn gió xưa cũ thổi qua ký ức: "Nếu một ngày con gặp được người khiến trái tim con yên khi ở bên và con không cần cố gắng, không cần giấu giếm, chỉ đơn giản là thấy nhẹ lòng... thì đó chính là nơi con có thể dừng chân."
Nhật ký những ngày hạ xanh
Suốt những tháng năm rực rỡ này, liệu có một bóng hình nào in đậm đến mức cả đời tớ chẳng thể quên? Có một ai đó từng mang đến những ngọt ngào trong sáng để tô màu cho cuộc sống bình dị này hay không? Và trong tất cả ký ức, chỉ duy nhất hình ảnh cậu hiện lên, rõ rệt đến mức làm lòng tớ nhói lên.
5 mẹo tâm lý không hề chiêu trò giúp bạn nắm quyền chủ động nơi công sở
Những thủ thuật tâm lý đơn giản này sẽ giúp bạn tạo lợi thế cho bản thân, điều hướng dòng chảy công việc một cách khéo léo hơn.







