Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có nỗi khổ nào bằng FA ngày Tết

2018-02-01 01:30

Tác giả:


Có ai cùng cảnh ngộ không nhỉ?

***

blog radio, Lời tâm sự của hội độc thân ngày Tết

- Tết ư? Có nghĩa là mình lại thêm một tuổi, độ già, độ ế ngày càng đậm, mà cô đơn thì vẫn hoàn cô đơn.

Tết ư? Là mỗi khi nhìn thấy cái mặt phởn phơ của mình ở nhà hết ra lại vào thì thể nào mẹ cũng nhìn mình với ánh mắt hình viên đạn và càu nhàu điếc hết cả tai.

Tết ư? Mình ghét Tết!

- Ngày đi làm cuối cùng, cả phòng hùng hục làm việc để Tết ăn chơi tẹt ga, vi vu thoải mái. Còn mình, nhẩn nha, thơ thẩn, hết lướt web lại ra vào Facebook. Thì chả, mình không để việc cho mấy ngày nghỉ Tết làm thì lấy việc gì ra làm cho hết thời gian đây?

- Về thông báo với mẹ:

“Công ty con phải làm thêm đến tận 29 Tết mới được nghỉ cơ mẹ ạ!”

“Cái gì? Công ty mày không định cho con gái già nhà người ta có thời gian đi chơi, kiếm người yêu à? Ngày thường cũng đi làm đến tối tăm mù mịt, cuối tuần cũng làm thêm liên tục, giờ Tết nhất cả năm mới có một lần mà cũng thế này nữa. Sang năm chẳng thèm làm nữa con ạ, nhảy việc đi, không thì mày nghỉ chơi ở nhà một năm, mẹ nuôi, tập trung vào cái chuyên môn tìm chồng kia đi cho mẹ!” - mẹ bắt đầu “tru tréo”.

- 29 Tết, mình tuyên bố bắt đầu được nghỉ. Mẹ nhìn mình một cái từ đầu đến chân, từ chân lên đầu rồi tuyên bố ngắn gọn:

“Cho chơi nốt cái Tết này, Tết sang năm, hết hạn độc thân vui vẻ!”

Mình biết, ý mẹ là mình nợ mẹ một chàng rể - món nợ to đùng đoàng, nhưng chỗ mẹ con thân tình với nhau, mẹ có nhất thiết phải đòi nợ mình ráo riết thế không, không thư thư cho mình được à? Mẹ cũng biết để trả được cái món nợ này, mình khó khăn biết nhường nào mà!

- Mẹ giục lấy chồng. Mình cười trừ với mẹ:

“Con đang tăng cường lực lượng để chuẩn bị bắt con mồi to đây mẹ ạ!”

Mẹ ậm ừ, ra chiều hài lòng khi mình không cãi lời.

“Nhưng mẹ ơi, mẹ cũng biết con yêu mẹ rất nhiều mà, con chỉ thích sống mãi với mẹ thôi, thật đấy!” - mình ỏn ẻn nói tiếp, tiến đến gần ôm tay mẹ.

“Xin lỗi, nhưng tôi không thích sống mãi với cô!” - mẹ mặt lạnh tanh, phũ phàng đáp lại. Mình tịt ngòi, phương án dùng mật ngọt hòng lung lay “địch” đã thất bại ê chề.

blog radio, Lời tâm sự của hội độc thân ngày Tết

- Đi chợ Tết với mẹ. Hoàn toàn không muốn ló mặt ra đường tẹo nào, do hễ thò mặt ra ngoài là thể nào cũng bị phang vào mặt những câu xưa hơn trái đất:

“Lấy chồng chưa cháu?”

“Lấy đi thôi, kén quá đấy!”

Chán không để đâu cho hết!

- Tết cứ ru rú ở xó nhà. Mẹ lại mắng:

“Đi đi, xem mấy bác người quen có con cháu họ hàng gì không, họ nhìn thấy mày ưng mắt biết đâu lại làm mối cho thì sao?”

Đến khổ, ở khu nhà mình, mình thuộc dạng già cả nhất mà còn chưa chồng. Các em trẻ hơn mình vài tuổi cũng rục rịch hết rồi, vì thế, ai cũng nhìn mình như kiểu nhìn một sinh vật lạ, khiến mình ớn đến tận mang tai.

- Ra chợ, cứ phải lảng lảng đi xa mẹ ra, để mấy người quen không nhìn thấy mình. Thế mà vẫn bị một bác tóm, để rồi sau khi biết tình trạng cô đơn của mình thì bắt đầu:

“Bác có thằng cháu…”

“Cháu theo chủ nghĩa độc thân bác ạ!” - mình nhanh nhẩu cắt ngang lời bác. Vừa dứt lời, tay truyền đến cảm giác đau điếng vì cái véo của mẹ. Thì ai chẳng biết, mục đích mẹ dẫn mình đi theo cũng là để chờ câu này, nhưng có cần thiết phải cấu con gái mẹ đến mức thâm tím cả tay thế không.

“Tư tưởng thế là không được, con gái có thì cháu ạ…” – bác ấy bắt đầu giảng giải, mình bèn kiếm cớ để chuồn.

“Lần sau mày còn như thế thì cứ liệu hồn…” – mẹ dọa dẫm khi đi được 1 đoạn. Ôi cái sự đời!

- Mấy ngày Tết. Mình hết ăn lại dọn rửa, hết ngủ lại nằm bẹp dí trên phòng xem phim. Mọi năm có con bé em họ cũng sàn sàn tuổi mình, hai chị em toàn rủ nhau đi chúc Tết chung để cho mọi người có hỏi thăm thì không ai bị một mình chịu trận. Nhưng năm nay, nó quyết chí đi du học mất rồi, chắc vì trốn cưới chồng đây mà, thế là mình đành ru rú ở xó nhà thôi, chả dám đi đâu.

- Mùng 4 Tết, mẹ quăng vào mặt mình một quyển sổ, bìa ghi mấy chữ to uỳnh oàng: “Kế hoạch quý I-2015”. Mở ra, ôi trời, có tầm cỡ chục cái tên, kèm tuổi, địa chỉ, nghề nghiệp, thói quen tính cách, thiếu ảnh nữa là đủ bộ. Đây không phải kết quả mấy ngày Tết mẹ đi sưu tầm ở những người quen thì còn gì vào đây nữa! “Năm nay cô ăn Tết ngon nhỉ, béo lên thấy rõ đấy! Cũng tốt, có sức hết Tết đi xem mặt lần lượt hết các đối tượng đấy đi cho tôi! Chưa chốt được đối tượng nào thì tôi làm tiếp quyển ‘Kế hoạch quý II’. Quyết định vậy đấy, cứ thế mà làm, cấm lèo nhèo!” - mẹ nói xong, đứng phắt dậy đi mất, để mình chỏng chơ với quyển sổ chình ình trước mặt như muốn trêu ngươi đứa con gái già ế như mình vậy. Ôi, hứa hẹn sắp tới sẽ là một năm không bình yên!

Theo stthay.net

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top